• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Ánh mắt anh ta đầy vẻ giễu cợt, tựa như từng nhát dao, từng nhát dao lăng trì cô. Khóe miệng Chu Tiểu Manh hơi cong lên, không ngờ lại nở một nụ cười: “Đúng đấy, anh trai à, em thực sự hối hận chết đi được, em hối hận khi ấy sao mình lại không lên máy bay, sao cứ muốn quay lại? Năm đó sao em lại lo lắng cho sự sống chết của anh như thế chứ? Nếu anh chết chung với bố, giờ không biết em sẽ sống vui vẻ đến thế nào đây!”

Chu Diễn Chiếu lạnh lùng nhìn cô: “Cô đúng là có tiến bộ, đã biết cãi lại anh rồi cơ đấy. Nếu không phải nể chút tình nghĩa năm đó, cô cho rằng bây giờ cô có thể đứng ở đây nói chuyện với anh cô sao?”

“Đúng vậy, cậu Mười, đúng là phải cảm ơn anh rồi đấy, khi ấy Tiểu Quang đã lôi tôi ra, nhưng anh lại đổi ý gọi gã ta quay lại, đúng là niệm tình xưa. Đặc biệt tôi còn phải cảm ơn anh hai năm nay đã quan tâm, một tháng giúp tôi kiếm được mấy vạn đồng nữa! Tôi mà bán thân cho người khác, làm sao có lợi bằng bán cho anh cơ chứ!”

Chu Diễn Chiếu bật cười, chầm chậm vuốt ve gương mặt cô: “Hôm nay sao em cứ như ăn phải thuốc súng thế?”

Chu Tiểu Manh ngoảnh mặt đi, anh ta một tay chống lên tường, một tay bóp cằm cô, xoay mặt cô trở lại: “Muốn giở trò với anh, cô em vẫn còn kém lắm, đừng tưởng cô em giả vờ làm ầm ĩ lên thì anh đây sẽ nghĩ rằng cô ghen với Tôn Lăng Hy. Anh trai em gặp đàn bà ghen tuông còn nhiều hơn số đàn bà mà đời này cô quen biết cơ đấy. Chu Tiểu Manh, hồi đó sao em không thi vào khoa kịch nói Học viện Điện ảnh Bắc Kinh nhỉ? Luyện tập cho tốt, nói không chừng còn có hy vọng lừa gạt anh.”

Chu Tiểu Manh cắn chặt môi, cắn đến nỗi khóe môi trắng nhợt ra, nói: “Tôi chẳng ghen tuông với ai cả, cũng không diễn kịch diễn kiếc gì. Anh đã có bạn gái rồi, sau này đừng làm vậy với tôi nữa.”

“Anh làm gì em nào?” Chu Diễn Chiếu cười vẻ rất thích thú: “Vả lại, mẹ em không phải vẫn nằm trong bệnh viện sao? Không phải em đã thề không để người ta rút ống thở của bà ấy à? Tháng này mấy vạn đồng đấy, em đi kiếm ở đâu?”

Mỗi câu nói của anh ta tựa như lưỡi dao, đâm cho cô nát bươm nát bầm, không còn mảnh da nào lành lặn, chỉ muốn thu mình lại, rúc vào một nơi cả thế giới này đều không trông thấy. Nhưng anh ta đang chống một tay lên tường, quây cô vào trong góc, muốn lùi cũng không thể lùi được. Chỉ có đôi mắt của anh ta đầy vẻ châm biếm, như thiêu như đốt, tựa một điếu thuốc nóng bỏng, gí vào trái tim cô, làm nó thủng lỗ chỗ.

Cô nhớ lại lúc mình từ sân bay chạy về, nhớ lại khoảnh khắc vừa đẩy cửa ra liền trông thấy anh ta đứng giữa nhà, cô vô cùng mừng rỡ, kêu lên một tiếng: “Anh ơi!” Lúc đó, cô nghĩ gì vậy nhỉ? Cô đã quên mất từ lâu rồi.

Gương mặt cô nở một nụ cười mơ màng, chừng như nhớ đến chuyện vui vẻ lắm, lại tựa như đứa bé chợt nhớ ra viên kẹo mình giấu trong ngăn kéo tủ. Chu Diễn Chiếu đã lâu lắm không thấy cô cười kiểu ấy, không khỏi có chừng nửa giây suýt ngẩn ngơ thất thần. Nhưng chỉ chớp mắt sau đó, cô đã đột nhiên vươn tay ôm lấy cổ anh ta, giọng nói vừa ngọt ngào lại vừa nóng bỏng: “Anh trai à, thế đêm nay có để em kiếm tiền nữa không?”

Mùi hương dễ chịu của cô theo hơi thở phả vào mặt anh ta, gương mặt Chu Diễn Chiếu không chút cảm xúc, kéo cánh tay cô khỏi cổ mình: “Tỉnh ra rồi hả? Muộn rồi, từ nay trở đi cô khỏi phải lo lắng nữa, đằng nào cô cũng đã bảo tôi đừng làm vậy với cô nữa mà.”

“Em sai rồi, anh à, em sai rồi.”

Anh ta đẩy cô ra, đi lên lầu, Chu Tiểu Manh bước theo sau, tóm lấy ống tay áo anh ta, một mực không chịu buông. Lên đến hành lang tầng hai, Chu Diễn Chiếu cáu tiết, xoay người lại đẩy mạnh cô một cái, Chu Tiểu Manh ngược lại còn bổ nhào tới ôm lấy anh ta: “Anh à, anh đừng giận, em biết em sai rồi.”

“Không chọc vào anh được thì đừng chọc chứ.” Chu Diễn Chiếu mỉm cười với cô, nhưng Chu Tiểu Manh biết, anh ta đã nổi giận thực sự. Chỉ khi nào thực sự nổi giận, anh ta mới mỉm cười với người khác ôn hòa như thế: “Bao nhiêu năm rồi em vẫn không học được cách ngoan ngoãn chút nào, đúng là ngu xuẩn y hệt như bà mẹ của em vậy!”

Những ngón tay nắm chặt của Chu Tiểu Manh bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cô vẫn gắng sức mỉm cười: “Anh đừng tức giận… anh biết rõ là em ngốc mà…”

“Cô không ngốc, mà ngu xuẩn!” Chu Diễn Chiếu ném lại một câu, rồi đi thẳng vào phòng mình, sập mạnh cửa lại.

Mấy ngày liền, Chu Tiểu Manh không thấy Chu Diễn Chiếu trong nhà, ban đầu cô còn tưởng anh ta lại đi Việt Nam, nhưng mỗi sáng khi cô xuống nhà đều trông thấy Tiểu Quang, mới biết anh ta vẫn đang ở nhà. Đại khái, anh ta về muộn, cô ngủ rồi mới về, còn buổi sáng khi cô đi học, anh ta vẫn chưa ra khỏi giường.

Chu Tiểu Manh thấp thỏm không yên, tính Chu Diễn Chiếu rất khó chịu, có thù ắt báo, cô thực sự không thể đắc tội với anh ta, nhưng lại đã đắc tội mất rồi. Anh ta nói đúng, cô thật ngu xuẩn. Mấy ngày liền, cả lúc đi học cô cũng thường xuyên ngơ ngẩn bần thần, Chu Diễn Chiếu thâm hiểm khó lường, tại sao mình lại ngu xuẩn đi chọc giận anh ta làm gì chứ?

TRANG: Trước 1...910111213...84 Sau
Tags: Công tắc tình yêu, Phỉ Ngã Tư Tồn
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Hợp đồng yêu - Shell
Truyện dài
Hợp đồng yêu - một câu truyện tình cảm và hài hước. [Tải ảnh] Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ ! Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gía ...
icon Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh
Truyện dài
"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi" là truyện dài hiện đang gây sốt trên cộng đồng mạng và có mặt khắp nơi trên khắp các diễn đần c ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Thưa cô, em sẽ là một cô giáo - không nhàn nhã
Trò chuyện cuộc sống
Chiều hôm qua, cô ghé nhà em chơi. Cô nói với mẹ em: “Cho nó thi sư phạm đi, nhàn nhã, không nặng đầu óc, tha hồ có thời gian chăm sóc gia ...
icon Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Truyện dài
Tháng ngày ngất ngưởng là câu chuyện hài hước của cô nàng Trăng Thanh cùng ba người bạn Sâm Cầm, Ria Mép và Bắp Ngô. Họ là bốn con ngư ...
icon Truyền thuyết về Hồ Gươm
Truyện Cổ Tích
Vua Lê Lợi đã trả lại gươm cho rùa thần và từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ G­ươm hay hồ Hoàn Kiếm. Vào thời giặc Minh ...
icon Đảm bảo
Truyện cười
Hai người phụ nữ trò chuyện. - … Lúc đó bác sĩ đảm bảo rằng sau bốn tuần thì chồng tôi sẽ tự đi lại được. - Thế kết quả đú ...
icon Cứ gieo đi, không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời
Trò chuyện cuộc sống
Hôm nay, chúng tôi quyết định đi đến thăm một trại người tâm thần tại huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Lúc đầu, chúng tôi chỉ tho ...

Thông tin

Load: 0.000758s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog