• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Tiễn Diệp Chính Thần ra ngoài cửa, tôi định đóng cửa lại thì đột nhiên anh ta lên tiếng: “Cảm ơn cô về bữa tối.”

“Không có gì, chỉ là bữa cơm bình thường thôi mà.” “Tôi có thể đưa ra một đề nghị được không?” Diệp

Chính Thần nói với vẻ rất nghiêm túc.

“Anh nói đi.” Tôi hồi hộp lắng nghe.

“Lần sau nấu mỳ thì nấu nhiều hơn một chút.”

Tôi không thể không ôm bụng, cúi người xuống: “Bỏ qua cho sự dốt nát của tôi, câu nói đó của anh là phê bình hay khen tôi đấy?”

“Đây là câu nói thực lòng nhất trong những lời khen của tôi đấy.”

“Cảm ơn!”

Sau khi Diệp Chính Thần ra về, tôi vừa nói chuyện với mẹ qua internet vừa nhấm nháp sô cô la tươi hiệu Leonidas của Bỉ, vừa ngọt vừa ngậy lại không béo, vừa vào đến miệng đã tan, thấm qua lưỡi rồi lan vào cơ thể.

Mẹ tôi hỏi: “Có chuyện gì mà con cười vui thế?” Tôi đã cười sao? Có lẽ vậy.

“Vì sô cô la mà bạn tặng rất ngon ạ!”

“Bạn à? Bạn trai hay bạn gái?” Mẹ tôi bắt đầu tò mò.

“Mẹ đừng có suy đoán lung tung, người ấy là hàng xóm của con.”

“Mẹ nghe dì Lý của con nói, quan niệm của nước ngoài rất thoáng, rất nhiều học viên đã chịu ảnh hưởng, cứ tưởng ở nước ngoài thì làm việc gì cũng không ai biết, thích ở chung là ở chung, thích chia tay là chia tay, chẳng hề có chút quan niệm đạo đức và trách nhiệm gì cả... Lại còn có những người, trong nước đã có gia đình rồi mà vẫn lăng nhăng, con chớ để bị lừa đấy.”

“Mẹ yên tâm, con không lừa người ta thì thôi.” “Con bé này, Chung Thiên...”

Lại sắp bắt đầu rồi đấy, tôi tìm cách ngăn những lời kể lể phía sau của mẹ, tiếp tục nhấp nháp sô cô la. Ăn đến thanh cuối cùng, nhìn vào chiếc hộp trống không mà vẫn nuốt nước miếng...

Thì ra, có những thứ đã nếm thử rồi thì sẽ thành nghiện.



Chương 2:



Vừa vào đến phòng thí nghiệm, mọi thứ đều lạ lẫm, Giáo sư Fujii thì suốt ngày không thấy mặt, phó giáo sư cũng không giao cho tôi thí nghiệm chính thức, chỉ bảo tôi quan sát trước một chút về tế bào ác tính và hình thái của một số vi khuẩn, làm quen trước với đề tài, chứ không hề quản lý tôi. Trong phòng thí nghiệm, ngoài tôi, tất cả đều là người Nhật Bản, thân thiện nhưng xa cách là truyền thống văn hóa của họ. Vì thế, trong phòng nghiên cứu rộng lớn này, tôi không cảm nhận được sự ấm áp của tình người mà chỉ thấy mùi thuốc sát trùng bám riết.

Sau cả buổi sáng quan sát sự phát triển của tế bào ung thư phổi và ghi chép lại, tôi mệt tới rã rời, bèn đứng dậy, đấm lưng, bóp vai, ra hành lang hít thở không khí trong lành. Bất giác, ánh mắt tôi dừng lại ở đầu kia hành lang.

Đầu kia hành lang là phòng thí nghiệm vô trùng, qua tấm kính, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc chiếc áo choàng trắng, đeo khẩu trang, đang khâu vết thương cho một con chuột trắng. Người ấy hơi nghiêng người, chiếc kim được bàn tay linh hoạt đưa đi thoăn thoắt.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Một không gian màu trắng yên tĩnh, sự điềm tĩnh đến lạ thường cùng vẻ nghiêm trang không gì có thể xâm phạm. Tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt nào như thế, đó là ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng và xót thương trước một mạng sống, một sự nghiêm túc và cẩn trọng trước mọi vật. Mỗi cơn co giật theo phản xạ có điều kiện của con chuột đều khiến người ấy hơi cau mày, dường như dưới bàn tay người ấy không phải là một con chuột trắng nhỏ bé mà là người thân yêu nhất.

Đứng ngây một lúc lâu, chợt nhớ đến Tần Tuyết, tôi lùi ra xa một chút, rồi gọi cho cô ấy, hẹn cô ấy cùng tới nhà ăn.

Một hồi lâu, Tần Tuyết mới nhận điện thoại, rồi trả lời bằng giọng khàn khàn: “Hôm nay mình hơi khó chịu, không thể đến trường được.”

“Cậu có sao không? Liệu có phải là bị cảm không? Có sốt không?” Tôi lo lắng hỏi.

“Không sao đâu, tại tối qua mình không ngủ được nên hơi đau đầu...” Nghe Tần Tuyết nói, tôi chợt nhớ đến cặp mày chau lại và đôi mắt ngấn lệ của cô ấy, bất giác thấy nhói lòng. Tôi cảm thấy đau lòng thay cho cô ấy.

“Vậy thì cậu ăn chút gì đó rồi uống thuốc giảm đau và ngủ một giấc là dễ chịu ngay thôi. Buổi tối mình sẽ sang thăm cậu.”

“Ừ, mình biết rồi, tạm biệt.”

“Tiểu Tuyết, chờ chút...” Tôi biết chuyện tình cảm thì người ngoài không nên nhiều lời, nhưng vẫn nói: “Có những nỗi đau khi đến rất dữ dội, nhưng cũng sẽ nhanh chóng qua thôi... Cố gắng lên...”

“Cảm ơn!” Không nói thêm câu nào và cũng không để tôi nói thêm lời nào, Tần Tuyết cúp máy.

Có lẽ cô ấy đã không hiểu ý tôi, cũng có thể cô ấy trách tôi nhiều chuyện, nhưng cô ấy là người bạn đầu tiên của tôi nơi đất khách quê người, tôi thực sự thấy thương cô ấy.

TRANG: Trước 1...89101112...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh
Truyện dài
"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi" là truyện dài hiện đang gây sốt trên cộng đồng mạng và có mặt khắp nơi trên khắp các diễn đần c ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Người thiếu phụ ở Nam Xương
Truyện Cổ Tích
Ở huyện Nam Xư­ơng tỉnh Hà Nam, ngày x­a có một người con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trư­ơng Sinh, ng­ười cù ...
icon Đừng để trái tim ngủ yên
Trò chuyện cuộc sống
Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vã chặn ng ...
icon Hai mươi lần, và sẽ thuộc về bạn mãi mãi
Trà sữa tâm hồn
Một cô giáo đang giảng bài về thói quen nói với cả lớp: “Bất kỳ thứ gì mà các em lặp lại đến lần thứ 20 thì sẽ mãi mãi thuộc v ...
icon Em đến lớp cùng ai
Trò chuyện cuộc sống
Hồi học trường làng, lớp tôi có một chú tiểu. Chú mang theo lồng chim sáo, treo trước hiên lớp. Giờ ra chơi bọn tôi xúm lại trêu chỉ đ ...
icon Người thiếu phụ ở Nam Xương
Truyện Cổ Tích
Ở huyện Nam Xư­ơng tỉnh Hà Nam, ngày x­a có một người con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trư­ơng Sinh, ng­ười cù ...

Thông tin

Load: 0.000842s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Lamborghini Huracán LP 610-4 t