• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Em là đôi cánh của anh - Chiết Chỉ Mã Nghị

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Phó đoàn, anh đang cười gì thế?”

Trử Tụng dập tắt điếu thuốc, quay đầu lại nhìn Triệu Kha, híp mắt hỏi: “Tôi vừa cười à?”

Triệu Kha gật đầu, nhưng miệng vẫn nói: “Đâu có, đâu có.”

Trử Tụng hất cằm về phía người đang đứng đó không xa, “người kia là ai?”

“Đâu?” Triệu Kha nhìn theo hướng Trử Tụng chỉ, bên cạnh chiếc xe việt dã là một dáng người đang đứng thẳng, hai tay đặt sau lưng, đội mũi bê-rê, đằng sau là hai chiến sĩ đang vác súng. Hải đảo là nơi trực thuộc khu vực quân sự G, tuy không nhìn rõ cấp bậc nhưng có thể đi vào tự do trong sân bay thì dựa vào giác quan thứ sáu đáng tự hào nhất của anh, nhất định sẽ không đoán nhầm.

“Ai?”

“Lương Mục Trạch!”

Trử Tụng nghe xong cái tên này, lông mày nhíu chặt hơn, “cậu chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn không sai!” Triệu Kha nói cực kì kiên định.

“Nếu không phải thì cậu cứ đợi đấy!”

Người ở các doanh trại bộ đội lần lượt đáp tới, họ phải tập trung trở về nơi tập kết. Trước khi lên xe, Trử Tụng quay lại nhìn một lần nữa thì bắt gặp ánh mắt của người đó. Trử Tụng nhếch miệng, mang theo một nụ cười hơi đùa cợt.

Vốn cứ tưởng rằng buổi tối trước hôm bắt đầu huấn luyện bọn họ có thể ngủ một giấc yên ổn, nhưng tới nửa đêm canh ba thì tiếng còi khẩn cấp đã làm hỏng mọi giấc mơ đẹp của tất cả mọi người. Hai giờ sáng, huấn luyện tập trung chính thức bắt đầu.

Mục đích của việc huấn luyện tập trung là chọn một phân đội nhỏ tạo nên từ tam quân 0 đại diện cho quốc gia tham dự cuộc thi tại trại huấn luyện quốc tế. Sự kiện quốc tế lớn như vậy tất nhiên là phải chọn ra những quân nhân ưu tú nhất để tham gia. Không giống với các cuộc thi thông thường khác, lần này đội đại diện cho mỗi quốc gia buộc phải được tập hợp từ hải - lục - không quân, lấy tiêu chuẩn tổng hợp nhất để chọn ra đội ưu tú nhất.

Khóa huấn luyện này sử dụng chế độ đào thải, mỗi hạng mục sẽ có một cuộc thi, 5% trong những người có thành tích thấp nhất sẽ bị loại ra. Sẽ không vì tới từ các quân chủng khác nhau mà có hai tiêu chuẩn, tuyệt đối ai cũng như ai.

Triệu Kha vác trên lưng chiếc ba lô nặng và đi theo sau Trử Tụng, miệng không ngừng cằn nhằn: “Thật không công bằng, mẹ kiếp không công bằng, bình thường chúng ta tập luyện cái gì chứ? Họ là cái gì? Quân đặc chủng ai cũng như là không muốn sống nữa, cả năm chỉ luyện thể lực, chúng ta có bì nổi không? Đến cuối cùng chỉ giữ lại vài người bọn họ là xong, lại còn bắt chúng ta tới đây mất mặt làm gì?”

Bước đi của Trử Tụng càng ngày càng thoải mái, anh điều chỉnh nhịp thở nhìn Triệu Kha, nói: “Oán trách xong chưa?”

“Vẫn chưa!”

“Đừng nói nhiều nữa, không muốn bị bắn chết thì chạy nhanh lên cho tôi, chết rồi thì đừng có nói là cậu đã theo tôi!” Trử Tụng và Triệu Kha nói xong câu này liền xông thẳng lên phía trước với tốc độ nhanh hơn. Anh thừa nhận rằng Triệu Kha nói cũng có phần đúng, nếu so với quân đặc chủng, hải quân và lục quân, về mặt thể lực thì họ quả thực không có ưu thế. Nhưng ở trong quân đội là như vậy, mục đích của huấn luyện chính là ưu tú thắng, kém cỏi loại, người chịu được thì sinh tồn, không muốn bị đào thải thì chỉ có một cách duy nhất là không được bị tụt về phía sau.

Triệu Kha tuy trong bụng đầy sự càu nhàu, nhưng vì thể diện của bản thân cũng vì thể diện của doanh trại, không thể bị đào thải nhanh như vậy được, ít nhất cũng phải đợi đến sau khi cuộc huấn luyện đi hết một nửa chặng đường, như vậy mới không bị mất mặt.

Đích đến của vác nặng chạy việt dã là bãi biển. Trời xanh nước biếc, bãi biển chưa qua khai thác vẫn còn sạch sẽ không bị ô nhiễm, sóng xanh tung lên bờ cát màu nâu nhạt. Đường đích là đường phân chia giữa hai dòng nước, người vượt qua vạch đích ngã xuống cạnh nhau mà không còn giữ lại chút hình tượng nào, ở bên kia là những người sống không được mà chết cũng không xong, đi thêm một bước nữa là cảm thấy trời như sắp hủy diệt họ vậy.

Trử Tụng và Lương Mục Trạch đều đã về tới đích, trong đám lính lục quân mặc quần áo rằn ri thì bộ quần áo màu xanh lam xen trắng của anh vô cùng nổi bật. Đặc điểm nổi bật nhất của quân nhân là dễ quen nhau, không phân quân chủng, không phân doanh trại, chỉ cần gặp nhau là có đủ chuyện để nói, Trử Tụng và bọn họ nằm ở điểm đích, nghỉ được một chút là bắt đầu hi hi ha ha nói chuyện với nhau. Thậm chí còn có người không kiềm chế được cởi luôn quần áo và chạy ra biển, không quan tâm tới kỉ luật mà đâm đầu xuống biển, khiến nước tung lên rất mạnh.

Lương Mục Trạch nằm ở một chỗ cách Trử Tụng không xa, khi Trử Tụng chạm tới đích, anh không giống như những người khác, hoàn toàn không thấy ngạc nhiên. Họ vẫn nhìn nhau như vậy, chẳng ai nói năng gì.

TRANG: Trước 1...9495969798...112 Sau
Tags: Em là đôi cánh của anh, Chiết Chỉ Mã Nghị
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy
Truyện dài
là câu chuyện trải lòng của những cô gái tuổi cận trưởng thành, loay hoay đi tìm bản ngã giữa vô vàn những khuôn mặt nổi trội xung quan ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Truyền thuyết về Hồ Gươm
Truyện Cổ Tích
Vua Lê Lợi đã trả lại gươm cho rùa thần và từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ G­ươm hay hồ Hoàn Kiếm. Vào thời giặc Minh ...
icon Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương
Truyện dài
Là Cây Kẹo Ngọt Ngào Của Anh Nhé! - Lời tỏ tình của mùa thu “Đối với anh, em lúc nào cũng ngọt như kẹo vậy. Là cây kẹo ngọt ngào c ...
icon Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
Truyện teen
Nếu có thể, xin hạnh phúc đừng chạy quá xa để nếu không may lơ đễnh, tôi vẫn đủ sức níu chân em và cả những yêu thương như lúc này ...
icon Nâng cấp chồng
Truyện cười
Tôi đã đọc nhiều tài liệu và thấy rằng thì là mà, đàn ông là một trong những động vật cao cấp khó cải tạo nhất. Tuy nhiên, cũng theo ...
icon Gửi bé Bống ở Xứ sở Niềm vui
Trò chuyện cuộc sống
Con có nhớ niềm vui của buổi học đầu tiên? Đó là khi con về khoe mẹ là cô giáo đã gọi con không phải bằng tên gọi ở nhà mà bằng tên ...

Thông tin

Load: 0.001013s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Polly po-cket