• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Em sẽ đến cùng cơn mưa

homeĐọc TruyệnTruyện dài


"Ừ. Chúng mình chia tay. Kể từ lần gặp vào mùa hè trước đó."

"Chúng mình?"

"Ừ."

"Chúng mình nghiêm túc thế cơ mà."

"Ừ."

"Nghe cứ như chuyện đùa."

"Nhưng lại là sự thật."

"Có chuyện gì à?"

"Như anh đã nói. Anh có rất nhiều vấn đề."

"Vâng, anh bảo sẽ kể cho em. Anh vẫn chưa kể."

"Giờ anh sẽ kể. Vì vấn đề của anh là khởi đầu cho mọi chuyện sau đó."

Sự khởi đầu này xem ra vẫn còn khá nhẹ nhàng nếu so với tính nghiêm trọng của sự việc.

Anh bị sốt nhẹ kéo dài. Thân nhiệt lúc nào cũng ở mức 37.5 độ, dù anh không bị cảm.

Trên thực tế anh vẫn rất khỏe. Dù không phải mùa thi đấu nhưng ở cự ly tám trăm mét, anh đã rút ngắn được kỉ lục chạy tốt nhất anh lập trước đó. Người anh dài ra, các giác quan trở nên tinh nhạy hơn.

Anh hầu như không ăn uống gì, Tuy thế anh vẫn có đủ năng lượng vô tận từ mặt trăng và mặt trời. Anh cũng không cần ngủ, nghỉ ngơi không khiến anh thoải mái mà chỉ khiến anh thấy khó chịu. Anh cứ mải mê luyện tập như thể bị thứ gì đó thúc ép.

Anh luyện tập tới hơn sáu tiếng một ngày.

Không ăn, không ngủ nhưng từ đầu năm, tính ra anh đã chạy một quãng đường đúng bằng từ đây tới quần đảo Mariana.

Sau đó thì...

Anh đã suy sụp. Như một kết cục tất yếu.

Ngày thứ Bảy của tuần thứ hai của tháng Tư.

Anh có dấu hiệu khó thở nên đươc đưa đến bệnh viện. Đây là lần đầu tiên công tắc bật lên, van mở ra, kim áp kế vọt đến mức kịch trấn.

Vì mọi thứ đều là lần đầu tiên, không có trải nghiệm để đối chiếu nên anh nhìn sự việc nghiệm trọng hơn thực tế. Anh nghĩ mình sẽ chết, điều này khiến anh hoang mang tột độ.

Bác sĩ tạm thời chuẩn đoán anh bị viêm phổi hoặc viêm cuống họng gì đó. Sau khi nhận số thuốc nhiều hơn cả bữa ăn hàng ngày, anh ra viện. Tuy nhiên, ba ngày sau, triệu chứng tái diễn, anh phải hộc tốc quay lại bệnh viện. Mãi sau này anh mới biết, nguyên nhân chính của việc này là sơ đồ thiết kế để làm ra anh có sai sót, một chất hóa học nào đó trong não bộ bị tiết ra quá nhiều.

Anh đi không biết bao nhiêu là bệnh viện, anh thuật lại bệnh tình của mình, tại ngần ấy bệnh viện, anh bị lấy máu, và cũng ngần ấy bệnh viện anh nhận được những cái lắc đầu từ bác sĩ,

Kết luận duy nhất anh dành cho mình là không có kết luận gì chắc chắn. Tên bệnh chưa được tìm ra nhưng sự bất tiện nó đem lại cứ liên tục xuất hiện.

Anh liên tục bị mất ngủ. Anh muốn ngủ để quên đi cái đau nhưng lại mất ngủ, thành ra càng ngày càng đau đớn hơn.

Việc ra khỏi nhà cũng tương đối gian khổ. Hồi đầu anh không thế đi xa hơn hai trăm mét. (Các chuyến viếng thăm bệnh viện là mãi về sau này.)

Từ khoảng cách một trăm mét, ngôi nhà của anh trông chơi vơi như sao Diêm Vương ở tận cùng quỹ đao. Chỉ cần đi xa nhà quá hai trăm mét là toàn thân anh run lẩy bẩy như nhà du hành sắp phải rời khỏi hệ mặt trời. Để rồi cuối cùng, anh sẽ bật trở lại vị trí cũ, hệt như quả bóng đã bị ném đi,

Dĩ nhiên anh không thể tiếp tục học đại học, tương lai cũng trở nên mù mịt.

Mặc dù đã hẹn được với em cuộc hẹn thứ ba nhưng anh không thể giữ lời hứa. Anh chỉ bảo với em là anh bận, hẹn em đến mùa hè

"Anh không cho em biết tình hình sức khỏe của anh ư?"

"Ừ. Cũng chẳng biết nữa. Vì bệnh của anh không giống bệnh thông thường. Rất khó để nói với em."

"Giá anh cho em biết."

"Nói thật với em..."

"Vâng."

"Hồi đấy anh đã định chia tay em."

"Chia tay?"

"Ừ. Tương lai của anh, nói đúng ra là không tồn tại chứ không phải là mù mịt. Giả sử có tồn tại đi nữa thì cũng chỉ là một tương lại trồng mấy cây cà chua, ăn bám bố mẹ."

"Nhưng..."

"Anh không nghĩ thế. Anh hiển đang có chuyện không hay xảy ra, Có gì đó đã thay đổi không thế quay trở lại như cũ."

Bởi vậy, tôi nói.

"Anh không thể bắt em gắn bó cuộc đời với một người như anh. Chúng mình mới chỉ bắt tay nhau. Anh vẫn có thể buông tay em ra được."

Tôi kể cho Mio nghe những vấn đề hiện giờ của tôi.

Trí nhớ của anh rất kém.

Anh bị suy giảm trí nhớ ngắn hạn, Nghe nói đó là do phần hải hồi mã trong não của anh có vấn đề. Hải hồi mã nghe giống con hải mã, không biết có phải trong não mọi người đều có một con hải mã nhỏ thật không? Thôi, chuyện đó thì sao cũng được.

Có rất nhiều việc anh không thể làm. Những việc bình thường mà người bình thường vẫn làm thì với anh lại không hề bình thường.

Ngay cả việc đi xa nhà cũng vậy. Ban đầu, anh không thể đi xa nổi hai trăm mét, sau đó anh đã cố gắng để kéo dài khoảng cách này. Lúc anh bắt đầu uống loại thuốc có tác dụng với căn bệnh của anh, có thời điểm anh đi được khá xa, tuy nhiên bây giờ bán kính tối đa là một trăm ki-lô-mét.

TRANG: Trước 1...3637383940...59 Sau
Tags: Em sẽ đến cùng cơn mưa
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Cách nhau 2 giờ bay
Trò chuyện cuộc sống
Tôi vừa trải qua một ngày dài đầy lo lắng. Sáng sớm nay, đi đón một đồng nghiệp từ Hà Nội vào công tác, tôi bất ngờ bắt gặp cô con ...
icon Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi
Truyện dài
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. ...
icon Trái Đất và Trái Nước
Trò chuyện cuộc sống
Có lần, một bạn học sinh hỏi tôi rằng: Trái Đất ba phần tư là nước, sao không gọi là Trái Nước mà gọi là Trái Đất? Câu trả lời ...
icon Thưa cô, em sẽ là một cô giáo - không nhàn nhã
Trò chuyện cuộc sống
Chiều hôm qua, cô ghé nhà em chơi. Cô nói với mẹ em: “Cho nó thi sư phạm đi, nhàn nhã, không nặng đầu óc, tha hồ có thời gian chăm sóc gia ...
icon Nắng gắt - Cố Mạn
Truyện dài
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiên ...

Thông tin

Load: 0.003537s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Ring ring