• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt

homeĐọc TruyệnTruyện dài

Mưa bắt đầu lất phất bay, thả thêm vào quang cảnh đau thương sự giá lạnh mà lại ngột ngạt. Đám tang trang trọng buồn thảm cứ nối tiếp những lời chia buồn, động viên an ủi và những cơn dư chấn xúc động từ thân nhân người quá cố.
Anh. Anh ở đâu, sao không về đi. Hãy về quỳ trước mẹ đi. Anh có biết là người mẹ thân yêu nhất của anh đã ra đi, đã rời bỏ anh mãi mãi rồi không hả. Cô mong ngóng anh từng tích tắc một. Ngày hôm qua vẫn còn hy vọng, nhiều nhiều lắm nhưng giờ thì sự gắng gượng trong em đã dần lụi tàn, từng phân li sức sống như bị bóp nghẹt đến vỡ nát. Sinh ly tử biệt, ai oán, khổ đau. Bao giờ mới tan. Đau. Khó chịu quá. Đừng khiến em phải chết dần chết mòn thế này.
Na thấy cả thân và tâm đều uể oải, rã rời. Trước khung cảnh buồn thảm này lại càng them phần chuếnh choáng. Màn mưa ngoài kia được gió quăng ngang cứ bay bay lượn lờ. Hắt hiu, nặng nề.
Nhưng… người đàn ông cao ráo đứng kia, xa xa sau đám người dự tang lễ… dáng hình xiêu xiêu đứng đầu ngọn gió… xao động, lay lắt. Là anh… là anh. Không thể tin nổi đó là anh.
Con tim nhỏ bé cháy bùng dữ dội và đập điên loạn, mỗi nơ-ron thần kinh như thể sắp đứt tung đến nơi, xúc cảm dâng trào và vỡ òa trong niềm vui sướng tột cùng khi gương mặt quen thuộc của anh hiện diện qua võng mạc mòn mỏi này.
Anh đó! Vẫn nét trầm ngâm, tĩnh tại. Có đôi phần gầy đi làm nổi bật hơn những đường nét góc cạnh. Mái tóc ngắn gọn hơi rối vì gió. Chiếc quần bạc đi cùng áo cánh mỏng nhuốm bụi màu được nước mưa bết lại. Đôi mắt ấy buồn xa xăm găm trong ánh nhìn cái khung cảnh não nề, tang thương này - gian chính diện nơi đặt quan quách chứa đựng thi thể người mẹ.
Dõi theo anh Na cũng thấy mình như cảm nhận mồn một nỗi thương đau đang giày xéo tim anh. Cô thấy đau cùng anh. Nỗi xót xa đến nghẹt thở, buốt nhói.
Nhưng rồi. Anh quay đi, ánh nhìn lướt qua cô như một cuốn phim thật chậm. Quay mình vào không gian mênh mông, mịt mùng ngoài kia.
Tại sao anh vô tình đến lạ lùng. Na vội hốt hoảng nhấc người dậy lao mình lách qua những bóng ảo đen mà giờ đây với cô chỉ nhập nhoàng, mờ nhạt. Chỉ duy nhất anh là rõ nét trong tầm nhìn.
Cô đuổi theo anh, cố quên cơn váng vất ngày một nặng. Rõ là anh mà, cô không nhận nhầm, là Vĩnh Uy của cô. Hơi thở mỗi lúc một nặng nhọc trong những bước chân gấp gáp.
Bóng dáng phía trước ngày một nới rộng khoảng cách, anh bước thong thả mà sao đã dần khuất tầm mắt. Na sợ hãi, yếu ớt gọi: “Anh. Đứng lại đi!”
Quả nhiên Vĩnh Uy đứng lại. Họ đã ở cách xa đám tang một đoạn, không còn nghe tiếng người rì rầm nữa. Nơi đây yên tĩnh, bãi cỏ thênh thang trải rộng đến cổng lớn, khuất sau một hàng cây um tùm. Mưa ngày một nặng hạt.
Anh đứng lặng lẽ, dáng người nhìn từ đằng sau thanh thoát và có phần phiêu diêu. Na đứng thở mệt nhọc, mắt vẫn không rời anh đến nửa tích tắc. Bao nhiêu điều muốn nói, bao nhiêu lời đã chuẩn bị, sẽ nói gì với anh ngày gặp lại. Nhưng nay tan biến hết cả. Cô ngập ngừng, bối rối. Cô sợ biểu hiện của anh.
Uy hơi ngoảnh lại. Nhưng vẫn lạnh lùng thế thôi. Na vẫn không thể nói gì cả, cô chỉ biết vội vã bước đến. Vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.
Áp chặt mái đầu nhỏ bé vào sống lưng thẳng thuôn dài, với những đường lượn quyến rũ của anh. Áp bao nhung nhớ, cồn cào vào mùi hương quen thuộc này. Lạnh quá, người anh khí lạnh chạy rần. Đôi tay vòng chặt trước bụng anh cũng tê đi vì lạnh, hơi lạnh dường như đã truyền hết sang cô. Tim. Phổi. Máu huyết. Toàn bộ cơ thể này… Nhưng cô mặc kệ, không có anh còn lạnh hơn thế này.
“Đừng đi. Anh đừng đi nữa!” Cô chỉ có thể mấp máy đôi môi nói anh không được đi nữa, không thể rời bỏ cô thế nữa.
Hình như anh thở dài, tiếng thở sao thoang thoảng như tiếng gió. Đôi tay buốt giá nắm lấy cổ tay cô gỡ ra, gỡ ra từ từ khỏi mình.
Không! Na kinh hãi, cô muốn níu chặt hơn nhưng không thể. Hình dáng anh nhòa dần, nhòa dần… hay là những hạt mưa trĩu nặng khiến mắt cô nhòa.
Cùng lúc ấy bên tai vang lên một tiếng hỏi. Na chớp chớp cho nước mưa rũ khỏi mi mắt nhưng bóng anh cũng nhập nhòa, nhập nhòa theo mỗi lần chớp rồi mất hẳn.
Kiều Diễm đứng sau, dáng vẻ rệu rã được khoác lên mình lần vải sa tanh đen nhánh. Nét mặt tái xám và đôi mắt lờ đờ, hoảng loạn còn hằn vẻ kinh khiếp. Cô ta lặp lại câu hỏi: “Cô làm gì ở đây?”
Na nhấc những bước luýnh quýnh về phía trước, mắt mở lớn quay nhìn xung quanh. Không hề có một bóng người phía trước. Không, không thể thế được. Lẽ nào chỉ là ảo ảnh. “Anh ấy. Vĩnh Uy. Có thấy không? Anh ấy mới ở đây. Anh ấy về rồi.”
Kiều Diễm nhìn Lệ Na như thể trông cô bị điên. Tay cầm ô, cô ta lại gần hơn. Diễm tự hỏi vì sao mình vẫn có thể đến đây, sau sự việc khiếp đản vẫn còn mới tin

TRANG: Trước 1...757677
Tags: Em vẫn chờ anh, Nguyệt Nguyệt
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Tin vào trái tim mình
Trò chuyện cuộc sống
Mỗi con người là một tiểu vũ trụ, với vô số tế bào ngang với số lượng muôn vì tinh tú trong vũ trụ bao la ngoài kia. Và thật không có g ...
icon Đừng để trái tim ngủ yên
Trò chuyện cuộc sống
Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vã chặn ng ...
icon Ba từ
Truyện cười
- Thưa ngài, bí mật cho sự thành công của ngài là gì vậy? – một phóng viên hỏi một chủ nhà băng. - Ba từ. - Thế thưa ngài, ba từ là g ...
icon Nụ hôn dưới mưa
Truyện teen
“Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi". ...
icon Có ai gieo yêu thương để nhận về nỗi đau
Trò chuyện cuộc sống
Có một bạn nói rằng "Có những người gieo yêu thương nhưng nhận về chỉ là nỗi đau...". Liệu có phải vậy không??? .... Tôi dám chắc m ...

Thông tin

Load: 0.000735s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog