• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly

homeĐọc TruyệnTruyện dài


"Ừ?... Tịch Tịch, anh...".

Liền nghe thấy ầm một tiếng, hình như có có cái gì rất nặng rơi xuống, có tiếng choang trên nền nhà, tiếng anh bất lực vọng lại: "Tịch Tịch, em đừng đột nhiên nói ra những lời ngoài mong muốn như thế...".

Tôi không nhịn được cười, tâm trạng thấy rất thoải mái, một Cố Tông Kỳ như thế này, về cơ bản là chấp nhận được, tôi quyết định thật thà một chút không trêu anh nữa: "Em nói trên thế thôi, thôi nhé, anh mai đi ăn cơm đi".

Sau đó tôi nhanh chóng tắt điện thoại, trong lòng thấy rất vui vẻ.

Màn đêm nhẹ nhàng bao trùm thành phố yên tĩnh này, đám mây dày đặc đè nặng lên bầu trời, tôi đứng ở cửa sổ, nhìn ra phía bóng đèn xa xa đang hắt ra những tia sáng đỏ mờ mờ, tôi đoán mùa đông chẳng bao lâu nữa sẽ đến.

Lại nói chuyện phiếm với Cố Tông Kỳ một lúc, đến cả chào tạm biệt cũng nói mấy lần liền mới chịu cúp máy. Tự cười mình ngốc nghếch, nhưng cảm giác hạnh phúc bé nhỏ tràn ngập cứ xâm chiếm trong lòng, như nước suối cuộn lên từ đáy lòng.

Thế nhưng thường sẽ có rất nhiều những câu trả lời ẩn chứa đằng sau tấm gương cuộc sống, tôi cứ dõi theo nó mãi, mà lại chẳng đủ dũng khí để mở bung nó ra, vì Cố Tông Kỳ nói, Tịch Tịch, nếu như bây giờ em thấy mình rất hạnh phúc, thế thì cần gì phải nhớ lại quá khứ.

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ, tôi mơ thấy mình đang chạy trên một con đường dài, mùi nhựa trên sân vận động, bỗng nhiên được phủ đầy lớp hoa tuyết, con đường đó dài như thế, khiến tôi có chạy thế nào cũng không đến cuối đường.

Bên tai có tiếng khóc nức nở, rất nhẹ, nhẹ như bông hoa rụng rơi xuống nước, nhưng rất nhanh lại chẳng thấy gì, giống như sự trầm lặng của cái chết.

Trong bóng đêm, tiếng tuyết rơi theo nhịp điệu.

Tôi giật mình ngồi bật dậy, không biết là từ lúc nào cửa phòng đã bị mở ra một khe nhó, ánh đèn bên ngoài từ khe hở hắt vào trong phòng, mang theo một ít bụi nhỏ làm mờ mắt tôi lại.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân khe khẽ của hộ lý, tôi không bật đèn, kéo một chiếc áo lên mặc và bước ra ngoài, thì nhìn thấy cửa phòng đối diện có một cô gái nhỏ bé hơn tôi đang đứng đó.

Từ trước nay tôi chưa thấy có ai ở trong bệnh viện lại khóc nghe thương tâm như vậy, nước mắt đã trở thành một loại chất lỏng giá rẻ, đưa cho cô gái một tờ khăn giấy, tôi hỏi nhỏ cô: "Đừng khóc nữa, cô sao thế?".

Tôi cũng không biết mình đang làm điều này là vì cái gì, là bản năng, hay là sự đồng cảm, tôi cũng không rõ nữa.

Cô cầm lấy tờ khăn giấy, úp mặt vào tay, và phải một lúc rất lâu sau đó lúc tôi bắt đầu thấy lạnh toát, thì cô nói: "Bên trong kia là bạn trai em, chị có tin không, bác sĩ nói anh ấy không ổn nữa rồi, nhưng ba ngày trước, anh còn ở bên em rất khỏe mạnh mà, còn đi ăn cơm cùng bạn bè em nữa".

Giọng nói của cô đã không còn bình thường nữa, dường như đó là tiếng khóc của bộ não, được phát ra một cách cứng nhắc, lúc ra đến không trung, nó lập tức vỡ vụn.

"Anh ấy nói dối em, ba năm trước anh đã làm phẫu thuật cắt bỏ phần ung thư dạ dày, em lại chẳng biết gì cả, chẳng biết gì hết, bây giờ anh nói với em là anh phải chết, em phải làm thế nào đây..."

Cô gái từ từ khụy người xuống cạnh bức tường lạnh băng, quỳ trên sàn, mái tóc dài xõa trên cánh tay cô. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng khóc đó, nó là một loại kiềm chế, bi thương đến khóc than trong tâm hồn, đau đến tận xương tủy, tôi chỉ có thể đứng đó mà nhìn cô, chẳng thể làm gì được.

Đột nhiên trong phòng có tiếng động nhỏ, một giọng nói yếu ớt vọng ra: "Lâm Lâm, em đang ở đâu?"

"Ôi" một tiếng cô gái liền đứng dậy, vội vàng lau nước mắt, sau đó tôi ngạc nhiên khi thấy cô chẳng còn một giọt nước mắt nào cả, mà hơn thế khóe miệng cô còn nở nụ cười bình thản, giọng nói cũng trở nên nhanh nhẹn: "Em đây"

"Em đang hỏi bác sĩ về tình trạng bệnh của anh, không sao cả, anh cứ nghỉ ngơi đi, em luôn ở đây, anh tỉnh dậy là thấy em"

Bên trong có âm thanh vọng ra, dường như là tiếng bị kiềm chế đến tột cùng, âm thanh này tôi nghe rất quen thuộc, đó là tiếng của những bệnh nhân bị cơn đau giai đoạn cuối bệnh hành hạ, có lúc thuốc giảm đau cũng không có tác dụng, khiến bệnh nhân đau đến mức chết đi sống lại.

Đau rồi lại thấy tê cứng, tê cứng rồi lại đau, cái chết mới là sự kết thúc cuối cùng.

Quay người ra cô gái lại khóc, hai tay bắm chặt lấy bức tường không có nếp gấp khúc nào, càng nắm càng chặt.

Tôi thấy trong màn đêm vắng lặng kia tuyết rơi càng lúc càng nặng, bóng đèn trắng

TRANG: Trước 1...828384
Tags:
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Nói Yêu Em 7 Lần - Born
Truyện dài
Ai cũng có những điểm tận cùng trong đáy hộp bí mật của ký ức. Là những năm tháng thanh xuân run rẩy khi lần đầu siết một bàn tay ai đ ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Sọ dừa
Truyện Cổ Tích
Một hôm trời nắng gắt, ngư­ời vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát n­ước quá mà không tìm đâu ra nư­ớc, cuối cùng bà đành phải li ...
icon Cổ tích người cha
Trò chuyện cuộc sống
Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé m ...
icon Hương Vị Đồng Xanh - Born
Truyện dài
Tình yêu là một thứ gì đó không thể chiếm giữ cũng không có cách nào chiếm giữ, càng muốn nắm lấy nó thì nó lại càng xa khỏi tầm tay ...
icon Em đến lớp cùng ai
Trò chuyện cuộc sống
Hồi học trường làng, lớp tôi có một chú tiểu. Chú mang theo lồng chim sáo, treo trước hiên lớp. Giờ ra chơi bọn tôi xúm lại trêu chỉ đ ...
icon Điều con người cần nhất
Trò chuyện cuộc sống
1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm ...

Thông tin

Load: 0.000885s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog