Trình Tranh nghe thấy, hất luôn tay cô ra, "Cậu nào có sợ người khác nhìn vào, chẳng phải cậu chỉ sợ hắn ta nhìn thấy hay sao?" Tô Vận Cẩm không hiểu cậu ta đang nói cái gì, mạch suy nghĩ của cô và cậu ta không cùng tần số với nhau, lúc này cô chỉ biết rằng cái cảnh này trong mắt người khác thật quá ư ám muội, hận không thể đào một cái hố mà chui xuống luôn, muốn mắng chửi cậu ta mấy câu, nhưng hỗn loạn tới mức nhất thời không nghĩ ra được từ ngữ, càng không muốn dây dưa với cậu ta, chỉ muốn rời khỏi chốn này ngay lập tức.
Sự im lặng và trốn tránh của Tô Vận Cẩm càng chọc cho Trình Tranh tức điên lên, trước khi cô chạy đi cậu buột miệng bảo: "Cậu nhìn hắn cũng chẳng làm được gì, ai mà thèm thích cậu?" Tô Vận Cẩm nghe thấy câu này, người khựng lại một chút, sau đó vận hết tốc lực chạy ra khỏi sân bóng.
Cô không hề quay đầu lại, thế nhưng Trình Tranh biết rằng câu nói ấy của mình đã phát huy tác dụng, cô ta làm cho cậu khổ sở đến thế, cậu làm sao có thể để cho cô ta ra về như thể không có chuyện gì, nhưng tại sao không thể cảm thấy một chút hả hê nào của việc trả đũa? Trong lòng vẫn vang lên một giọng nói thì thầm hỏi đi hỏi lại: Tôi có chỗ nào không bằng cậu ta?
Chu Tử Dực ở không xa đó theo lên, lấy tay đặt lên vai Trình Tranh kiểu anh em thân thiết, không ngờ bị Trình Tranh hung hãn hất ra. Cậu ta xoa xoa mũi không hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết tại sao mình lại biến thành bia đỡ đạn.
Trung học là một giai đoạn nhạy cảm, đặc biệt là chuyện tình yêu giữa các cô cậu học sinh, vừa không giống cái dại dột ngốc nghếch thời cấp II, nhưng cũng khác xa với cái thoải mái công khai ở bậc đại học. Trong tim những thanh niên nam nữ tuổi mười bảy, mười tám, ai lại không có ít nhiều tâm sự thầm kín, nhưng đến lúc lộ ra ánh sáng, vẫn không thể tránh khỏi bị chụp lên cái mũ "yêu sớm", trở thành đề tài bàn tán nóng hổi số một của bạn bè cùng trường cùng lớp.
Sự tình giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm ở lớp Tự nhiên 3 đã trở thành chủ đề bàn tán mới nhất ngoài giờ học của bạn bè cùng khối lớp. Ban đầu nhiều người còn tỏ thái độ hoài nghi, anh chàng Trình Tranh – học hành thể thao nổi trội, diện mạo xuất chúng, bình thường lại không thích tiếp xúc với nữ sinh – làm sao có thể ghép đôi với Tô Vận Cẩm mờ nhạt chẳng ai hay biết? Trước khi xuất hiện chủ đề gắn liền với Trình Tranh, rất nhiều người không biết Tô Vận Cẩm rốt cuộc là ai.
Thế nhưng, có biết bao nhiêu "người mục kích" màn giằng co ở cửa sân bóng đều kể rõ ràng xác thực, mọi người nhớ lại đầy đủ chi tiết về cách cư xử vô cùng đặc biệt của cậu chàng với cô nàng khi xưa, hồi đầu chỉ cho là thuần túy nhìn không thuận mắt, giờ xem ra chỉ là cái ngượng ngùng giữa những người đang yêu mà thôi.
Bất kể những lời đồn đại sau lưng của bạn bè sôi nổi ra sao, hai nhân vật chính của chủ đề lại có vẻ chẳng mảy may động tâm. Trình Tranh đương nhiên là hằng ngày phải làm gì thì làm nấy, ai mà nhắc tới, cậu chàng đều tỏ vẻ chẳng có gì liên quan đến các người; còn Tô Vận Cẩm bấy lâu nay im hơi lặng tiếng, phải đối diện với những chỉ trỏ này nọ trên hành lang lớp học và những lời thì thào đằng sau lưng đều coi như không nghe không biết. Hai người ai cũng không biện giải gì, nhưng tù sau ngày hôm ấy cũng không hề bắt chuyện với nhau.
Người đầu tiên không nín nhịn được là Chu Tử Dực, ngó bốn phía không có người, bèn kéo Trình Tranh qua, dè dặt thăm dò, "Này, mọi người đều đang nói là cậu lằng nhằng tình ái với 'em gái quê' đấy, cậu... đừng nói với tớ là thật đấy nhé!"
"Cái gì mà 'gái quê', cậu đừng có gọi người ta cái kiểu đấy."
"Hà hà, lại còn bắt đầu bảo vệ con nhỏ đó cơ đấy, A Tranh, không phải là cậu thích Tô Vận Cẩm thật đấy chứ?"
"Tôi thích cô ấy cũng có tác dụng gì, cô ấy đâu có thích tôi." Trình Tranh mặt mũi rầu rĩ.
Chu Tử Dực cẩn thận săm soi dáng vẻ của Trình Tranh, đúng là cậu ta không nói đùa hay là nói ngược, "Tớ bảo này, A Tranh à, không phải là cậu bị Tô Vận Cẩm dùng cái miếng băng ấy đập vào cho thành ngu dại rồi chứ, cậu với con nhỏ đó, thật chẳng ra cái thể thống gì cả."
"Khỉ gió, cậu mới bị cái thứ của nợ gì đấy đập cho thành ngu dại, tôi với cô ấy làm sao? Đúng rồi...", Trình Tranh hệt như vừa đột ngột nhớ ra điều gì đó, ghé mắt ngó Tử Dực nói, "Tôi hỏi cậu, hôm ấy ở cửa sân bóng cô ấy cứ nhìn cậu đăm đăm làm gì?"
"Quái quỷ, tớ làm sao mà biết cô tat nhìn tớ làm gì, có ông giời làm chứng, học cùng lớp lâu như thế tớ với cô ta chưa nói với nhau nửa lời, chẳng phải là con mắt của ai cũng 'độc đáo' như cậu thế đâu ạ. Có điều... nói đi cũng phải nói lại, có khi tại cô ta cảm thấy tớ đẹp trai hơn cậu."