• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ

homeĐọc TruyệnTruyện dài


"Đủ rồi, anh đã chán chưa!" Cô lấy hết sức đấy cửa ra, Trình Tranh thuận thế lỉnh luôn vào, mặt mày xớn xác, "Lạnh lắm ý, không dối em đâu, thêm nữa sofa anh ngủ cũng chật quá, co đến nỗi tê cả chân rồi".

Tô Vận Cẩm nhìn cái khăn bông mỏng manh cậu ta cầm trên tay, đêm mùa xuân vẫn còn se se lạnh, nghĩ đến việc cậu ta là người ốm vừa mới ra viện, thêm nữa cách đây chưa lâu còn bị cảm sốt nữa, cô nói gọt lỏn: "Đổi cho anh ngủ giường, em ngủ sofa". Cô lấy giật lấy cái khăn bông trong tay cậu ta, đi ra khỏi phòng.

Trình Tranh kéo cô lại, "Để cho em một thân con gái ngủ trên sofa, nếu lọt ra ngoài anh còn mặt mũi nào nữa".

Tô Vận Cẩm ngoái đầu lại, "Trình Tranh, em hỏi anh một lần nữa, rốt cuộc anh muốn làm gì?".

"Anh chẳng muốn gì hết", cậu nói vẻ phật ý. "Cần gì phải cứng nhắc thế này chứ, em ở lại nhà anh, ngủ giường hay ngủ ở sofa ai biết được, chỉ cần trong lòng chúng mình tự biết là được rồi. Giường mỗi người một nửa, em có van vỉ anh cũng chẳng động đến em đâu, ở bệnh viện anh bị hành hạ bao nhiêu lâu thế, mệt chết rồi đây này". Cậu nói xong liền tự lo phần mình nhảy ngay lên giường, ấn tắt đèn đầu giường, nhắm mắt không nhìn cô.

Hồi lâu, tận đến lúc lòng dạ cậu chẳng còn tính toán gì, mới cảm thấy nửa giường bên cạnh mình hơi lún xuống. Cậu không nhìn cô, nhưng cũng biết cho dù cô nằm trên cùng một giường với cậu, nhưng người sẽ gắng sức cách cậu thật xa.

Tô Vận Cẩm mặc nguyên quần áo nằm lên giường ngủ, quay lưng về phía Trình Tranh, nghe trong bóng tối vọng tới tiếng thở của cậu ta, làm cách nào cũng không ngủ nổi, lại không dám động cựa, càng nằm càng khó chịu, đang do dự xem có cần phải đổi ra nằm trên sofa không, thốt nhiên cảm thấy có hai bàn tay không lương thiện, thừa lúc cô không để ý, đã khẽ khàng từ dưới vạt áo lần lên tận tấm lưng trần của cô. Cô lại như phải bỏng, hất mạnh tay cậu ta ra, đanh giọng bảo: "Làm gì đấy? Tôi biết ngay là không nên tin anh mà".

Giọng cậu ta trong bóng tối nghe thật đáng thương: "Vận Cẩm, anh không ngủ được, cứ nghĩ mãi, đây có phải là mơ không? Có thực là em đang nằm ngay cạnh anh không? Em không biết đâu, lần đầu tiên anh gặp em là ở ngoài hành lang lớp học, đêm hôm ấy anh mơ thấy...". Cậu ta không cần nói tiếp, Tô Vận Cẩm cũng thừa biết trong giấc mơ ấy ắt hẳn chẳng có nội dung gì lành mạnh cả, may mà cậu ta không trông thấy vẻ đỏ lựng trên mặt cô, cô xùy một tiếng, không nói gì.

"Cho anh nhìn em một chút được không? Anh không bật đèn, thực tình chỉ nhìn trong bóng tối là được rồi, anh... anh...", cậu cũng cảm thấy có đôi chút ngại ngùng, ghé sát tai cô khẽ khàng nói câu còn lại. Tô Vận Cẩm sững người, sau khi hiểu ra rồi thì xấu hổ đến nỗi chẳng mở miệng nói được gì. Thế nhưng cô rốt cuộc vẫn trẻ người non dạ, chưa trải việc đời, làm sao biết được câu "Anh sẽ không "vào" đâu" cũng giống hệt câu "Anh yêu em", đều bị coi là hai câu nói dối kinh điển của đàn ông.

"Được không em, được không em...", cậu ta cứ thế lắc lắc vai cô, hệt như một đứa trẻ con đòi kẹo ăn. Cô chỉ cảm thấy không biết làm sao, muốn cự tuyệt cậu ta, thế nhưng lại không cưỡng nổi cơn mê loạn tình ái trong lòng. Cậu ta nói xưa nay chưa bao giờ trông thấy thân thể người con gái thực sự, cô nào chẳng phải tò mò như thế, thế thì cứ tin cậu ta đi, chỉ cần không đến "bước cuối cùng đó" là được...

Trình Tranh thấy cô im lặng, lẽ nào chịu bỏ cơ hội, lập tưc lật người đè chặt cô, rồi hôn cô điên loạn, một tay rờ rẫm cởi khuy áo cô. Mặt Tô Vận Cẩm đỏ ran đến nỗi cắt được ra máu, người mềm oặt mặc kệ cậu ta định đoạt. Đến lúc ý thức quay trở lại, thân người lạnh toát, chạm vào chỉ có da dẻ cậu ta nóng hôi hổi, cô mới biết giữa hai người đã không còn bất cứ thứ gì che đậy ngăn trở nữa.

Trình Tranh chống mình lên trên người cô, mượn những tia sáng yếu ớt từ ngoài xuyên qua rèm cửa, lấy ánh mắt vuốt lên thân hình dường như phát ra thứ ánh sáng êm ái. Hình ảnh đã từng xuất hiện biết bao lần trong giấc mơ lần đầu tiên đã thực sự hiện ra trước mắt cậu, đẹp đẽ vượt quá mọi tưởng tượng, từ cổ họng cậu phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, để mặc bản thân chìm vào cơn mê loạn.

Tay cậu ta, làn môi cậu ta đều nặng nề rơi trên người Tô Vận Cẩm, Cô cảm thấy người tựa ở trên đỉnh ngọn sóng trào, một cảm giác chưa hề quen thuộc lớp lớp cuộn dâng. Giữ cơn mê man, thân dưới một cơn đau nhói dội lên, như bị chọc xuyên da thịt, cô kinh hoảng gào lên, đột ngột mở trừng đôi mắt đang nắm chặt.

"Trình Tranh, anh lừa tôi!" Nước mắt cô xối xả trào ra, khó nói cho rõ là bởi đau đớn hay vì điều gì khác.

TRANG: Trước 1...4344454647...88 Sau
Tags: Hóa ra anh vẫn ở đây, Tân Di Ổ
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Hai mươi lần, và sẽ thuộc về bạn mãi mãi
Trà sữa tâm hồn
Một cô giáo đang giảng bài về thói quen nói với cả lớp: “Bất kỳ thứ gì mà các em lặp lại đến lần thứ 20 thì sẽ mãi mãi thuộc v ...
icon Cách nhau 2 giờ bay
Trò chuyện cuộc sống
Tôi vừa trải qua một ngày dài đầy lo lắng. Sáng sớm nay, đi đón một đồng nghiệp từ Hà Nội vào công tác, tôi bất ngờ bắt gặp cô con ...
icon Thưa cô, em sẽ là một cô giáo - không nhàn nhã
Trò chuyện cuộc sống
Chiều hôm qua, cô ghé nhà em chơi. Cô nói với mẹ em: “Cho nó thi sư phạm đi, nhàn nhã, không nặng đầu óc, tha hồ có thời gian chăm sóc gia ...
icon Sao họ không tự làm?
Truyện cười
Một cụ ông 83 tuổi lần đầu tiên đến bệnh viện. Nhìn thấy cái dây chuông đặt dưới gối, ông hỏi cô cháu gái: - Cái gì đây? - Đó l ...
icon Kết quả mỹ mãn
Truyện cười
Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện g ...

Thông tin

Load: 0.001038s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog