• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Những ngón tay đan - Hân Như

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Anh vội vàng xua đi tà niệm trong đầu, lại nói:

- Thế thì tốt rồi. Anh vừa đi sang chào hỏi mấy nhà cô bác hàng xóm, lại còn được cho mấy con mực tươi mang về. – Anh giơ cái xô về phía trước để cho cô xem.

Phụng Anh nhìn vào, đúng là có mấy con mực to còn tươi nguyên ở trong xô nhựa.

- Mực to quá! – Phụng Anh nói một câu nhạt toẹt, cô chẳng nghĩ ra cái gì để nói cả.

- Em có muốn ra biển dạo chơi một lúc không? Bố mẹ anh chắc còn chưa ngủ dậy, Hương với Thắng thì đèo nhau lên thị trấn mua đồ từ trưa rồi.

- Cũng được ạ! – Phụng Anh gật đầu, cô còn đang mải so sánh một Hoàng Anh đĩnh đạc và phong độ trong bộ đồ công sở với một Hoàng Anh có phần chân phương và mộc mạc khi về nhà này.

Hoàng Anh cười, cũng không nói gì nữa, anh mang xô mực tươi ra sau nhà, cất cẩn thận rồi rửa tay chân, sau đó mới cùng cô đi ra biển.

Biển xám xịt!

Phụng Anh thất vọng đến sững sờ khi thấy trải rộng vô biên trước mắt mình chỉ là một màu xám xịt, buồn thảm của biển cả. Vài con thuyền gỗ nằm nghiêng trên bờ cát, lại có vài con thuyền thấp thoáng xa xa, không khác gì một chiếc lá đơn côi trên mặt nước mênh mông. Sóng biển ào ào xô bờ, bọt nước trắng xóa. Bầu trời cũng một màu xám ảm đạm, thê lương.

Giờ cô mới biết, biển mùa đông thật ra rất lạnh lẽo, chẳng đầy sức sống như cô vẫn nghĩ, như cô đã một lần lên giọng “thuyết giảng” cho Hoàng Anh nghe về hội họa. Cái lạnh không chỉ bởi sóng, bởi nước, bởi gió, mà đó là một cảm giác lạnh vì cô đơn thấu tận tâm can. Thì ra, một bước họa có hồn không chỉ là một bức họa mà người nhìn có thể thấy mọi chuyển động trong đó, nó còn phải là tấm gương để người ta soi vào, nhìn thấy cõi lòng mình đang có gì.

Như lúc này, cô thấy biển thì chợt nhận ra, cảm giác cô đơn bấy lâu nay mình đã quên đi thật ra vẫn ở nguyên vẹn nơi đó, chỉ là cô dùng những gam màu nóng bỏng khác của cuộc sống quanh mình che đi mà thôi.

- Lạnh à? Sao mà ngẩn người ra thế? – Hoàng Anh nhìn cô hỏi.

- À, không… - Phụng Anh lắc đầu nhưng rồi một cái rùng mình vì lạnh của cô đã lật tẩy hết.

- Anh quên không nhắc em mặc thêm áo, ở ngoài này lạnh lắm.

Hoàng Anh định cởi áo khoác ra đưa cho cô nhưng Phụng Anh đã từ chối, cô nói cái lạnh này so với mấy vùng núi cô đã đi qua thì cũng chưa là gì.

- Em hay đi thiện nguyện lắm à? – Hoàng Anh tò mò hỏi, hai người đã kiếm được một góc dưới chân một con thuyền mắc cạn và ngồi xuống tránh gió.

- Cũng một năm vài ba chuyến thôi, còn tùy vào tình hình tài chính, nói chung quy mô cũng nhỏ lắm. Em là Trưởng ban đối ngoại nên hầu hết phải lên chương trình và dự thảo thu chi cho các chuyến đi như thế này, rồi còn đi tiền trạm tới các địa phương mà nhóm muốn làm thiện nguyện để biết được địa hình có thuận lợi cho xe tiến vào hay không, hoặc cần phải chuẩn bị những gì cho địa phương đó, rồi làm việc với chính quyền địa phương. Mình làm không khéo thậm chí còn bị hiểu lầm, nhưng hầu hết đều thuận lợi, vì người dân miền núi đã quá quen với màu áo xanh tình nguyện rồi.

- Nghe có vẻ vất vả nhỉ, em không sợ ảnh hưởng tới việc học à? Hồi anh còn là sinh viên, anh chẳng bao giờ tham gia mấy cái tình nguyện kiểu này, anh thích các sự kiện về kinh doanh hơn, hoặc không thì ở nhà chơi game. Giờ thấy bọn em sôi nổi như thế, anh cũng thấy tiếc, và còn tò mò không biết những điều ấy có gì vui mà bọn em lại hào hứng đến thế? – Hoàng Anh nhún vai.

- Nó như chất gây nghiện, nếu đã thử một lần, anh sẽ luôn muốn thử lần thứ hai, rồi cái máu đi tình nguyện nhiễm vào trong máu lúc nào không hay. Có một số người, với họ, chỉ cần được nhìn thấy nụ cười chân thành của cộng đồng cũng là một niềm hạnh phúc.

- Thật sao, em cũng thế à?

- Cứ cho là thế đi. – Phụng Anh nhún vai, cô cúi đầu, thò tay vẽ vài đường lằng ngoằng trên nền cát.

- Uyên cũng nói thế với anh, còn bảo anh nên đi với bọn em chuyến này một lần cho biết…

- Cậu ấy đã rủ, vậy thì anh cứ thử đi xem. Với lại, chẳng lẽ anh không định đại diện nhà tài trợ đi chuyến này sao? – Phụng Anh ngẩng đầu nhìn anh đầy vẻ thắc mắc.

- Anh định để trợ lý của anh đi. Nhưng dường như cô ấy không muốn cho lắm, cô ấy có con nhỏ mà, đi hai ngày thì cũng khá bất tiện. Anh vẫn còn đang suy nghĩ về việc này. Phải rồi, anh sợ nếu không nói cái này thì lại quên mất, cảm ơn em đã đồng ý về quê với anh nhé! Trưa nay anh có ngồi nói chuyện với bố mẹ, thì ra bố anh chưa đồng ý phẫu thuật vì ông sợ tiền viện phí tốn kém. Ông định sửa lại nhà để chuẩn bị cho anh và Hương lập gia đình nên muốn tiết kiệm tiền một chút.

- Bố mẹ anh thật tuyệt vời! – Phụng Anh đưa mắt nhìn ra biển, cô m

TRANG: Trước 1...474849
Tags: Những ngón tay đan, Hân Như
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan
Truyện dài
Thiên thần bóng tối của tác giả Chi Chan chính thức được viết tiếp Phần 2 và được cập nhật mới nhất chỉ có ở TraSua.Mobi. Với sự ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Em là đôi cánh của anh - Chiết Chỉ Mã Nghị
Truyện dài
Em là đôi cánh của anh kể về cuộc hôn nhân của đôi vợ chồng trẻ trong xã hội hiện đại. Anh chồng là đại tá phi công xuất sắc trong ...
icon Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư
Truyện dài
Cuộc đời Minh An trong tích tắc đảo lộn khi một lượt biến cố đổ xuống. Ba bị bắt và chết trong tù, mẹ kế ôm tài sản bỏ đi, và th ...
icon Thưa cô, em sẽ là một cô giáo - không nhàn nhã
Trò chuyện cuộc sống
Chiều hôm qua, cô ghé nhà em chơi. Cô nói với mẹ em: “Cho nó thi sư phạm đi, nhàn nhã, không nặng đầu óc, tha hồ có thời gian chăm sóc gia ...
icon Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương
Truyện dài
Là Cây Kẹo Ngọt Ngào Của Anh Nhé! - Lời tỏ tình của mùa thu “Đối với anh, em lúc nào cũng ngọt như kẹo vậy. Là cây kẹo ngọt ngào c ...
icon Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Truyện dài
Gặp Anh Giữa Hàng Vạn Người có tên ban đầu là Chỉ là giữa dòng người em đã nhìn anh nhiều thêm một chút. Vì thích bài hát Truyền kỳ, ...

Thông tin

Load: 0.000620s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog