• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Ôsin nổi loạn - Suly

homeĐọc TruyệnTruyện dài


- Sao cậu không thể nhường tôi vậy. Nhỏ mọn.

Hữu Thiện bực mình quạu cọ nói.

- Sao tôi phải nhường cậu. Thích thì ngủ chung đi.

Tử Kỳ rất bình thản nói.

- Cái gì...- Hữu Thiên đưa tay chỉ vào cậu rồi lại tử chỉ vào mặt mình – Tôi ngủ chung với cậu – Cô bậy cười mỉa mai – Mơ đấy à. Hừ...

- Cậu tưởng thật à.

- Cậu...

Hữu Thiện tức nổ đom đóm mắt. Cô không bao giờ nói lại được tên môi mỏng này... "Không hiểu nổi người như cậu ta mà cũng có giá trị cao trong mắt mọi người sao".

Tử Kỳ nằm xuống kéo chăn đắp ngang người định ngủ thì Hữu Thiện đã giật phắt lấy tấm mền :

- Cậu không biết galăng là gì à.

- Không - Tử Kỳ giật lại chăn nói.

- Tôi không ngủ được thì cậu cũng ngủ chẳng yên đâu.

Tử Kỳ bực mình ngồi bật dậy:

- Cậu nghĩ cậu làm được gì.

- Chưa biết nhưng cậu sẽ không thể ngủ được.

Tử Kỳ nhìn trân trân gương mặt đang hất lên của Hữu Thiên, anh lắc đầu ngán ngẩm " Sao lại có loại lỳ đến vậy nhờ". Tử Kỳ nửa muốn nhường lại giường để anh được ngủ vì cậu đang rất buồn ngủ nửa không muốn vì thấy cái mặt kia rất kênh kiệu. Phải chi Hữu Thiện mềm mỏng một tý anh cũng sẽ miễn cưỡng nhường cho cô không đến nỗi phải quyết liệt như bây giờ. Đây cô lại cứ nắn gân nắn cốt làm anh ghét không thể tả.

- Được thôi xem ai lì hơn.

- Được. - Hữu Thiện ngồi nhìn chằm chằm Tử Kỳ và cậu cũng vậy.

2 tia lửa đạn xẹt qua xẹt lại nhìn nhau đầy thù hằn.

Bỗng hai người nghe bên ngoài như có âm thanh lại như tiếng bước chân ai, tiếng sột soạt rất rõ, tiếng bước chân cứ qua lại nhiều lần, không phải là tiếng bước chân của một người mà là của nhiều người.

Mắt hai người đang lờ đờ bỗng mở to ra nhìn nhau.

Hữu Thiện hất hất mặt ra cửa lông mày hếch hếch theo, ý muốn bảo " Cậu thử ra ngoài xem sao đi"

Tử Kỳ cũng hất mặt ra phía cánh cửa nhíu mày như ý bảo "Thích thì ra đi"

Hữu Thiện thất vọng tràn trề "Sao lại có loại con trai này nhờ...Vậy mà mình nghe tin về hắn lại hoàn toàn trái ngược với sự thật...Nào là thân thiện ga lăng...giả tạo! đúng là giả tạo..Hừm"

Hữu Thiện ngồi gườm gườm nhìn anh. Tử Kỳ nhận ra ánh mắt ấy đang soi mình, anh cũng chẳng lấy gì làm lạ cả vẫn giương mắt nhìn lại cô.

Tiếng lạch cạch ngoài kia lại cứ vang lên, lần này là những âm thanh dồn dập.

Tử Kỳ lên tiếng hỏi vọng ra:

- Ai.

Lập tức tiếng động ngừng bặt nhưng không có tiếng đáp lại. Sau đó là 1 bầu không khí im lặng bao trùm cả không gian. Hai người cảm giác như mọi sinh hoạt đều ngưng đọng lại, từng mạch đồng hồ cứ tík tók căng phồng theo mạch thời gian giữa đêm khuya thanh vắng...

Cảm giác da gà nổi khắp người đã bắt đầu xuất hiện trên nét mặt của Hữu Thiện. Tử Kỳ thì nghĩ đây chỉ như một trò đùa của ai đó.

Tử Kỳ nhìn Hữu Thiện thấy cô cứ chăm chăm nhìn cửa phòng thoát hiện vẻ lo lắng căng thẳng. Tử Kỳ bỗng lộ ẩn ý trong đôi mắt của mình, anh nhẹ giọng nói:

- Hình như ở đây có ma.

Hữu Thiện từ bé thấy ai kể chuyện ma cũng đã chạy từ xa chứ đừng bảo phải trải cảm giác hiện thực như bây giờ. Chác gặp ma cô cũng như Kim Anh ngất luôn quá. Hữu Thiên im lặng, cảm giác hãi hùng bao phủ lấy người, cô ngồi co chân bó gối trên giường mắt vẫn hướng nhìn cửa phòng.

Tử Kỳ đứng dậy đi xuống giường, cầm chiếc đèn pin trong tay khẽ liếc mắt nhìn Hữu Thiện nói:

- Phải ra khỏi đây thôi.

Hữu Thiện lúc này mới nói với giọng hơi run:

- Cậu...ra bên ngoài á.

- Ừm chứ ngồi đây chờ ma bắt à.

Hữu Thiện nghe đến ma đã dựng cả tóc gáy, cô phi nhanh xuống giường:

- Tôi đi với.

- Được - Tử Kỳ gật đầu đồng ý trong mắt lộ tia tinh quái.

Tử Kỳ từ từ đi lại, xoáy nắm cửa...1 khoảng không gian tối mịt giưã 1 chút ánh sáng từ phòng Tử Kỳ hắt ra....Hữu Thiện vội thụt bước chân luì lại sau. Tử Kỳ kéo tay cô lại:

- Không sao theo tôi.

Hữu Thiện bước theo Tử Kỳ. Cậu thấy chân cô đã bước ra khỏi ngưỡng cửa phòng. Tử Kỳ nhanh tay kéo mạnh Hữu Thiện lên hẳn phía trước rồi anh vụt thụt luì về phòng đóng sập cửa lại. Tử Kỳ cười gian manh phủi hai tay vào nhau:

- Cho cậu biết thế nào là lễ độ.

Rầm...rầm...

Tiếng đập cửa cùng tiếng van xin mở cửa cứ vang lên. Tử Kỳ vẫn cứng rắn nói to vọng ra:

- Đứng đấy chơi một lúc đi.

Không chịu để yên. Hữu Thiện kiên nhẫn đập cửa cùng tiếng kêu la. Hình như có cả tiếng nấc thì phải...Tử Kỳ im lặng dõi nghe...cô không đập cửa nữa...Chợt có cảm giác tội lỗi vây lấy mình, Tử Kỳ vội mở cửa ra thấy cô đang ngồi thu lu một đống dưới chân cửa...chút gì đó là tội nghiệp dậy lên trong lòng anh khi nhìn Hữu Thiện đang run run ngồi bó gối tiếng nấc vẫn còn... Anh khẽ lắc đầu "Trêu tý mà cũng sợ..." Anh cúi người đỡ Hữu Thiện dậy nhẹ giọng nói:

TRANG: Trước 1...132133134135136...164 Sau
Tags: Ôsin nổi loạn, Suly
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Hợp đồng yêu - Shell
Truyện dài
Hợp đồng yêu - một câu truyện tình cảm và hài hước. [Tải ảnh] Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ ! Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gía ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Con cá vàng và nàng Lãng Quên
Truyện Cổ Tích
Sự tốt bụng của nàng Lãng Quên đã mang lại lòng nhân ái cho các cô chị của nàng. Từ đó bảy chị em lại được sống trong tình yêu thư ...
icon BÓNG MA TRÊN CẦU
Truyện Ma
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi kể câu chuyện này cho các bạn nghe, một câu chuyện thật mà tôi đã chứng kiến và có lẽ tôi sẽ không b ...
icon Cho và nhận
Trò chuyện cuộc sống
Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một n ...
icon Điều con người cần nhất
Trò chuyện cuộc sống
1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm ...
icon Bợm già mắc bẫy cò ke
Truyện Cổ Tích
Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất ...

Thông tin

Load: 0.001234s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Swatch Watches