• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Sam Sam lễ phép chào anh ta: “Xin chào, anh Ngôn.”

Ngôn Thanh là tổng giám đốc của chi nhánh công ty nhưng không thường xuyên đến tổng công ty, lần này anh ta xuất hiện trong cuộc họp thường niên của tổng công ty với tư cách là lãnh đạo cao cấp, từ sau bữa tiệc đầy tháng đến giờ Sam Sam mới gặp lại anh ta.

Ngôn Thanh nhìn thấy cô, rất xúc động: “Tiết tiểu thư, cuối cùng cũng gặp được cô. Vợ chồng tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào mới đủ, thực sự chúng tôi nợ cô quá nhiều.”

Ơ? Cái gì mà nợ cô quá nhiều? Chẳng phải là một lần truyền máu sao? Hơn nữa cũng đã cảm ơn từ lâu rồi mà.

Sam Sam có chút ngạc nhiên nói: “Anh Ngôn, anh khách sáo quá, không có gì đâu mà.”

“Sao lại không có gì.” Vẻ mặt Ngôn Thanh vẫn rất xúc động ” Lần trước khi Nguyệt Nguyệt có chuyện, tôi lại đang đi công tác ở ngoài, ôi, cũng may mà lại có cô giúp đỡ, nếu không tôi sẽ ân hận cả đời.”

Ngôn Thanh nói: “Nguyệt Nguyệt bây giờ vẫn còn đang nằm viện, đợi khi cô ấy khoẻ lại, chắc chắn là phải mời cô ăn một bữa cơm .”

Sam Sam chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Ngôn Thanh, chẳng lẽ anh ta cho rằng lần thứ hai cũng là cô cho máu à? Sam Sam vội vàng giải thích: “Anh Ngôn này, hình như anh nhầm rồi, tôi ……”

“Ngôn Thanh.”

Lời giải thích của Sam Sam bị cắt ngang bởi tiếng gọi.

Ngài chủ tịch?

Sam Sam nhìn về hướng phát ra tiếng nói, vô thức đặt đĩa thức ăn hỗn độn đang ăn dở trên tay xuống chiếc bàn phía sau lưng. Phong Đằng cũng không nhìn cô, mà chỉ nói với Ngôn Thanh: “Andy đang tìm anh đấy.”

Ngôn Thanh quay đầu ngó nghiêng một hồi rồi cười nói với Sam Sam ” Tiết tiểu thư, tôi phải đi trước đây, lần sau lại nói chuyện tiếp.”

“Ồ, vâng, tạm biệt.” Sam Sam gật đầu.

Ngôn Thanh đi rồi, trong góc đấy chỉ còn lại Tiết Sam Sam và Phong Đằng, đột nhiên yên lặng hẳn. Sam Sam gọi một tiếng “Ngài chủ tịch”, Phong Đằng chẳng thèm để ý đến cô, cầm lấy ly rượu từ chiếc bàn đên cạnh, nhìn về phía trung tâm hội trường, nhàn nhã thưởng thức ly rượu.

`= =

Anh ta đang làm cái quái gì đấy? Chẳng lẽ lại phải để cô cung tiễn rồi mới chịu đi sao?

Không khí trầm lắng làm Sam Sam có cảm giác không ổn, nhớ ra chuyện lúc nãy, Sam Sam vội vàng nói: “Chủ tịch, anh Ngôn hình như đang hiểu lầm, hình như anh ấy nghĩ rằng lần này cũng là tôi hiến máu cho Phong tiểu thư.”

“Hiểu nhầm thì cứ để cho nhầm luôn đi.” Phong Đằng đặt ly rượu xuống và dặn dò cô: “Nếu sau này anh ta có nói gì thì cô cũng không được phủ nhận đấy. “

“Á?” Sam Sam không hiểu nổi, “Tại sao?”

Giống như lấy mất thành quả lao động của người khác vậy, Sam Sam cảm thấy có tội.

“Không cần hỏi nhiều như vậy.” Phong Đằng lạnh nhạt nói. Anh đương nhiên là có những dự định lâu dài của mình, nhưng cũng không cần phải nói với cô làm gì, có nói thì cô cũng chẳng hiểu nổi.

“À.”

Cái vẻ cô không cần phải biết của anh ta khiến Sam Sam cảm thấy buồn bực. Tâm trạng phức tạp đã được gạt bỏ lúc trước bây giờ lại mơ hồ quay lại.

Không nói thì thôi, giỏi lắm à! Dù sao người nói dối cũng không phải cô, nhiều nhất thì cô cũng chỉ bị coi là tòng phạm, nhưng do bị uy hiếp thôi. Sam Sam rầu rĩ, tìm bừa một cái cớ nói: “Chủ tịch, tôi đi tìm A May, không làm phiền anh nữa.”

Cô nói và chuẩn bị bỏ đi.

“Từ từ” Phòng Đằng gọi cô lại: ” Ai nói là cô có thể đi.”

Boss nói với cái giọng cực kỳ “vênh mặt hất hàm sai khiến”: “Cô đi với tôi, giúp tôi uống rượu. “

Sam Sam lặng cả người.

Giúp uống rượu???

Cô không nghe nhầm đấy chứ! Đây chẳng phải là việc của đàn ông hay sao? Ngài chủ tịch lại bắt cô đi làm! Sam Sam phẫn nộ. Quả nhiên các nhà tư bản đều sử dụng phụ nữ như đàn ông, còn đàn ông thì như gia súc!

“Ngài chủ tịch, tôi không phải là thư ký của anh.”

Thấy cô từ chối, Phong Đằng lập tức thấy không vui, lạnh nhạt nhắc nhở cô: “Tiền thưởng cuối năm của cô.”

Quá đáng lắm rồi! Lại lấy cái đấy ra mà doạ cô! Sam Sam nổi giận, lấy hết dũng khí nói: ” Ngài chủ tịch, tôi, chúng tôi có công đoàn.”

Nên anh không thể tuỳ tiện trừ tiền! Nếu không tôi kiện anh đấy!

” Công đoàn?” Phong Đằng nhướn lông mày lên, nhàn nhã nói :” Ai trả lương cho họ?”

Tại sao lúc trước lại cảm thấy ngài chủ tịch thật quá xa vời?

Anh ta quả thực nên cút ra xa tận bên kia vũ trụ!



Chương 16:



Tại sao lúc trước lại cảm thấy ngài chủ tịch thật quá xa vời?

Anh ta quả thực nên cút ra xa tận bên kia vũ trụ!

Lần thứ hai rơi vào ma trảo của Boss, Tiết Sam Sam đau khổ cầm ly rượu đi theo sau ngài chủ tịch, liên tục tươi cười, chạm cốc và nói những câu khách sáo.

TRANG: Trước 1...2627282930...73 Sau
Tags: Sam Sam đến đây ăn nào, Cố Mạn
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Nắng gắt - Cố Mạn
Truyện dài
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiên ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Hợp đồng yêu - Shell
Truyện dài
Hợp đồng yêu - một câu truyện tình cảm và hài hước. [Tải ảnh] Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ ! Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gía ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Chuyện ở đời, đừng vội phán xét ai!
Trò chuyện cuộc sống
Chuyện ở đời muôn hình vạn trạng, đừng vội nhìn, đừng vội phán xét vì đơn giản rằng chúng ta là … người ngoài cuộc. Một con tà ...
icon Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương
Truyện dài
Là Cây Kẹo Ngọt Ngào Của Anh Nhé! - Lời tỏ tình của mùa thu “Đối với anh, em lúc nào cũng ngọt như kẹo vậy. Là cây kẹo ngọt ngào c ...
icon Không Kịp Nói Yêu Em - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Không Kịp Nói Yêu Em là câu chuyện cảm động về mối tình đầy ngang trái giữa Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong. Giữa giang sơn và người đẹp, n ...
icon Cứ gieo đi, không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời
Trò chuyện cuộc sống
Hôm nay, chúng tôi quyết định đi đến thăm một trại người tâm thần tại huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Lúc đầu, chúng tôi chỉ tho ...
icon Nụ hôn dưới mưa
Truyện teen
“Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi". ...

Thông tin

Load: 0.002959s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
80s toys - Atari. I still have