• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Thời gian hoa nở - Tô Lạc

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Có lẽ vì đường dây điện quá cũ, vị trí xảy ra cháy lại ở ngay phía ngoài cửa phòng Tiểu Viên, nên hai người họ cứ ngỡ cháy rất lớn, chứ thực ra chẳng mấy phút sau ngọn lửa đã được mấy cậu đồng nghiệp dập tắt, khi đó đội cứu hỏa còn chưa tới. Nhưng Tiểu Viên lơ lửng ngoài ban công lại trở thành sự việc quan trọng số một lúc này.

Một lúc sau, mọi người trong khu nhà đều tập trung bên dưới, râm ran bàn tán nên làm cách nào để đưa Chu Tiểu Viên xuống được. Người quản lý khu nhà và mấy cậu con trai không biết kiếm được ở đâu ra một chiếc thang, nhưng độ cao có hạn, Tiểu Viên vẫn cần tự mình đi xuống. Phía dưới, người bàn tán, người giữ thang vây thành một đám lớn, mọi người càng gấp gáp thì Tiểu Viên càng sợ hãi, ôm chặt đường ống nước, đến nhìn xuống dưới cũng chẳng dám, chứ đừng nói đến việc trèo xuống.

Thang Hi Hàn mặt cắt không còn giọt máu, bước xuống xe, nhìn thấy một đám lớn đang vây quanh bàn tán, vội vàng bước về phía đó, gọi to: “Viên Viên!” Chu Tiểu Viên quay lưng ra phía ngoài, cũng chẳng dám nhìn xuống, trong đám âm thanh râm ran của đám người, chợt nghe thấy tiếng nói của Thang Hi Hàn thì lại càng run hơn, líu ríu vừa nói vừa khóc: “Thang Hi Hàn, mau cứu em!”

Mục Mục vừa nhìn thấy anh liền chặn lại nói: “Land Rover, à nhầm, Thang Hi Hàn đúng không? Em là Mục Mục, bạn thân của Tiểu Viên. Anh mau nói với cô ấy đi, bảo cô ấy đừng sợ, thang đã được mang tới, nhưng cô ấy không dám xuống. Sốt ruột quá đi mất, xuống không được mà trèo vào cũng chẳng xong.”

Thang Hi Hàn nhìn Tiểu Viên ôm đường ống nước, như một con mèo vừa run rẩy vừa khóc hu hu, chau mày ngắt lời Mục Mục đang thao thao bất tuyệt: “Nếu cô ấy mà dám xuống thì đã xuống từ lâu rồi, nói có tác dụng gì chứ? Đã liên hệ với thang cuốn của đội cứu hỏa chưa?”

“Hả?” Mục Mục há hốc miệng nhìn Thang kim quy, nghĩ bụng, anh nghĩ đội cứu hỏa là của riêng nhà anh đấy à? Hết cháy rồi, lại chỉ cao có hơn một tầng nhà, họ có chịu đến không? Lại còn thang cuốn…

Mục Mục hắng giọng hỏi: “Chủ nhiệm Vương, đã liên lạc với đội cứu hỏa chưa?” Một người đàn ông trung niên đang giữ chiếc thang không ngắn cũng chẳng dài, người mướt mồ hôi vừa an ủi vừa cổ vũ Tiểu Viên trèo xuống, nghe thấy tiếng gọi của Mục Mục, sốt ruột gắt: “Liên lạc rồi, họ bảo không đến, có chút việc thế này họ đến được chắc?”

Thang Hi Hàn nghe xong lông mày càng nhíu chặt hơn. Chủ nhiệm Vương liếc mắt nhìn Thang Hi Hàn, nghĩ bụng đây chắc là bạn trai của Chu Tiểu Viên, nhưng mà anh không thích cũng chẳng còn cách nào, ai bảo cô ấy tự trèo ra đó chứ. Thực ra thì câu nói “gặp khó khăn tìm cảnh sát” lúc nào cũng có tác dụng. Nếu thật sự đã liên lạc, thì họ có thể không đến sao? Chủ nhiệm Vương nọ cũng chỉ tiện miệng nói vậy, chứ ban quản lý của họ một cơ số nào là an toàn ư, cứu cháy ư, bao nhiêu là việc. Đường điện lại có vấn đề, việc xảy ra sự cố này đều do bọn họ làm ăn không tốt, bây giờ gọi đội cứu hỏa đến chẳng biết là còn phải điều tra hỏi đáp bao nhiêu thứ nữa, vì thế họ chỉ biết nghĩ cách khuyên Tiểu Viên tự trèo xuống, chứ ai vì cô mà đi gọi đội cứu hỏa nữa.

Thang Hi Hàn nghe xong cứ nghĩ là thật, chẳng nói năng gì, ngước mắt nhìn Tiểu Viên đang luống cuống trên kia, rút điện thoại ra xoay xoay. Diệp Thụ Thần đứng bên cạnh, buồn cười nhưng không dám cười, nhìn thấy anh rút điện thoại ra thì vội vã nói: “Cậu định gọi cho ai?” Không thèm ngẩng lên, anh nói: “Chú Nghiêm.” Diệp Thụ Thần giật lấy điện thoại của anh, nhét vào túi quần mình, lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Có gì đâu mà phải gọi chú Nghiêm, nếu gọi thật, cậu có định cho đội cứu hỏa nghỉ ngơi nữa không hả? Yên tâm đi, để mình liên lạc được rồi, năm phút nữa sẽ có mặt, được chưa?”

Mục Mục đứng bên dưới vừa khuyên nhủ Tiểu Viên, vừa giải thích cho Thang Hi Hàn tại sao đồng chí Chu Tiểu Viên lại mắc kẹt trên kia. Thang Hi Hàn chỉ cau mày, cắn môi mà chẳng nói một lời, vẻ mặt vừa sốt ruột vừa đau lòng. Diệp Thụ Thần đứng bên thầm thở dài, xem ra cậu bạn trước nay không thích con gái của anh quả thực đã động lòng rồi. Anh muốn an ủi vài câu, nhưng nhìn thấy Tiểu Viên lại không nhịn được cười, cuối cùng đắn đo mãi anh cũng nói: “Cậu đừng lo lắng quá, cũng không cao lắm mà, vả lại với sức khỏe của vợ cậu, cũng không dễ dàng rơi xuống đâu, xem ra tinh thần cũng không đến nỗi tồi.”

Chưa dứt lời đã bị ánh mắt lừ lừ của Thang Hi Hàn chặn đứng lại. Diệp Thụ Thần chỉ còn cách lấp liếm: “Cô vợ cậu cũng biết kiếm chuyện nhỉ!”

Tiểu Viên lơ lửng bên ngoài, đám đông phía dưới râm ran cổ vũ cô cố lên. Trong lòng rối bời, người cô mềm nhũn, chân đứng trên gờ tường mà mắt như chao đảo, mờ cả đi.

Thang Hi Hàn sốt ruốt không đợi thêm nữa: “Mình lên đỡ cô ấy, cậu trông chừng nhé!”

Diệp Thụ Thần nhịn cười đồng ý, nghĩ bụng, đúng là Romeo và Juliet thời hiện đại đây mà. Nhưng, cô nàng Juliet này không đứng ở trong ban công, mà là treo phía ngoài ban công.

TRANG: Trước 1...3738394041...86 Sau
Tags: Thời gian hoa nở, Tô Lạc
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Mỉm cười thêm lần nữa
Truyện teen
Hạnh phúc lớn nhất với tớ, suốt những ngày qua. Tình cảm ấy vẫn trong veo như giọt nắng tháng năm ngoài kia, và chúng ta sẽ viết tiếp nh ...
icon Thư gửi chồng tương lai
Trò chuyện cuộc sống
Gửi anh! Ai cũng có một mảnh trời riêng, một quá khứ để nhớ. Nếu một lúc nào đó, anh bỗng nhớ về người yêu cũ thì em sẽ không gh ...
icon Tất cả chúng ta đều cần có nhau
Trà sữa tâm hồn
Rất nhiều loài sinh vật sống đều cần đến nhau để sinh tồn. Suốt hồi còn nhỏ, tôi sống gần những cái cây tên là cây dương lá rung v ...
icon Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ
Truyện dài
Tình yêu cuồng nhiệt, đôi khi là mù quáng, sự đau đớn, lìa xa, hạnh phúc, khổ đau cùng đan xen và được thể hiện vô cùng độc đáo, ấn ...
icon Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương
Truyện dài
Là Cây Kẹo Ngọt Ngào Của Anh Nhé! - Lời tỏ tình của mùa thu “Đối với anh, em lúc nào cũng ngọt như kẹo vậy. Là cây kẹo ngọt ngào c ...

Thông tin

Load: 0.001833s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Ring ring