Trong phút chốc tôi nghe thấy tiếng tim mình nứt ra thành hai mảnh. Phải cố gắng lắm tôi mới nặn được một nụ cười. Tôi nói: "Chúc mừng anh!"
Ninh Hiên bỏ đi lúc nào tôi không nhớ. Từ đầu chí cuối trong tai tôi chỉ vang vọng câu này: "Ờ, phải rồi Tô Nhã, quên chưa thông báo cho cô biết, tôi sắp đính hôn!"
Tôi tự nói với mình không được khóc! Trước mặt bao nhiêu người ở đây tôi không được khóc, không thể để người khác biết tôi đang đau lòng! Không được trở thành trò cười cho thiên hạ!
Tôi thần người ngồi một mình, Trác Hạo quay lại cũng hoàn toàn không hay biết. Không biết anh ấy đã phải gọi bao nhiêu lần tôi mới giật mình ngẩng nhìn lên.
Anh nắm tay tôi hỏi: "Sao tay em lạnh thế này? Khó chịu ở đâu à?"
Tôi gật đầu, chẳng hiểu vì sao lại nói với anh bằng giọng tủi thân: "Em đau dầu! Muốn về nhà!"
Trác Hạo không nói nhiều, kéo tôi đứng lên ra về luôn.
Lên xe, tôi nhắm nghiền mắt. Tôi sợ Trác Hạo phát hiện ra bí mật làm mình đau buồn, và cũng sợ nếu mở mắt ra tôi sẽ không thể ngăn được những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi.
Đến cổng, tôi muốn Trác Hạo quay về nên nói tự mình có thể lên nhà được. Trác Hạo cũng không miễn cưỡng, trở ra xe nổ máy. Tôi đứng bên cạnh vẫy tay chào anh. Bỗng Trác Hạo hạ thấp kính xe, nói với tôi: "Tô Nhã, lúc ở tiệm cà phê anh có nhìn thấy Ninh Hiên. Em cũng đã thấy cậu ta rồi nên mới buồn như vậy phải không?"
Tôi thở dài, anh đã vờ được cả quãng đường, sao đến phút cuối còn chọc thủng lớp cửa giấy làm gì?
Tôi bất lực gật đầu, nói: "Vâng! Em cũng đã trông thấy cậu ấy!"
Trác Hạo không nói gì một lúc lâu, sau mới lên tiếng bảo tôi: "Lên nhà ngủ ngoan đi em! Khi nào tỉnh dậy thì gọi cho anh!"
Sau đó, anh quay cửa kính lên, lái thẳng đi.
Tôi những tưởng Trác Hạo sẽ đem hàng loạt chuyện nặng lòng ra thảo luận với tôi, chẳng hạn như: Rốt cuộc em có quên cậu ta hay không? Hoặc: Em có thật sự muốn ở bên anh không? Hay: Anh cảm thấy thế này rất mệt mỏi, chi bằng chúng ta chia tay đi...
Nhưng anh không hề nói với tôi một câu. Anh chỉ chọc thủng lớp cửa giấy, chứ không hiếu kỳ tìm hiểu sau lớp của ấy rốt cuộc là thứ gì.
Vậy thì Trác Hạo, vì lý do gì anh lại chọc thủng lớp cửa giấy này?
Lẽ nào dù không chịu nổi trong trái tim em còn hình bóng người đàn ông khác, nhưng rốt cuộc anh vẫn không thể nhẫn tâm chia tay ư?
Tôi không khỏi cười khổ.
Chẳng lẽ mình có sức hấp dẫn đến vậy?
Tôi vẫn đang đứng ngây người, đột nhiên nghe thấy tiếng xe phanh chói tai. Ngẩng đầu lên nhìn, thì ra Trác Hạo đã quay lại.
Anh bước xuống xe, đi về phía tôi, đến bên cạnh tôi, nắm chặt hai vai tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thăm thẳm, có đau khổ, có bất lực và cả cam chịu. Anh nói: "Tô Nhã, anh thừa nhận! Dù rằng anh biết em chưa thể quên được cậu ta nhưng anh cũng không đành lòng chia tay em! Anh thật sự không muốn mất em! Như em đã nói rồi đấy, anh không còn trẻ trung gì nữa, đã đến lúc anh phải kết hôn rồi. Tô Nhã, anh có thể cho em thời gian để quên cậu ta, anh cũng thề cả đời này sẽ đối tốt với em. Vì thế, xin em hãy bằng lòng, lấy anh nhé!"
Tôi ngây người chết lặng. Trác Hạo vừa cầu hôn tôi!
Tôi nhìn anh, ngỡ ngàng nói: "Chuyện... chuyện này quá đột ngột! Anh... anh hãy để em suy nghĩ được không?"
Trác Hạo nhìn tôi, rất lâu sau, anh gật đầu.
Anh buông tôi ra rồi quay lại xe. Dáng vẻ có chút gì hơi cô quạnh. Tôi bỗng mềm lòng, nghĩ tới sự quan tâm anh dành cho tôi, nghĩ tới anh đối với tôi tốt thế nào, tất cả làm tôi không khỏi xúc động. Lại nghĩ tới chuyện Ninh Hiên vừa nói với tôi, hắn và Ngải Phi sắp đính hôn, lòng tôi vô cùng chua xót, vô cùng đau buồn.
Cuối cùng tất cả những cảm giác này cùng giao hòa trong lồng ngực tôi, nhân lúc lý trí tôi chưa kịp điều khiển não bộ, chúng ép tôi kích động mở miệng. Tôi gọi với theo bóng Trác Hạo: "Trác Hạo, em nghĩ kỹ rồi! Em đồng ý!"
Trác Hạo vội vàng quay lại chạy ngay đến bên tôi, ngạc nhiên, mừng rỡ ôm chầm lấy tôi, dùng sức nhấc bổng tôi lên xoay một vòng.
Hành động của anh quả thực quá bất ngờ. Bất ngờ đến nỗi tôi bật cười khanh khách, vừa cười vừa nổi hết da gà.
Tôi nhắm mắt lại, thầm nghiêm túc nhủ với lòng: như thế này cũng tốt. Hai cuộc hôn nhân riêng rẽ của tôi và Ninh Hiên có lẽ sẽ thực sự cắt đứt được những vướng mắc quấn lấy cả hai bấy lâu, hoặc sẽ thực sự giải thoát cho hai linh hồn đáng thương bị cùm chặt trong nỗi đau đớn vì tình yêu của tôi và hắn.
Yêu nhau nhưng không thể gần nhau, có lẽ từ lâu là định mệnh của hai chúng tôi
Chương 53 - Linh hồn đáng thương
Total Visits: 43242449
Visits Today: 197364
This Week: 2233185
This Month: 9057797