Mang trong mình nỗi uất hận chua xót, trọn ngày hôm đó tôi quả thực đã khiến anh ta bỏ ra không ít tiền. Buổi tối anh ta đưa tôi về nhà, trước khi xuống xe hình như còn định hôn tạm biệt nhưng tôi lập tức giơ phắt hai nắm tay đang cầm đủ loại túi to túi nhỏ, nở một nụ cười hồn nhiên - rạng rỡ - hạnh phúc - thỏa mãn nói với anh: "Hôm nay anh thật tốt! Tặng em bao nhiêu đồ đẹp thế này! Về sau nếu ngày nào cũng như hôm nay chắc em chết vì đẹp quá!"
Khóe mắt Trác Hạo giật giật. Tôi cười gằn trong bụng, thầm nghĩ tốt nhất cái miệng anh cũng nên mấp máy đi, rồi nói với tôi: Tô Nhã, chúng mình chia tay thôi!
Nói tạm biệt xong tôi vội vàng quay người bước xuống xe.
Nghĩ về những nụ hôn giữa tôi và Trác Hạo, nhất định sau này không được để chúng xảy ra thêm một lần nào nữa.
Về đến nhà, cả bố và mẹ đều có nhà. Trông thấy đống túi to túi nhỏ trong tay tôi, vẻ mặt bỗng rạng rỡ hẳn lên, mẹ gật gù nói: "Trác Hạo quả là đứa không tệ! Trác Hạo quả là không tệ với con! Sau này Trác Hạo nhất định cũng sẽ không tệ với bố mẹ đâu!"
Tôi nói qua quýt mấy câu rồi trở về phòng mình.
Không tệ! Không tệ chỗ nào? Cứ chịu chi tiền ra là không tệ ư? Nhưng không biết còn là người thứ bao nhiêu trong số những cô gái anh ta chịu chi tiền cho đây?
Mấy ngày sau tôi lại tiếp tục nằm chết gí ở nhà. Đống đồ Trác Hạo mua cho hôm đó bị tới vứt vào một góc phòng ngay lúc mới về, còn chẳng buồn mở ra ngắm nghía. Vốn dĩ chỉ vì muốn Trác Hạo tiêu tiền nên tôi mới mua những thứ này, chứ thực ra chẳng thích thú gì, đến nỗi rốt cuộc hôm đó mua được những gì tôi cũng đã quên sạch.
Vì thế khi Trác Hạo gọi điện đến bảo tôi đeo sợi dây chuyền kim cương mới mua cùng anh đến một bữa tiệc của giới doanh nhân vào tối nay, tôi nghĩ mãi mới nhớ ra sợi dây chuyền kim cương anh nhắc đến là cái gì.
Món đồ chơi giá trị đó đã bị tôi gạt khỏi trí nhớ từ lâu rồi!
Dập máy xong tôi chạy đến góc phòng lật tung đống đồ lên tìm kiếm. Bới ra bới vào nhưng vẫn chẳng thấy sợi dây chuyền đó đâu cả. Khắp người tôi vã mồ hôi lạnh.
Có lẽ nào, ngày hôm đó, trong lúc dạo phố tôi lại tiện tay vứt luôn sợi dây chuyền đi đâu mất rồi?
Rõ khổ, mặc dù tôi đã có dự định chia tay với Trác Hạo, mất thì cũng mất rồi, cũng coi như báo được thù, nhưng trước mắt, với bữa tiệc tối nay phải làm thế nào đây?
Chợt nhớ ra Trác Hạo từng nói, sợi dây chuyền này do một nghệ nhân nổi tiếng thiết kế, số lượng bán ra có hạn. Tôi chạy ngay đến bên bàn máy vi tính, lên mạng tìm kiếm xem sao, quả nhiên sợi dây chuyên cao cấp vừa tung ra thị trường, hàng nhái ngay sau đó cũng được bày bán đầy rẫy khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Tôi đặt mua trực tuyến một sợi dây chuyền nhái cao cấp tại một cửa hàng gia công đồ trang sức nhỏ trong vùng, trả thêm một chút phí bưu điện, hai tiếng sau hàng đã được giao đến tận cửa. Nhìn sợi dây chuyền kim cương giả có vẻ đủ tiêu chuẩn sắm vai món hàng thật, tôi như trút được bao nhiêu gánh nặng.
Học hành bao nhiêu năm trời xem ra cũng không vô ích. Ngoài thành tích thì cứ hơi xấu một chút ra, tôi cũng được coi là đứa có trình độ ứng biến trong môn "trộm long tráo phụng". Nhớ lại bốn năm trời đại học oanh liệt, đúng là hằng ngày chúng tôi đều rất chăm chỉ luyện tập kỹ thuật làm sao tươi cười hớn hở đem đôi tay không chịu hoàn thành bài tập đúng thời hạn che đôi mắt sáng quắc tinh tường của giáo viên.
Buổi tối khi đến đón tôi, Trác Hạo nhìn chằm chằm sợi dây chuyền trên cổ tôi hồi lâu. Thấy vậy tôi hơi chột dạ, bèn hỏi: "Đẹp không?" Trác Hạo đưa mắt nhìn tôi, mỉm cười gật đầu, "Đẹp lắm! Rất đẹp!"
Tôi thở phào, thầm nghĩ lẽ nào phản ứng vừa rồi của anh ta lại là giật mình trước cái đẹp như người ta vẫn hay nói.
Trác Hạo đưa tôi đến buổi tiệc. Nghe nói đây là bữa tiệc cao cấp trong giới thượng lưu, đến dự đều là những người có địa vị xã hội, không thị trưởng thì cũng là chánh thư ký, không chủ tịch hội đồng quản trị thì cũng là tổng giám đốc. Vừa bước chân vào đại sảnh, nhìn cảnh người cụng ly khắp căn phòng, trong đầu tôi bỗng nảy ra mấy từ. Xiêm áo thơm lừng, rượu hương ngào ngạt, đèn đuốc sáng trưng, xa hoa trụy lạc. Tôi thầm nghĩ, nếu tính theo đầu người ở đây, hóa ra có nhiều tổng giám đốc đến vậy, chủ tịch hội đồng quản trị cũng chẳng hiếm, Trung Quốc quả là nước nhà nhà làm quan, người người làm sếp.
Vừa bước vào, Trác Hạo đã trông thấy người quen cần ra chào hỏi. Tôi rất ngại phải đối đáp với họ nên để anh đi một mình, còn mình trốn trong góc khuất uống trà lạnh.
Total Visits: 38781457
Visits Today: 356927
This Week: 1303560
This Month: 4596805