Đột nhiên không muốn về nhà nữa mà muốn đi uống một ly. Tôi lập tức quay xuống gọi xe đến thẳng quán bar quen thuộc.
Vừa bước xuống taxi tôi đã hối hận ngay. Nhìn bầu trời tối đen như hũ nút mà tôi có cảm giác nghèn nghẹn không nói nên lời.
Tôi và Ninh Hiên có duyên đến thế sao?
Trên chiếc ghế dài ngoài cửa quán bar, có người đang ngồi hút thuốc. Bóng hắn đổ dài khuất vào màn đêm, ánh đén lờ mờ trước cửa quán bar trùm lên nửa người hắn, khiến khói nhả ra từ miệng hắn càng như luẩn quất quanh một chiếc bóng cô đơn. Khuôn mặt bị ẩn đi một nửa trong bóng tối, trong giây phút ngẩng lên nhìn tôi chợt từ sầu muộn trở nên sinh động.
Ánh mắt ấy như lóe lên tia sáng, hắn ngồi trên ghế dài mỉm cười gọi tôi: "Tô Nhã!"
Giọng nói thấp trầm không giống của một cậu nam sinh mười tám tuổi chút nào, mê hoặc và đầy gợi cảm.
Tôi không dám đáp lại.
Hắn giống như một yêu tinh trong đêm tối, ngồi đó mỉm cười và gọi tên tôi. Còn tôi thì không dám đáp lời, sợ rằng chỉ cần đáp lại, linh hồn tôi sẽ bị yêu tinh lấy mất, tôi sẽ không còn là mình, hoàn toàn trầm luân.
Như một thứ bản năng phòng ngự, giây phút thấy Ninh Hiên ngẩng đầu, tôi vội vã quay lưng bỏ chạy.
Như một thứ bản năng tấn công, giây phút thấy tôi bỏ chạy, Ninh Hiên lập tức đứng dậy đuổi theo.
Mặc cho tôi cắm đầu chạy thế nào, mấy bước sau đã bị Ninh Hiên bắt kịp. Nam nữ chênh lệch về thể lực vẫn luôn là bi kịch tồn tại từ xa xưa. Nhìn theo cánh tay hắn, tôi không kìm nổi tức giận.
Thực ra thì giữa hai chúng tôi còn một khoảng khá xa, nếu tay hắn chỉ dài bằng tay tôi thì chưa chắc đã tóm được. Chỉ tiếc là kẻ chạy thi với tôi hôm nay không phải là rùa mà là một con tinh tinh khổng lồ họ linh trưởng.
Tôi xoay người định vùng khỏi tay hắn, nhưng vùng vẫy thế nào cũng không thoát nổi.
Tôi giận dữ: "Ninh Hiên cậu bỏ tay tôi ra!"
Ninh Hiên tảng lờ tôi.
Tôi hạ giọng gầm gừ: "Cậu buông ra ngay! Đang trên đường phố! Người qua kẻ lại, cậu ý tứ chút đi! Tôi là cô giáo của cậu đấy!"
Ninh Hiên nhếch mép cười khì khì: "Người qua kẻ lại? Đoạn đường này hiện giờ hình như chỉ có hai chúng ta thôi. Còn nữa..." Hắn áp mặt lại gần tôi, khuôn mặt đẹp chợt được phóng to trong bóng tối. Mắt tôi chịu không nổi kích thích thị giác bất thình lình này, con ngươi chắc hẳn đang mau chóng thu hẹp lại. Ninh Hiên áp sát tôi, nhếch miệng cười quái dị: "Chị có điểm nào giống cô giáo chứ!"
Thật bực quá, tôi không phục! Tôi có điểm nào không giống cô giáo?! Lập tức phản kích theo bản năng: "Hừ! Cậu cũng chẳng có chút nào giống học sinh cả!"
Ninh Hiên bỗng chốc trở nên vô cùng thích chí, nhìn tôi cười, nụ cười hại nước hại dân: "Ừ! Càng tốt, chị không giống cô giáo, tôi không giống học sinh, hai chúng ta ở bên nhau hoàn toàn không vấn đề gì cả!"
Tôi chỉ muốn tát cho mình một cái thật đau! Tự lấy gậy đập lưng mình, thật không biết hôm nay ra khỏi nhà có đem theo não không nữa.
Không thể tiếp tục dây dưa với cái họa này, tôi nghiêm mặt nói: "Ninh Hiên, cậu buông tay ra. Tôi phải về nhà. Có chuyện gì mai đến trường rồi nói."
Ninh Hiên không cười nữa mà nhướn mày. Ánh sao ánh trăng giăng kín bầu trời, ánh đèn trải tràn mặt đất, đan xen lấp lánh mặc sức đưa thoi kết những sợi sáng lung linh trong bóng tối. Cái nhướn mày của gã yêu nghiệt như bẻ cong vô số tia sáng trên khuôn mặt hắn, khiến hắn trở thành thứ tỏa sáng rực rỡ nhất trong đêm tối.
Khuôn mặt yêu nghiệt sững lại, hắn không buông tay, cũng không chớp mắt, vô cảm nhìn tôi lạnh lùng nói: "Tô Nhã, chị đừng ra vẻ cô giáo với tôi có được không? Lần đầu tiên gặp chị, đến cả nhà vệ sinh nam chị cũng dám xông vào, giờ chị lấy tư cách gì mà ra vẻ bề trên trước mặt tôi?"
Tôi giận dữ trước thái độ nghi ngờ của hắn, quyết tâm phải trả thù thật bạo lực. Cân nhắc đến việc phần trên hắn vững như bàn thạch, tôi chẳng có cơ hạ thủ, nên đành cắn răng tấn công hạ bộ của hắn.
Không lôi thôi dài dòng, tôi lên gối. Ninh Hiên khom lưng tránh theo phản xạ, vẫn không buông bàn tay đang tóm lấy vai tôi. Tôi nhìn tư thế phòng thủ của hắn ta mà không khỏi buồn cười, lấy sức giẫm mạnh một cái, đạp trúng chân hắn.
Ninh Hiên kêu ối lên một tiếng, ánh mắt hung dữ gào lên với tôi: "Tô Nhã! Chị điên đấy à?"
Tôi hất hàm vặn lại: "Sao? Tôi điên đấy thì sao?" Tôi nhấc chân, làm bộ chuẩn bị đánh vào chỗ hiểm của hắn.
Ninh Hiên lúc này luống cuống, vừa muốn khom lưng tránh bị tôi ngược đãi cậu nhỏ, lại muốn nhảy lên tránh ngón đòn khó lường của tôi. Hắn trước nay lúc nào cũng tỏ vẻ lão luyện, giờ phút này không ngờ cũng cuống lên. Tôi nhìn hắn, chẳng hiểu sao cảm giác như có thứ gì đâm vào tim.
Total Visits: 40872025
Visits Today: 304660
This Week: 3394128
This Month: 6687373