Tôi đành kiếm chuyện để nói, bày tỏ dạy dỗ hắn: "Này, với bạn gái cậu phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ. Trước kia tôi cứ nghĩ cậu tốt bụng ga lăng lắm, còn mang giấy cho Điền Uyển Nhi trong toilet cơ mà; sao tối hôm nay lại không biết đường mà phát huy tiếp. Người ta đến mừng sinh nhật cậu mà cũng không thèm đưa người ta về tận nhà!"
Ninh Hiên nghiêng đầu nhìn tôi, nhận xét ngắn gọn: "Đồ nhiễu sự."
Tôi làm bộ lật bàn, quát: "Cậu nói ai đấy? Nói chuyện với người lớn như thế à? Láo lếu!"
Ninh Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, "Đang nhìn chị lẽ nào lại nói người khác?"
Tôi suýt chút nữa chết sặc, vội vàng phì phò thở gấp.
Ninh Hiên tỏ ra tốt bụng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng tôi cho dễ thở. Sau đó hắn lại nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, nói: "Nếu đưa cô ấy về thì thời gian được ở bên chị sẽ vì thế mà ít đi. Mà có khi chị còn thừa cơ bỏ về luôn nữa!"
Lời hắn nói chẳng có chút tình cảm, nhưng lại đâm nghẹn trái tim tôi, khoét thành một hố sâu oan nghiệt mang tên rung động.
Cầu trời khẩn Phật, xin đừng để con sa vào cái hồ dù hấp dẫn vô cùng nhưng cũng nguy hiểm khôn lường này, bởi một khi đã sa chân trầm luân trong đó, chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Tôi ngồi bên này ho sặc sụa làm mấy cậu con trai bên kia cũng phải để ý. Chúng nhìn Ninh Hiên rồi lại nhìn tôi, cười khúc khích nói nhau: "Phải nói là cô giáo Tô của bọn mình lợi hại thật! Đại ca chúng em cả tối buồn bực khó chịu, thuốc hút hết điếu này đến điếu khác, điện thoại cứ cầm lên đặt xuống ngóng ngóng chờ chờ, đại ca ngồi đây uống rượu với bọn em nhưng hồn thì bay đi tận đâu ấy! Các anh em, đã thấy chưa? Cô Tô vừa đến là hồn đại ca cũng quay về rồi!"
Câu nói này thẳng thừng chẳng chút kiêng nể gì nữa. Mặt tôi đỏ phừng phừng, trán như vã hết mồ hôi lạnh, toàn thân lẩy bẩy. Đường đường một nhà giáo nhân dân như tôi mà lại để đám thanh niên choai choai này chọc ghẹo không ra thể thống gì, thật đáng xấu hổ! Nhưng tôi biết nói gì bây giờ? Biết tỏ thái độ ra sao đây? Chẳng lẽ bực mình quát: "Các cậu ăn nói linh tinh! Đừng có đặt điều nói nhăng nói cuội! Phải biết tôn trọng cô giáo chứ!" Thế chẳng phải phá tan bữa tiệc sinh nhật của Ninh Hiên sao? Hay là cười mà bảo: "Các cậu đừng đùa, giữa tôi và Ninh Hiên hoàn toàn trong sáng, trong hơn nước tinh khiết, sáng hơn cả màu trắng nhé!" Nói như thế sao nghe cứ như có tật giật mình, giấu đầu hở đuôi?
Nhưng cũng phải nói gì chứ? Nên nói thế nào đây? Tôi ho khù khụ mấy tiếng, nhìn sang Ninh Hiên nói: "Ninh Hiên." Hắn nhìn tôi, mắt sáng ngời chờ đợi câu tiếp theo. Nhìn bộ dạng ngóng chờ của hắn, đầu lưỡi tôi lại cứng đơ, những lời đường hoàng chuẩn bị nói ra như bị hai hàm răng khóa chặt lại không sao thốt ra được. Đến lúc mở được miệng thì chúng đã biến thành: "Gì ý nhỉ, tôi muốn nói là, ờ... hút thuốc có hại cho sức khỏe! Hút ít thôi, đừng nên hút nhiều!"
Ặc, tôi thật kém cỏi, rốt cuộc thành ra thế này đây!
Thế mà nghe tôi nói xong, Ninh Hiên lại toét miệng cười, dịu dàng đáp lại một tiếng rõ ngọt ngào: "Được!"
Ôi trời ơi! Toàn thân tôi từ đỉnh đầu đến gót chân chỉ trừ có răng, tóc, móng chân móng tay, không có chỗ nào không rợn lên, kinh sợ đến nổi hết da gà!
Ninh Hiên chắc chắn không phải kẻ sến súa, nhưng khi hắn đã lên cơn sến thì... quả đúng không phải là người nữa!
Bọn quỷ sứ nghe được câu chuyện "tâm đầu ý hợp" giữa tôi và Ninh Hiên thì bò lăn ra cười nghiêng ngả. Tôi bật dậy khỏi ghế, nói như tuyên thệ: "Tôi đi vệ sinh!"
Ra ngoài rồi tôi mới phát hiện ra Ninh Hiên cũng đi theo mình.
Tôi ôm trán! Đi toilet cũng theo! Nhớ đến chuyện trước kia, tôi có cảm giác hình như tên này có ham muốn mãnh liệt với "nhà vệ sinh nữ" thì phải.
Tôi hỏi: "Cậu đi theo làm gì? Tôi mang giấy rồi." Cảm thấy nói thế không chính xác lắm, rồi sửa lại: "Gì nhỉ, thực ra có mang theo giấy hay không cũng không quan trọng, dù gì tôi cũng không định dùng đến giấy!" Nói xong lại thấy càng không chính xác, sao càng nói càng không ra cái gì thế này?
Ninh Hiên nhíu mày: "Tôi sợ chị lại vào nhầm phòng vệ sinh nam."
Hự... tôi... tôi...
Tôi quát: "Cậu xéo đi! Vào nhầm một lần không có nghĩa là cả đời tôi sau này đều sẽ vào nhầm nhé! Hơn nữa lần đấy không phải do cậu giở quỷ kế mê hồn trận thì tôi vào nhầm sao được! Cậu quay về đi, con gái đi vệ sinh cậu luẩn quẩn quấn chân làm gì!"
Ninh Hiên không nhúc nhích, đưa ánh mắt hoài nghi xen chút lo lắng nhìn tôi hỏi: "Chị không định về thẳng luôn đấy chứ?"
Giọng hắn thoáng chút băn khoăn làm trái tim tôi bỗng tan chảy, tôi phải cam đoan rằng: "Cậu yên tâm, tôi chưa về đâu, tôi cần vào đó giải quyết thật đấy! Tôi mà bỏ về thì từ nay về sau tôi sẽ chỉ mua được mì tôm mà bên trong không có gói gia vị, đi vệ sinh thì luôn quên giấy, lúc ăn cơm gắp khoai tây toàn gắp nhầm gừng, được chưa?!"
Total Visits: 40930654
Visits Today: 363289
This Week: 3452757
This Month: 6746002