Hết giờ, nhìn ra ngoài cửa lớp lại thấy Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi đang xoắn xuýt đứng bên nhau, tôi bỗng cảm thấy cuộc đời mình như một vở kịch.
Khi tôi bước qua, dường như Ninh Hiên có vô ý đưa mắt liếc qua tôi, nhưng chưa kịp bắt được ánh mắt đó thì hắn đã nhìn sang hướng khác mất rồi.
Tôi chua chát gượng cười, tự hỏi mình: "Tô Nhã, rốt cuộc mày đang làm gì vậy? Mày vừa mong đợi cái gì?"
Đáp lại câu hỏi đó chỉ là một cái đầu mịt mù trống rỗng. Bước ra khỏi khu giảng đường, ngước mắt lên nhìn trời cao bỗng cảm thấy trời đất quả là bao la rộng lớn, một cảm giác bùi ngùi xộc thẳng lên sống mũi cay cay, nước mắt lại sắp oà ra đến nơi!
Những lúc thế này, còn gì hơn là đến quán rượu uống mấy chén cho say giải toả hết sầu thương với chẳng phiền muộn trong lòng?
Tôi bắt xe đến thẳng quán rượu.
Nhớ lại lần đầu tiên uống bia trong kí túc xá hồi năm thứ nhất, tôi và Tiêu Tiêu đã mua bao nhiêu là bia mang về phòng. Đóng cửa lại, mỗi đứa mở một lon, ngửa cổ lên trời nốc một hơi. Kết quả là không đứa nào dám uống đến ngụm thứ hai vì thực sự mùi vị của bia rất khó uống.
Tiêu Tiêu nói: "Eo, đây là thứ gì vậy, cứ như nước giải ngựa ấy!"
Tôi bảo: "Eo, cậu uống nước giải ngựa rồi à mà biết nó thế nào!"
Tiêu Tiêu lại nói: "Thế mới bảo cậu là đồ ngốc! Ngửi rồi không biết được à, chẳng lẽ cứ phải uống mới biết!"
Tôi tiếp tục: "Eo ôi, thôi cậu đừng nói nữa, đúng là giống hệt nước thải của ngựa! Cái thứ đồ bỏ đi này...xì xì xì... sau này có đánh chết tớ cũng không uống đâu, khó uống thật đấy!"
Khi đó hùng hồn thề cả đời này không bao giờ uống bia, nhưng thật không ngờ, thời gian qua đi, mấy năm về sau, tôi và Tiêu Tiêu không những luyện được tửu lượng thâm hậu mà còn được đào tạo thêm bản tính ỷ lại vào rượu bia. Mượn rượu giải sầu, hễ phiền muộn là lấy cớ say đã trở thành trò tôi hay giở ra nhất.
Ngồi uống từng cốc từng cốc thế này, tôi nghĩ lại từng chuyện, từng chuyện đã xảy ra, bỗng nhiên trong lòng thấy bơ vơ, trống trải quá.
Thế giới của một con người có thể vì một người khác mà rực rỡ như hoa nở những cũng có thể vì hắn mà trở nên điêu linh lụi tàn.
Bây giờ, thế giới của Điền Uyển Nhi rõ ràng đẹp như trăm hoa đua nở, còn thế giới của tôi thì chỉ là một thảm lá úa vàng cũng những cơn gió thu đìu hiu thổi tới.
Ninh Hiên nói rất đúng, quả thực tôi rất giả dối. Trong lòng tôi đang ganh ghét, chỉ hận không thể phun thuốc từ sâu lên bông hoa đang khoe sắc Điền Uyển Nhi, nhưng ngoài mặt lại luôn tỏ ra mình mới là Bách Hoa Tiên tử tươi đẹp hơn bất cứ loài hoa nào.
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Mặc dù cậu có thể là kẻ làm vườn khiến trăm hoa khoa sắc, nhưng lại chẳng thuộc về vườn hoa của Tô Nhã tôi được.
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Hôm nay nếu tôi có thể uống say thì nhất định từ mai tôi sẽ quên được cậu.
Chương 16 - Hắn đã quay lại
Trong lưu bút lớp đại học, nhiều bạn đã viết về tôi thế này: Tô Nhã, cậu là người khủng hoảng nhất mà tớ từng gặp trong đời đấy!
Chuyện là tôi có cái thói ra ngoài mua đồ hay ăn uống thường xuyên quên mang theo tiền, đến khi thanh toán mới chợt nhớ ra và điện thoại tứ tung cần cứu mọi người. Bị tôi hành hạ nhiều lần nhất chính là Tiêu Tiêu. Nó thường nói: "Tô Nhã, tớ thật bái phục dũng khí của cậu, lần nào cũng dám gọi tớ đến giải quyết rắc rối cho, lại còn trơ tráo mặt dày mày dạn không biết xấu hổ nữa! Cậu thử là tớ một lần mà nghĩ xem tớ chán và nản với cậu nhiều đến thế nào!"
Còn tôi, vẫn vô liêm sỉ nhe răng ra cười.
Lát nữa Tiêu Tiêu thể nào cũng lại tức tối gầm lên cho xem, và tôi sẽ lại thi triển tuyệt chiêu vô liêm sỉ nhăn nhở cười tiếp.
Tô Nhã khủng hoảng hôm nay đi uống rượu mua say lại quên mang ví! Có ít tiền trên người đã trả hết cho ông tài xế taxi đưa tôi đến đây mất rồi!
Không biết do dạo này ăn uống, nghỉ ngơi không được tốt hay tại men rượu sầu dễ xông lên não hơn mà khi rút điện thoại từ trong túi ra tôi cứ thấy mơ mơ màng màng, mắt muốn díp lại, cảm giác toàn thân vô cùng chông chênh, choáng váng.
Tôi bò rạp trên quầy bar hệt như một con cún bị mèo hoang cướp mất bạn tình, thảm thương mở to đôi mắt, mong sao ánh mắt có thể xuyên qua những mơ hồ và run rẩy, tìm thấy tên Tiêu Tiêu trong danh bạ điện thoại.
Mò mẫm mãi mới thấy được tên Tiêu Tiêu, đến đây mắt tôi đã sụp luôn hết chống đỡ nổi. Cơn say đến nhanh quá. Rượu vào cộng với tình trạng thiếu ngủ gần đây, tôi thấy như mình chỉ cần thả lỏng một chút là có thể ngủ say như chết.
Điện thoại kêu tút tút mấy tiếng ngắn ngủi thì có người bắt máy. Chắc gần đây thiếu ngủ nên bị ù tai, lại thêm men rượu làm cho trì độn, khiến tôi nhất thời không nghe rõ Tiêu Tiêu đang nói gì với mình ở đầu bên kia.
Total Visits: 41407556
Visits Today: 398292
This Week: 398292
This Month: 7222904
