Ninh Hiên thở phào: "Thế, có thể nói một câu "Em yêu anh" được không?"
Lập tức mặt tôi nóng ra, bụng dạ lộn tùng phèo, còn trái tim thì đập loạn lên thình thịch.
Nhìn bộ dạng hết sức mong chờ của Ninh Hiên, càng nhìn càng thấy hắn thật khôi ngô, tuấn tú, đẹp trai phi thường. Chỉ cần là con gái thôi, đứng trước khuôn mặt này ai mà chẳng mềm lòng, chẳng thuận ngay lập tức như nước chảy xuôi dòng.
Tôi lại là kẻ chịu khuất phục vô điều kiện trước sắc đẹp, thế nên tôi liền kiễng chân, giơ hai bàn tay lên với lấy khuôn mặt hắn. Ninh Hiên cũng khom người, cúi thấp đầu xuống cùng phối hợp ăn ý với tôi. Bàn tay tôi đang nâng niu một khuôn mặt thanh tú đẹp đến mê hồn. Nhiệt độ cơ thể của cả hai, từ tay tôi truyền sang má hắn, từ má hắn lại truyền sang bàn tay tôi, rồi cùng thống nhất hoà thành một. Tôi nhìn vào mắt hắn, nhẹ nhàng hôn lướt qua môi hắn nói: "Ninh Hiên, tôi cũng yêu cậu!"
Hắn không nói thêm gì, vòng tay qua ôm tôi vào lòng, siết thật chặt và tiếp tục hôn miệt mài, không cho tôi kịp có ý định lẩn tránh.
Lại một lượt hôn nóng bỏng nữa. Khó khăn lắm mới rời nhau ra được, tôi nói: "Tôi phải về!" Hắn đáp lại: "Ừ". Tôi nói: "Bye bye". Hắn đáp: "Ừ". Tôi lại nói: "Thế cậu bỏ tay ra đi!" Hắn lại ừ một tiếng rồi mới lóng ngóng buông hai cánh tay đang quấn chặt cơ thể tôi.
Tôi nói: "Tôi về nhé. Bye bye!" Hắn nói: "Ừ, bye bye!" Tôi chân bước mà đầu cứ ngoái lại, thấy hắn vẫn đứng đó nhìn theo mình. Dằn lòng, tôi vội sải bước về phía trước, quyết không ngoái lại nữa. Đi chưa được mấy chục mét lại nghe thấy tiếng hắn gọi ngay đằng sau: "Tô Nhã!"
Tôi lập tức đứng lại, quay người nhìn hắn. Hắn vẫn đứng tại chỗ cũ, hình như chưa hề dịch chuyển nửa bước. Sau đó, bỗng nhiên hắn co chân chạy thục mạng về phía trước. Không hiểu tại sao trái tim tôi đập loạn nhịp, như bị điện giật, chẳng nghĩ ngợi gì tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy lại phía hắn.
Càng chạy càng cảm giác như có thứ gì nằm trong lồng ngực đang liên tục thôi thúc tôi, khiến tôi thấy vui sướng và hưng phấn vô cùng, chẳng cần biết lý do.
Tôi và Ninh Hiên không hẹn hò mà cũng chạy như bay đến bên nhau. Khi hai đứa đổ vào nhau, cũng không ai bảo ai, người này cùng dang tay ra ôm chặt người kia. Ninh Hiên ôm chặt quá, hình như hơi làm tôi đau, nhưng đau mấy tôi cũng thấy hạnh phúc!
Cả hai cùng hổn hển thở hắt. Tôi hỏi Ninh Hiên: "Cậu gọi tôi làm gì?" Giọng nói Ninh Hiên như một con côn trùng độc xâm nhập vào trái tim tôi, làm toàn thân tôi tê dại: "Tôi không biết! Chỉ tại đứng nhìn em bước đi lòng cảm thấy buồn, rất buồn! Tôi không muốn xa em cho dù chỉ một giây!"
Giờ phút này đây, tôi biết tên nhóc to đầu này thực sự rất yêu, rất yêu tôi. Nếu như không phải vì rất yêu một người, chắc chắn không thể có kiểu dù chỉ chia xa một giây, trong lòng cũng cảm thấy rất buồn rất buồn như thế được.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy cùng nụ cười trên môi, cũng không biết tại sao, có lẽ vì thấy vui thôi. Dường như niềm hạnh phúc ngọt ngào trong trái tim đang dâng trào ra ngoài qua ánh mắt.
Hình như khi người ta yêu rồi thì sẽ mất đi cảm giác đói. Thế gọi là có tình uống nước cũng no phải không nhỉ? Bữa sáng mới và ù được hai miếng cháo tôi đã vội buông đũa định đi làm ngay. Thấy tôi vội vội vàng vàng mẹ không khỏi lấy làm lạ: "Sáng nào đi dạy mẹ cũng thấy con cau có mặt mày, sao hôm nay trở trời vậy? Mới mấy giờ đã định đi rồi, ngồi xuống đây ăn hết bát cháo đã! Này, mẹ đang nói với con đấy! Cái con bé này..." Tôi vui vẻ sập cửa bỏ lại tiếng làu bàu của mẹ sau lưng.
Đến trường sớm chút nào sẽ có nhiều hơn chút đó thời gian ở bên Ninh Hiên.
Tôi vừa đi vừa chân sáo ra bên xe buýt, nụ cười chẳng chịu tắt trên môi. Chưa bao giờ tôi có cảm giác như thế này. Trước kia, hồi yêu Trác Hạo hình như tôi chưa bao giờ có những giây phút hồi hộp nhớ nhung da diết đến thế. Chia tay thấy buồn còn được gặp nhau thì vui mừng khôn xiết.
Chẳng trách mà người ta bảo yêu lần đầu chưa hiểu nổi tình yêu. May mà tôi đã không chết chìm trong mối tình đầu ấy. Bởi đại dương tình ái bao la của cuộc đời tôi không thể là Trác Hạo mà là thiếu niên đệ nhất thiên hạ Ninh Hiên cơ!
Tôi háo hức đứng đợi xe, lòng nghĩ đến Ninh Hiên. Càng nghĩ miệng lại càng toét ra, tôi cứ đứng một chỗ cười ngây ngây ngô ngô, vừa cười vừa nhớ lại xem Ninh Hiên thường nhíu mày bên phải nhiều hơn hay bên trái nhiều hơn, bỗng nhiên có người đến bên cạnh lên tiếng nhận xét về tôi: "Không biết con gái nhà ai đây, mới sáng sớm đã ra đây đứng cười ngơ ngơ thế này! Đúng là ngớ ngẩn!"
Total Visits: 43018988
Visits Today: 126782
This Week: 2009724
This Month: 8834336