Tôi không kìm nổi thầm chửi Trác Hạo một câu khốn khiếp! Chẳng trách anh ta không dưng lại gọi điện cho tôi, chắc thấy tôi không dám nói với bố mẹ chuyện chia tay lại tưởng tôi còn vương vấn không đành lòng dứt tình, vẫn nuôi hy vọng có một ngày lại ngã vào lòng anh ta lần nữa đây mà!
Thằng cha này chỉ giỏi làm nhà người ta loạn thêm thôi, đúng là... đúng là loại khốn kiếp!
Trước tiên tôi cố gắng làm mẹ trấn tĩnh, để có thể lắng nghe những gì tôi muốn nói. Sau đó tôi kể hết mọi chuyện giữa tôi và Trác Hạo.
Bố mẹ nghe tôi giải thích xong, lặng cả người mãi hồi lâu mới dần dần lấy lại được tinh thần, sắc mặt đã hốc hác càng thêm tiều tụy. Nhìn hai người thành ra như vậy, nước mắt tôi chỉ chực trào ra!
Chắc chắng bố mẹ đang đau lòng, thương tôi gặp phải kẻ không ra gì. Tôi rất muốn nói với hai cụ rằng không cần lo lắng gì cho tôi, tôi đã tìm được người chân mệnh thiên tử yêu thương tôi thật lòng rồi. Nhưng tôi nghĩ lại, nếu để lộ ra chuyện Ninh Hiên, chắc bố mẹ không chỉ hốc hác tiều tụy thế này đâu, có khi cả hai sẽ nhảy lầu, mổ bụng, cứa tay, uống thuốc độc tự tử để chuộc lại trọng tội vô liêm sỉ loạn luân thường đạo lý của tôi mất!
Vì thế tôi đành sụt sịt hai lỗ mũi, kiên quyết kìm lại không nói gì.
Một lúc sau, mẹ bắt đầu lên tiếng. Câu đầu tiên lại là an ủi tôi: "Nhã Nhã, con còn trẻ, không có gì phải buồn phiền cả. Sau này con sẽ gặp được người tốt hơn!"
Cảm giác vừa êm đềm vừa ấm áp dâng lên, tôi cũng vỗ về mẹ: "Vâng! Mẹ cũng đừng giận! Giận là nhanh già lắm!"
Lúc sau bố thở dài: "Đúng là họa vô đơn chí!"
Câu nói bất ngờ trầm ngâm của bố làm tôi thót tim.
Đã xảy ra chuyện gì, chuyện gì có thể khiến ông bố kiên cường đầy bản lĩnh của tôi trở nên chán nản, sa sút tinh thần thế này?
Tôi chợt nhớ lại câu mẹ vừa nói hồi nãy.
"Nếu hôm nay tôi không gọi điện cho Trác Hạo, nó nói công ty sắp mở rộng chuyển đến nơi khác, vốn phải quay vòng không thể rút tiền mặt được." Câu này nghĩa là gì? Chẳng lẽ bố mẹ định vay tiền Trác Hạo? Chẳng lẽ, lần bầu cử nhiệm kỳ mới này lại học theo sự tư tưởng tư bản chủ nghĩa, muốn thăng tiến phải dùng tiền để đổi lấy phiếu bầu à?
Tôi không hiểu nhưng cũng không muốn hỏi. Bố mẹ đã phiền lòng mệt mỏi lắm rồi, tôi mà đi hỏi những chuyện hai người không muốn nói ra thì đúng là quá vô ý.
Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bớt kiếm chuyện để bố mẹ không phải bận lòng nữa.
Tôi và Ninh Hiên ngồi trong khu rừng nhỏ trong công viên, hôn qua hôn lại không biết chán. Nghỉ giữa hiệp, tôi dựa vào lòng hắn, ngẩng đầu nhìn trời.
Ninh Hiên thơm nhẹ lên giữa trán tôi, nói: "Sao hôm nay trông em không vui thế?"
Tôi nói: "Tôi đang ước mình có thể biến thành một người trong bộ máy lãnh đạo nhà nước, như thế chỉ cần tôi chỉ tay nói bừa một câu cũng có thể giúp bố mẹ giải quyết hết mọi phiền não trong công việc rồi!"
Ninh Hiên cười nói: "Nghĩ viển vông. Đúng là đồ ngốc!" Nói rồi hắn lại cúi đầu thơm chụt một cái lên má tôi.
Lòng tôi lại dạt dào dâng lên làn sóng hạnh phúc vì được cưng nựng, chiều chuộng.
Tôi chỉ vào một tòa nhà nhỏ bên ngoài công viên nói: "Ninh Hiên, nhìn kìa, mới có mấy ngày đã khai trương một quán cà phê mới rồi! Trông sang trọng ra phết!"
Ninh Hiên ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại cúi xuống hỏi tôi: "Muốn đến đấy ngồi không!"
Tôi lắc đầu: "Bây giờ tôi phải tập trung sống tiết kiệm, nhất định không vào những chỗ xa xỉ."
Ninh Hiên nhướn mày hỏi tôi: "Sao phải tiết kiệm?"
Tôi nói: "Hình như gia đình tôi đang gặp khủng hoảng tài chính. Dù tôi đã đi làm nhưng bản chất vẫn là đứa ăn bám, làm ra thì ít tiêu thì nhiều. Tôi phải tiết kiệm hơn một chút, làm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu thôi, tốt nhất là dành ra được một khoản nho nhỏ, không làm tăng thêm gánh nặng cho bố mẹ nữa mới được!"
Ninh Hiên nhìn tôi thương cảm nói: "Bà xã, em không cần tiết kiệm, muốn tiêu gì thì cứ tiêu, sau này anh sẽ kiếm tiền nuôi em! Anh không cần em tiết kiệm, anh sẽ ra sức kiếm tiền vì em, em cũng phải ra sức giúp anh tiêu tiền thì anh mới vui được. Em không cần lo lắng gì hết, sau này anh sẽ lo mọi thứ, em chỉ cần làm bà xã ngoan hiền của anh, yêu anh cả đời thôi!"
Tôi lại bị Ninh Hiên làm cho cảm động điên đảo! Tại sao ngày nào hắn cũng có những lời đường mật chẳng giống nhau để rót vào tai tôi thế này?
Hắn lại cúi xuống hôn tôi, tôi cuồng nhiệt đến bất thường đón nhận nụ hôn của hắn. Nhận ra sự đáp lại của tôi, nụ hôn ban đầu phơn phớt của hắn liền nóng lên miên man đến tỉ độ.
Chương 26 - Tin đồn
Total Visits: 45304704
Visits Today: 292152
This Week: 1733026
This Month: 11120052