Tôi lặng lẽ giả vờ không hay biết, lặng lẽ tiếp nhận ý tốt của anh, lặng lẽ tự nhủ mình không mắc nợ anh, cứ vờ như không hề nhận ra tấm lòng của Trác Hạo.
Anh thường ngập ngừng hỏi tôi: "Tô Nhã, em thấy anh có chỗ nào khác trước không?"
Tôi thường giả bộ ngạc nhiên đáp: "Á? Anh không nói em cũng không để ý kỹ, giờ hình như anh còn đẹp trai hơn hồi trước!"
Thực ra tôi biết ý anh muốn hỏi: Tô Nhã, em thấy không, anh đã không còn lằng nhằng gì với mấy cô gái kia nữa rồi.
Thực ra ý tôi muốn nói: Trác Hạo, dù cho anh có thay đổi thế nào, cả đời này em cũng không thể yêu thêm ai khác nữa rồi.
Cả đời này em chỉ yêu một người. Cho dù sau này chúng em không thể ở bên nhau nhưng em vẫn chỉ yêu mình người đó.
Người đó không phải anh, mà là Ninh Hiên.
Tôi nói: "Trác Hạo, em sẽ thử lấy lại tinh thần, dần bước ra khỏi cái bóng của quá khứ. Nhưng em muốn nói, chưa chắc thử rồi em sẽ có thể thành công. Vì thế anh đừng lãng phí thời gian với em, anh quả thực cũng không còn trẻ nữa đâu!"
Trác Hạo bật cười: "Thế cũng được, anh sẽ thử không quanh quẩn treo cổ trên cái cây mang tên Tô Nhã này xem. Nhưng trong thời gian chưa tìm được đối tượng phù hợp, anh vẫn sẽ tiếp tục quấy rầy em đấy. Từ chối anh là quyền của em, có cho em cơ hội tiếp tục từ chối hay không lại là quyền của anh!"
Tôi cũng cười. Tôi hỏi: "Trác Hạo, anh thích em ở điểm nào?"
Anh nói: "Đây cũng là điều anh nghĩ mãi không ra. Nói về nhan sắc, thực ra còn rất nhiều người xinh đẹp hơn em; nói về học thức, học lực của em quả thực cũng không cao, nói về tính tình, em căn bản không thể xếp vào hàng dịu dàng thùy mị, thậm chí còn khá cứng đầu. Nghĩ đi nghĩ lại anh không thể tìm ra chỗ hơn người của em, nhưng đặt em cùng với những cô gái hơn người một hai bậc kia thì lại chỉ có em khiến anh yêu thương nhất!"
Mấy câu đầu tiên của anh làm tôi sửng sốt vô cùng, dám cả chê bai tôi không ra gì cả! Nhưng mấy câu sau lại khiến tim tôi mềm nhũn, ấm áp.
Tôi gần như quên rằng người đang ngồi trước mặt mình vốn dĩ là bậc thầy về những lời đường mật.
Tôi nói: "Thì ra anh đồng cảm với em."
Trác Hạo nói: "Không, không phải đồng cảm, Tô Nhã, anh thương xót em. Anh luôn cảm thấy mình là người có trách nhiệm trong nỗi buồn dai dẳng này của em." Nói đến đây nét mặt Trác Hạo lộ vẻ u sầu khiến tôi sững người. Thấy tôi sững sờ, anh nhíu mày, trầm ngâm nói: "Anh luôn nghĩ, nếu như ban đầu anh... thì em sẽ không... sẽ không chia tay anh. Nếu không chia tay anh, sau đó em sẽ không ở bên Ninh Hiên. Nếu em không ở bên cậu ta thì bây giờ đã không phải trải qua những ngày tháng đau khổ thế này!"
Anh nói có phần ấp úng nhưng tôi nghe mà càng ngây dại.
Tôi chợt nhớ ra đoạn văn vô cùng hoa mỹ rất hay được nhắc tới trong dân gian: Thời đó tôi không nên lấy chồng, nếu không lấy chồng thì chồng tôi đã không chết, nếu chồng tôi không chết thì bây giờ tôi cũng không rơi vào tình cảnh đau khổ thế này...
Nghĩ vậy tôi phì cười. Trác Hạo hỏi tôi: "Em thấy anh buồn cười lắm à?"
Tôi đáp: "Trác Hạo, kiểu giải thích theo phép loại suy như của anh được gọi là hiệu ứng vòng đời bươm bướm đấy!" Anh nghe vậy cũng bật cười theo. Tôi lại nói: "Em có vui hay không, có hạnh phúc hay không tất cả đều do em tự chọn lấy, không liên quan đến ai cả. Anh quả thực không nên vơ hết lỗi về mình như vậy. Nhưng thực sự em không ngờ, anh vật lộn trong chốn thương trường khốc liệt bao nhiêu năm trời vậy mà vẫn giữ được tấm lòng lương thiện tích đức như thế." Bỗng nhiên tôi lại muốn bày trò trêu anh, tôi nghiêm mặt hỏi: "Trác Hạo, anh nói thật cho em biết, thật ra anh đang giấu em một bí mật phải không?"
Trác Hạo thoáng biến sắc mặt, nhưng ngay sau đó đã nhếch miệng cười, lặng lẽ nhìn tôi không trả lời.
Sự im lặng của anh làm tôi hơi lúng túng, lắc đầu rũ sạch mọi gượng gạo, tôi thản nhiên như không nói tiếp: "Trác Hạo, có phải anh chính là cháu trai Lôi Phong không? Nếu không sao anh lại có trái tim tu nhân tích đức thế..."
Trác Hạo nhìn tôi, chậm rãi mở miệng nói: "Tô Nhã, từ trước đến nay chỉ có em là người con gái duy nhất dám đùa với anh thế thôi!"
Hôm sau, vừa đến văn phòng Đào Tử đã chạy ngay đến chỗ tôi hỏi han: "Tối qua ai chịu ai thế?"
Tôi đẩy ngay cái đầu nổi đầy mụn do hoóc môn cục bộ tiết quá nhiều của cô nàng sang một bên, trịnh trọng nói: "Giữa tôi và Trác Hạo là tình bạn vĩ đại vô cùng trong sáng, cảm ơn!"
Đào Tử chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi: "Cậu đọc Thời hoàng kim của Vương Tiểu Ba chưa?"
Tôi đáp: "Mới xem qua bìa thôi."
Total Visits: 48008202
Visits Today: 2648
This Week: 1976098
This Month: 2648