• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Anh ta vuốt trán thở dài: "Cô ơi, cô muốn phá hoại chuyện làm ăn của tôi sao? Xin cô đấy, tôi giơ cao hai tay đầu hàng, mong cô tha cho tôi".

Tôi cười cười, cảm thấy cũng không tiện mặc cả quá đáng, thế là tôi đi ra ngoài cửa chờ bọn họ. Trong lúc đưa mắt nhìn xung quanh, tôi đột nhiên bắt gặp một hình bóng quen thuộc, anh đang đứng ở bên ngoài cửa một quán khác.

Giờ này anh không đi hải quan lại đến đây làm gì? Tôi rón rén tiến về phía anh, định gây bất ngờ cho anh.

Đúng lúc này, một cậu bé tóc đen khoảng năm sáu tuổi từ trong quán chạy ra ôm lấy chân anh.

Tôi gần như không thể tin vào tai mình, vì cậu bé gọi anh: "Papa".

Tôi như bị sét đánh ngang tai, toàn thân tê liệt không thể động đậy.

Anh bế đứa bé đi vào trong quán, một cô gái người Ukraine thân hình mảnh mai đi ra ôm lấy thắt lưng anh.

Đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp, ngũ quan của cô hoàn mỹ đến mức không có điểm gì đáng chê. Gương mặt nhỏ nhắn của cô trông buồn buồn, mái tóc vàng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Tôi đứng nguyên một chỗ, toàn thân bắt đầu run rẩy, đây rốt cuộc là ảo giác hay sự thật? Hay chỉ là cơn ác mộng?

Nhưng người đàn ông kia rõ ràng là Tôn Gia Ngộ, ánh nắng chiếu sáng gương mặt điển trai của anh. Nhìn từ xa xa, hai người giống như nhân vật bước ra từ bức họa.

Anh cúi đầu đặt nụ hôn dịu dàng lên trán người phụ nữ.

Tôi nhắm mắt, đôi mắt nóng như lửa đốt. Khi tôi lại mở mắt, Tôn Gia Ngộ và người phụ nữ kia đã mất dạng.

Tôi lảo đảo đi ra khỏi chợ, bỏ mặc hai cô em gái của Andre. Tôi không biết đi đâu nên cứ thế đi bộ dọc theo đường cái. Một lúc sau người tôi ướt đẫm mồ hôi.

Một chiếc xe ô tô đi qua, tài xế giảm tốc độ: "Tôi về thành phố, cô có đi không?"

Tôi kéo cửa xe ngồi vào trong. Tim tôi đau đớn vô cùng, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Người tài xế tốt bụng hỏi: "Nhà cô ở đâu, để tôi đưa cô về".

Tôi nói bằng tiếng Trung: "Khu chung cư XXX ở cầu YYY". Đây là địa chỉ nơi tôi đang sống.

Người tài xế nhìn tôi không lên tiếng, anh ta rút tờ khăn giấy trong hộp đưa cho tôi.

Tôi vùi mặt xuống đầu gối rồi đột nhiên bật cười. Đúng là hoang đường quá, tình tiết chỉ có ở trong phim truyền hình tại sao lại xảy ra với tôi.

Người tài xế thả tôi xuống khu vực gần đường Kiribati. Anh ta nói với tôi: "Đừng khóc vì một cốc sữa đã bị đổ".

Đến người xa lạ cũng hiểu xảy ra chuyện gì, tôi mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt anh ta.

Hai bên đường Kiribati là hàng cây lớn trên năm mươi năm, cành lá đan xen vào nhau che kín bầu trời, đá cuội phủ đầy lối đi. Hai bên có rất nhiều quán bar đẹp đẽ, mang đậm phong cách châu Âu. Nhưng bây giờ là mùa đông, người qua lại đã ít lại luôn vội vội vàng vàng.

Tôi ngồi ở hàng ghế dài bên đường, đầu óc trống rỗng, áo lót ướt mồ hôi dính chặt vào người, gió lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình.

Điện thoại trong túi không ngừng kêu nhưng tôi không mở ra xem. Đến khi hết pin, máy di động cuối cùng cũng chịu nằm im.

Đèn đường bắt đầu bật sáng, tôi vẫn ngồi yên một chỗ. Một người cảnh sát đi đến hỏi tôi: "Cô ơi, cô có cần giúp gì không?"

Tôi nói: "Tôi muốn về nhà".

"Xin hỏi nhà cô ở đâu?"

Tôi nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy: "Nhà tôi ở Bắc Kinh, anh không giúp nổi tôi đâu".

Anh ta ngây người trong giây lát, có lẽ tưởng tôi say rượu nên anh ta lắc đầu bỏ đi.

Tôi gần như dựa vào bản năng lết về đến nhà, lục túi mãi không tìm thấy chìa khóa, tôi tựa vào bờ tường rồi ngồi xuống, ý thức dần dần mơ hồ.

"Triệu Mai, mau tỉnh lại đi. Sao cậu lại ngủ ở đây?" Nửa đêm trở về, Duy Duy ra sức lay người tôi.

Tôi hất tay cô: "Để tớ ngủ đã"

Duy Duy gần như lôi tôi vào trong nhà. Cô mở bồn nước nóng rồi kéo người tôi vào bồn tắm, bất chấp tôi vẫn mặc quần áo.

Nước nóng làm tôi dần dần tỉnh lại, nhớ đến cảnh tượng lúc chiều, ngực tôi đau đến mức gần như không thở nổi.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Duy Duy khoanh tay đứng ở cửa nhà tắm.

Tôi không lên tiếng, nhắm nghiền hai mắt để ngăn không cho nước mắt chảy xuống.

Tôi đúng là ngốc nghếch quá, những người phụ nữ ở bên ngoài muốn ngực thì có ngực, muốn mông thì có mông, tôi có gì chứ? Tôi còn không thể sánh bằng Duy Duy, vậy mà tôi mê muội đến mức tưởng rằng tôi có thể khiến lãng tử quay đầu.

Duy Duy vỗ mạnh vào lưng tôi: "Sao cậu ngốc thế? Dù thế nào cũng không được chà đạp bản thân, cậu muốn chết sao?"

Trong lòng tôi như ngàn nhát dao đâm, miệng không thể thốt ra lời. Ai cũng biết anh là kẻ trăng hoa, chỉ có tôi ngốc nghếch biết là sẽ bị hủy diệt nhưng vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa, rồi trở thành trò cười cho thiên hạ.

TRANG: Trước 1...3738394041...92 Sau
Tags: Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, Thư Nghi
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan
Truyện dài
Thiên thần bóng tối của tác giả Chi Chan chính thức được viết tiếp Phần 2 và được cập nhật mới nhất chỉ có ở TraSua.Mobi. Với sự ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Lời tỏ tình của hoàng hôn
Truyện teen
Tôi bên Quân không quá lâu nhưng thứ tình cảm đã có với Quân khó có gì thể thay thế được. Quân là người đã thổi vào trong tôi một ngu ...
icon XIN CON
Truyện Ma
Không biết đưa bài nên thế nào nhưng cũng xin góp vui một chuyện mà tớ được nghe chú tớ kể xin góp vui cùng mọi người. Câu chuyện có v ...
icon Siêu chậm
Truyện cười
Một bà béo nặng tạ rưỡi đến vườn bách thú Luân Đôn xin làm việc. Ông giám đốc hỏi: - Tại sao bà lại đến đây xin việc? - Dạ, th ...
icon Viết cho em, tháng Sáu!
Cafe chiều thứ 7
Người cho rằng hạ đến từ những ngày tháng Năm nhức nhối tiếng ve ran. Nhưng phải đến tận khi tháng Sáu trở về, ta mới thấy lòng mình ...
icon Món quà lớn mẹ tặng tôi
Trà sữa tâm hồn
Đó là năm tôi lên bảy. Trước Tết khoảng một tuần mẹ chở tôi đến một cửa hàng tự chọn nhỏ để sắm Tết. Mẹ tôi vốn thẳng thắ ...

Thông tin

Load: 0.000828s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Lamborghini Huracán LP 610-4 t