• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Ai hiểu được lòng em - Lục Xu

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Giang Nhân Đình khóc lóc van xin, nhưng con ngươi Hoàng Tư Liên càng ngày càng lạnh: "Chúng nó còn trẻ, không biết cái gì là quan trọng, cái gì là vô ích! Tình cảm có thể từ từ bồi đắp, sau khi kết hôn nhất định sẽ yêu đối phương."

Giang Nhân Đình ngẩng lên mạnh mẽ lắc đầu: "Không nên ép bọn họ, anh Tu Lăng rất khó chịu." Cô tiếp tục lắc đầu: "Nếu như bác Mạc và dì muốn báo đáp ân huệ của cha con năm xưa, đâu nhất định phải lựa chọn chị hai. Con cũng là con gái Giang gia, con cũng có thể."

Hoàng Tư Liên quan sát cô: "Đừng có tốn công phí sức nữa, cho dù cháu có quỳ ở đây đến chết chúng ta cũng không đồng ý."

Nói xong, Hoàng Tư Liên kiêu hãnh xoay người, cũng không nhìn Giang Nhân Đình thêm một cái. Lên đến cầu thang bà mới mở miệng: "Mời cháu đi ra ngoài, Mạc gia chúng ta không chào đón cháu. Mời đóng cửa lại, cảm ơn."

Giang Nhân Đình chậm rãi đứng lên, nước mắt đầm đìa trên mặt.

Cô từng bước một đi ra ngoài, sau đó dừng lại trước cửa Mạc gia. Thân ảnh yếu ớt của cô chậm rãi quỳ xuống. Mưa xối xả, trong tích tắc quần áo của cô toàn bộ đều ướt sũng. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết lên hàng chữ "không oán trách, không hối hận", nước mắt và nước mưa hòa và nhau. Bóng dáng nhỏ nhắn nhưng rất kiên định.

Khóe miệng cô khẽ nở nụ cười: "Anh Tu Lăng, em rất muốn, rất muốn được cùng với anh."

Giang Nhân Đình vô cùng kiên định. Nước mưa khiến tóc cô ướt nhẹp, tóc cô vốn rất yêu, hiện tại tất cả đều dán lên mặt và cổ cô. Nước mưa theo những sợi tóc chảy xuống thân thể, da cô đã trắng nhợt vì lạnh. Nhưng cô vẫn kiên quyết quỳ.

Hoàng Tư Liên từ trên lầu hai nhìn xuống, trong lòng thầm thở dài, những cuối cùng vẫn đi vào trong không muốn để ý.

Thời gian cứ trôi qua từng phút từng phút, Hoàng Tư Liên có chút lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn cô gái ngoài cửa. Bà muốn cô ta mau chóng rời đi hơn cái gì hết, nhưng cô vẫn kiên trì quỳ ngoài cửa.

Mưa vẫn rơi xuống, dường như muốn xem cô gái này có bao nhiêu đau khổ.

Cả người cô vốn đã ướt đẫm, run lên lẩy bẩy, ngón tay như đã đóng băng. Anh Tu Lăng nói cô phải nỗ lưc, cô cũng muốn một lần vì anh mà nỗ lực đến cùng. Nỗ lực đến khi nào không thể nữa mới thôi.

Từ sáng đến giờ, mưa vẫn không ngừng,Giang Nhân Đình nháy mắt mấy cái, hình như toàn thân đã không còn chút sức lực.

Lúc này, cửa bị mở ra.

Hoàng Tư Liên lạnh lùng nhìn cô, sau đó ném một tập tài liệu lên đầu Giang Nhân Đình: "Nhân Đình, tôi luôn cảm thấy cô không tồi, nhu thuận, nghe lời hiểu chuyện. Nhưng cô phải hiểu rõ, trên thế giới này, cái gọi là công băng xưa nay vốn chỉ dùng để gạt trẻ con. Địa vị con người cũng có nhiều loại, cô và Giang Nhân Ly tuy rằng là chị em, nhưng Nhân Ly mới là con gái đích thống của nhà họ Giang, cô dù sao cũng chỉ là con riêng. Cô muốn kết hôn cùng Mạc Tu Lăng, cô có thể mang đến cho nó cái gì? Tài cán của cô có thể làm gì được cho nó? Cô cứ ngu ngốc quỳ ở đó thì có thể đến được với Mạc Tu Lăng sao? Đừng nói giỡn, cũng đừng si tâm ảo tưởng. Cô không xứng với Tu Lăng, cũng không thể trợ giúp có được bất cứ việc gì."

Giang Nhân Đình gắt gao nhìn về phía tập văn kiện, tay nàng liên tục run lên.

Hoàng Tư Liên cầm lấy văn kiện: "Tôi tin cô xem cũng hiểu, cô nói gì làm gì, cho dù có quỳ chết ở đây tôi cũng sẽ không để ý."

Một tiếng sầm, cửa bị đóng lại.

Lúc này, Giang Nhân Đình rốt cục không chịu nổi, bắt đầu không còn kiêng dè gì mà khóc thút thít. Hóa ra bản thân cô, đã định trước là ti tiện. Cô muốn đứng lên, nhưng chân tê dại, cứ đứng lên lại té ngã, ngã lại đứng lên. Cô đã rất chật vật, không chú ý đến cả người đã bẩn. Cuối cùng, cô tê dại lết từng bước một về nhà.

Một tiếng sấm rền vang, Giang Nhân Đình dừng lại, ngồi xổm xuống khóc lớn.

Vì sao? Vì sao lại như thế này?

Cô cảm thấy kỳ lạ, tại sao cơ thể cô yếu như vậy mà lại không ngất xỉu đi? Là ông trời tàn nhẫn, không cho cô cảm thấy dễ dễ chịu.

♥.•°*"˜˜"*°•.♥

Giang Nhân Đình mới vừa đi vào, liền trông thấy Giang Nhân Ly cũng cả người ướt đẫm, đang ngồi ngây ngốc trên ghế sô pha, ánh mắt đờ đẫn, khóe mắt giống như còn vương giọt lệ, lại giống như không.

TRANG: Trước 1...2627282930...119 Sau
Tags: Ai hiểu được lòng em, Lục Xu
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan
Truyện dài
Thiên thần bóng tối của tác giả Chi Chan chính thức được viết tiếp Phần 2 và được cập nhật mới nhất chỉ có ở TraSua.Mobi. Với sự ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Ngoảnh lại hóa tro tàn - Tân Di Ổ
Truyện dài
Trong tim mỗi người đều có một mặt trời. Ta coi nó là Thánh kinh của đời mình, hễ bước một bước liền ngẩng đầu ngưỡng vọng. Trong ...
icon Chuyện Quận Gió
Truyện Cổ Tích
Quận Gió sau đó đư­ợc vua vời vào cung ban hiệu là “Ăn trộm quân tử” và ban th­ưởng rất hậu. Ngày x­ưa vào đời vua Lê Thánh Tông, ...
icon Mỉm cười thêm lần nữa
Truyện teen
Hạnh phúc lớn nhất với tớ, suốt những ngày qua. Tình cảm ấy vẫn trong veo như giọt nắng tháng năm ngoài kia, và chúng ta sẽ viết tiếp nh ...
icon Thông điệp tình yêu
Trò chuyện cuộc sống
Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở l ...
icon Con mèo sáng suốt
Truyện Cổ Tích
Mèo im lặng không đáp, mỏi mệt lê về góc của mình. Mèo đã được hưởng kết cục thông minh của nó như thế đấy! Ngày xửa ngày xưa, ...

Thông tin

Load: 0.000900s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Snack's 1967