• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Đường Nguyên Nguyên ngồi bên cạnh Lương Tranh cũng nhìn tôi. Nhưng chỉ là cái nhìn thoáng qua rồi cô ta vội vàng ngoảnh mặt đi.

Cô ta chắc chắn rằng tôi sẽ giữ mồm, chắc chắn rằng tôi sẽ không nói chuyện hôm ấy với Lương Tranh! Ngồi trên xe bus mà tôi tức giận nghĩ, trên đời này, một khi con người ta không biết xấu hổ thì làm chuyện gì cũng lợi hại hơn người khác!

Thấy một mình tôi mang phiếu bảo hành đến sửa điện thoại. Viên Tổ Vực vờ ra vẻ nhiệt tình lấy cốc giấy rót nước cho tôi, sau đó ghé sát lại hỏi bằng giọng điệu "gà mái":

- Hai người vẫn chưa làm lành à?

Nhớ lại ngày hôm ấy bị anh ta nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của mình, tôi chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi, hoặc là để anh ta đập đầu vào tường.

Anh ta thấy tôi không trả lời, liền tự cho suy đoán của mình là đúng đắn:

- Thôi, tìm người khác đi. Tôi thấy cô cũng không xấu xí lắm, chắc là không đến nỗi không ai thèm đâu.

Tôi lườm anh ta, thật sự rất muốn hỏi giám đốc của anh ta vì sao một nhân viên như thế này vẫn chưa bị đuổi việc!

Nhân viên sửa chữa kịp thời xuất hiện. Anh ta cầm chiếc điện thoại rồi nói với tôi:

- Lỗi hư hỏng này là do cô phải không? Không nằm trong phạm vi bảo hành. Nếu cô muốn sửa thì phải trả thêm tiền, cô xem thế nào?

Tôi xem thế nào? Tôi có thể làm thế nào đây?

Nếu tôi có cách, dĩ nhiên tôi sẽ đào một đường hầm thời gian để quay trở về buổi tối hôm ấy, túm lấy con ranh Tống Sơ Vi thần kinh rồi cho nó hai cái bạt tai và nói: "Không được ném!".

Có lẽ dáng vẻ đáng thương của tôi đã làm lay động tên mặt người dạ thú Viên Tổ Vực. Không biết hắn đã nói ba la ba la những gì với anh bạn đồng nghiệp kia mà anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp, sau đó không nói một lời nào mà quay đi tìm linh kiện và dụng cụ.

Thấy Viên Tổ Vực ra hiệu "OK" với tôi, trong nháy mắt một kẻ dân thường như tôi tuỳ tiện vứt bỏ lập trường vốn có của mình. Thực ra anh chàng này... cũng không đáng ghét lắm!

Sau khi sửa xong điện thoại của tôi, Viên Tổ Vực vươn vai và nói:

- Được rồi, cũng đúng lúc tôi tan ca, cùng đi chứ.

Tôi gật đầu cảm ơn anh chàng đã giúp tôi sửa điện thoại như gà con mổ thóc. Còn anh ta thì tỏ ra rất hài hước.

- Không có gì, không có gì, nên thế mà... - Anh ta vừa nói vừa nháy mắt với Viên Tổ Vực.

Nhưng khi tôi quay sang nhìn Viên Tổ Vực thì anh ta lại tỏ vẻ vô tội.

Cho dù thế nào thì anh ta đã giúp tôi, ân tình này tôi nhất định phải trả. Dù sao thì sửa điện thoại cũng không mất tiền. Vậy thì hãy dùng số tiền này mời anh ta bữa cơm.

Khi tôi đưa ra lời đề nghị này, anh ta không hề vờ ra vẻ khách khí mà bộc lộ dáng vẻ thẳng thắn của quân tử. Trên mặt có viết dòng chữ: Rất sẵn lòng!

Tôi sững người, thầm nghĩ, quả này xong rồi, sớm biết thế này chi bằng bỏ tiền sửa điện thoại cho xong!

Không ngờ Viên Tổ Vực không phải là kẻ "giậu đổ bìm leo". Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ ở tầng hai của cửa hàng McDonald, mỗi người một chiếc hamburger. Đồ uống của anh ta là Coca đá, còn của tôi là ca cao nóng.

Thực ra khi anh ta kéo cửa kính của cửa hàng McDonald, trong lòng tôi đã thay đổi cách nhìn về anh ta. Vì thế khi quan sát anh ta ở phía đối diện, tôi cảm thấy thực ra anh ta rất đẹp trai!

Tôi cảm thấy có chút chột dạ vì phát hiện của mình. Phải biết rằng tôi đã có một người bạn trai rất đẹp trai, sao tôi có thể thấy anh chàng nào khác đẹp trai được? Nếu Cố Từ Viễn chạy đến nói với tôi rằng anh ấy thấy cô gái nào đó rất xinh thì chắc chắn tôi sẽ bóp chết anh!

Vì thế mới nói tôi là kẻ vô liêm sỉ, chỉ biết nghiêm khắc với người khác còn rộng lượng với bản thân mình.

Cách ăn hamburger của Viên Tổ Vực không giống tôi. Trước tiên anh ta ăn hết thịt ở giữa, sau đó mới ăn hai lớp bánh mì. Tôi cau mày nhìn anh ta, đúng là không thể hiểu được cách ăn đó của anh ta.

Anh ta thì không hề bận tâm, ăn xong rồi lại bắt đầu tán chuyện:

- Vì sao hôm ấy hai người cãi nhau?

Câu hỏi của anh ta khiến tôi suýt chút nữa thì phụt ca cao ra ngoài. Anh chàng này đúng là lắm chuyện! Sao anh ta không đi làm paparazzi đi, thăm dò đời tư của các ngôi sao, lẽ nào không thú vị hơn là thăm dò cuộc sống tình cảm của một thường dân như tôi sao?

Nhưng... thực ra... cũng đâu có gì mà không thể nói được, đâu phải là chuyện gì đáng xấu hổ không thể nói ra. Nghĩ như vậy, tôi liền kể cho Viên Tổ Vực nghe đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi nghe xong, anh ta ngửa cổ cười ba tiếng:

- Sao bạn trai của cô có thể yêu một người óc ngắn như cô được nhỉ?

- Này, anh ăn nói kiểu gì đấy hả? - Tôi tức giận cắn một miếng hamburger thật to khiến Viên Tổ Vực cũng phải rùng mình.

- Vốn dĩ là thế mà. Nếu cô đã bảo cậu ta đưa cô gái kia về thì chứng tỏ là cô tin cậu ta. Nếu đã không tin cậu ta thì việc gì phải làm bộ như thế? Cái kiểu nói một đằng nghĩ một nẻo thú vị lắm sao?

TRANG: Trước 1...3839404142...78 Sau
Tags: Ánh trăng nói đã lãng quên, Độc Mộc Châu
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Hợp đồng yêu - Shell
Truyện dài
Hợp đồng yêu - một câu truyện tình cảm và hài hước. [Tải ảnh] Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ ! Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gía ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Câu chuyện rơi nước mắt về mẹ của tiến sĩ toán học Harvard
Trà sữa tâm hồn
Đây là câu chuyện có thật về người mẹ của tiến sĩ An Kim Bằng (Jinpeng An), người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard ...
icon Kết quả mỹ mãn
Truyện cười
Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện g ...
icon Thông điệp tình yêu
Trò chuyện cuộc sống
Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở l ...
icon Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Truyện dài
Gặp Anh Giữa Hàng Vạn Người có tên ban đầu là Chỉ là giữa dòng người em đã nhìn anh nhiều thêm một chút. Vì thích bài hát Truyền kỳ, ...
icon Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ
Truyện dài
Nếu Chỉ Là Thoáng Qua Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình… Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ… ...

Thông tin

Load: 0.000764s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Polaroid