• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Đi tới bên ngoài cửa miếu, hai vệ sĩ của Chu Diễn Chiếu chặn anh ta lại: “Anh Tiêu, xin lỗi.”

Tiêu Tư Trí thoáng ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, giơ tay lên, một người cầm thiết bị giống như bảo vệ sân bay quét một lượt khắp người anh từ trên xuống dưới, lại yêu cầu anh đưa hết điện thoại di động, ví tiền, chìa khóa ra. Tiêu Tư Trí cũng không thấy làm bực bội, mỉm cười đưa cho bọn họ, rồi đi qua cửa.

Cả gian điện lớn, chỉ có một mình Chu Diễn Chiếu, ánh tà dương chiếu vào đại điện, kéo chiếc bóng của anh ta dài thườn thượt, toát lên một vẻ cô tịch lạ thường, cũng không biết Tiểu Quang xưa nay vẫn theo anh ta như hình với bóng đã đi đâu mất. Tiêu Tư Trí nhìn Chu Diễn Chiếu một mình dâng hương trước bàn thờ Phật, bộ dạng có vẻ hết sức thành kính. Không biết đứng như vậy bao lâu, Chu Diễn Chiếu mới cắm que hương vào bát hương, sau đó quỳ xuống vái ba vái, bây giờ mới đứng lên, xoay người lại nhìn Tiêu Tư Trí. Anh ta không chào hỏi gì, chỉ bảo: “Đến đây, thắp nén hương.”

Tiêu Tư Trí làm theo lời anh ta, dâng hương nhưng không vái lạy, chỉ nói: “Anh Mười, em không tin mấy thứ này.”

“Tin hay không cũng chỉ là một ý nghĩ mà thôi.” Chu Diễn Chiếu chăm chú nhìn pho tượng Bồ tát mặt mũi hiền hậu từ bi đang cúi nhìn xuống trên khám thờ, nói: “Giết người phóng hỏa đeo bạc vàng, xây cầu làm đường chết mất xác. Đám người trong hắc đạo chúng tôi, nếu như tin vào nhân quả báo ứng thì đã chết cả vạn lần rồi.”

Tiêu Tư Trí lấy làm thắc mắc: “Vậy sao anh Mười vẫn quỳ bái?”

Chu Diễn Chiếu tỏ vẻ mất hứng: “Nói ra cậu cũng chẳng hiểu đâu. Đi thôi, chúng ta vào nhà sau uống trà, trụ trì ở đây có Phật trà thượng hạng đấy.”

Chu Diễn Chiếu hiển nhiên là khách quen ở đây, rất thông thuộc đường lối, anh ta dẫn Tiêu Tư Trí đi vào một khung cửa tròn ở sân sau, bên cạnh còn đặt một tấm bảng thông báo đề “Khách quan xin dừng bước.” Thì ra, bên trong khung cửa tròn này là một dãy thiền phòng, Tiểu Quang đứng bên dưới mái hiên, khẽ gật đầu với bọn họ. Bên cạnh gã ta có một tay vệ sĩ bưng chiếc khay, rõ ràng là không kiểm tra được gì. Lúc này, thấy bọn họ đi vào, tay vệ sĩ liền đưa chiếc khay tới. Tiêu Tư Trí cầm chìa khóa, ví tiền cho vào túi, còn Chu Diên Chiêu thì lấy làm hứng thú, cầm điện thoại của anh lên xem, thấy ảnh nền của màn hình chưa mở khóa chính là ảnh Chu Tiểu Manh, Chu Diễn Chiếu nhìn hàng ghim băng trên người cô trong tấm ảnh, nhướn mày nói: “Như con nhím vậy.”

Tiêu Tư Trí cũng bật cười thành tiếng, nói: “Em cũng bảo cô ấy như thế, kết quả làm cô ấy tức giận, mặc kệ em luôn.”

Chu Diễn Chiếu cười hờ hững, đưa trả lại điện thoại, hai người đi vào thiền phòng, bàn trà đã bày sẵn từ trước, nhưng không có ai khác. Bọn họ ngồi xuống, Chu Diễn Chiếu bắt đầu tráng chén nói: “Thực ra cũng không phải vì uống trà, mà chỉ muốn tìm nơi tiện nói chuyện thôi. Lục soát người cậu cũng không có ý gì khác, là vì sợ cậu mang những thứ không nên mang.”

“Anh Mười cũng quá cẩn thận rồi.” Tiêu Tư Trí vội vàng bổ sung thêm một câu: “Có điều, cẩn tắc vô ưu.”

“Cũng hết cách, gần đây tình hình căng thẳng quá.” Chu Diễn Chiếu khẽ ngửi mùi trà, chậm rãi nói: “Có chuyện này, tôi cần tìm một người tin cậy đi làm, lại phải là gương mặt mới, vì vậy mới nhờ đến cậu.”

Tiêu Tư Trí tỏ vẻ rất tò mò: “Anh Mười muốn em đi làm chuyện gì ạ?”

“Thực ra cũng không có gì, đưa một món tiền cho một người thôi.” Chu Diễn Chiếu nói: “Chỉ là phải sang Thái một chuyến.”

Tiêu Tư Trí gãi gãi đầu, hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy?” “Tám triệu.” Chu Diễn Chiếu mỉm cười: “Đô la Mỹ.”

Tiêu Tư Trí sửng sốt: “Món tiền lớn vậy, làm sao mang ra khỏi biên giới được?”

“Vậy nên mới phải âm thầm thực hiện.” Chu Diễn Chiếu nói: “Khi đến biên giới, sẽ có người tiếp ứng cậu, sau khi qua biên giới, bên Thái Lan cũng sẽ có người đến đón cậu. Cậu yên tâm, tiền tôi bảo mang đi không phải tiền bẩn, cũng không phải tiền hàng gì, chỉ là năm trước tôi hơi túng thiếu, mượn người ta một khoản tiền, bây giờ trả cả gốc lẫn lãi thôi. Làm cái nghề này, chỉ cần nhận tiền mặt, vì vậy mới phải nhờ cậu đi một chuyến.”

“Em sợ làm không tốt, lỡ mất việc của anh Mười.”

Chu Diễn Chiếu cười cười: “Nếu cậu không muốn làm cũng chẳng sao.” “Không phải, thật tình là không phải.” Tiêu Tư Trí lúng túng nói: “Cả món tiền lớn như vậy, em chỉ sợ mình đánh mất, hay trên đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, làm lỡ mất việc của anh Mười thì em chẳng còn mặt mũi nào gặp anh Mười, càng không còn mặt mũi gặp Tiểu Manh nữa…”

TRANG: Trước 1...6061626364...84 Sau
Tags: Công tắc tình yêu, Phỉ Ngã Tư Tồn
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon

...
icon Bà Nhiêu Trinh
Truyện Ma
Câu chuyện này tôi nghe bà ngoại kể từ khi còn nhỏ xíu. Gần ba mươi năm qua rồi, nhưng chi tiết trong câu chuyện vẫn cứ như in trong đầu t ...
icon Điểm chỉ là kẹo thôi
Trò chuyện cuộc sống
Chúng tôi là học sinh lớp chuyên từ cuối tiểu học, đứa nào cũng từng chinh chiến qua nhiều kỳ thi học sinh giỏi các cấp. Điểm số là t ...
icon Tiếng nói của lòng nhân hậu
Trà sữa tâm hồn
Tôi đã từng nghe một câu chuyện về Fiorello LaGuardia – thị trưởng thành phố New York trong những ngày tối tăm nhất của cuộc đại khủng h ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...

Thông tin

Load: 0.000776s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Disneyland 1972 Love the old s