• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Tôi cố lục lại trí nhớ. Thì ra, vì buổi sáng vội đi nên tôi đã để quên chìa khóa trên giường. Tức chết đi được!

Giờ này, phòng làm việc của ký túc xá đã đóng cửa, các phòng khác cũng đã tắt đèn. Đứng ở ngoài căn phòng khóa chặt, tôi chợt thấy nhớ nhà, nhớ giọng cằn nhằn của mẹ, vẻ nghiêm khắc của cha, cảnh tượng được nằm khóc trên chiếc giường công chúa của mình.

Mặt hồ âm u gợn những làn sóng lăn tăn, lũ cá cũng đã ngủ yên dưới nước, những cành liễu rủ lướt xuống mặt hồ. Tôi xoa đôi bàn tay lạnh giá vào nhau, bất giác ngẩng lên, nhìn cánh cửa phòng bên cạnh.

Ba chữ “Diệp Chính Thần” và ánh đèn trong phòng bỗng trở nên vô cùng ấm áp trong một đêm lạnh giá như đêm nay.

Tôi khẽ nhấn chuông, rồi nghe thấy có tiếng bước chân. Cánh cửa mở ra, một làn hơi ấm từ bên trong ùa ra mang theo cả mùi hương của loại trà Thiết Quan Âm.

Diệp Chính Thần vừa tắm gội xong, tóc vẫn còn rỏ nước. Nhìn thấy tôi, anh rất ngạc nhiên: “Cô bé? Có việc gì à?”

“Sư huynh...” Tôi đưa mắt nhìn lướt một lần vào trong phòng, xác định chắc chắn không có cô gái nào trong đó mới nói tiếp: “Em để quên chìa khóa trong phòng.”

Diệp Chính Thần lập tức tránh sang bên, nói: “Vào đi.” Phòng của Diệp Chính Thần vẫn sạch sẽ, gọn gàng như vậy, chăn trải phẳng phiu trên giường, chiếc máy tính đặt trên bàn, giữa bàn đặt một chồng tài liệu tiếng Nhật dày cộp, tôi nhìn lướt qua thì thấy đó đều là những tài liệu về chấn thương bên ngoài.

“Ngồi xuống đi.” Diệp Chính Thần thu dọn tài liệu, rót một cốc trà nóng hổi đưa cho tôi. “Uống một chút cho ấm người.”

“Cảm ơn!” Tôi đón cốc trà nóng từ tay Diệp Chính Thần, hơi ấm lập tức lan tỏa ra khắp cơ thể, tôi tìm chuyện để nói nhằm làm tăng thêm tình cảm xóm giềng. “Muộn thế này rồi mà anh vẫn đọc tài liệu à?” “Ừ.”

Thấy anh có vẻ không muốn nói chuyện nhiều, tôi cũng không hỏi nhiều nữa mà đi thẳng vào chủ đề chính: “Em... định trèo qua ban công phòng anh. Như thế có được không?”

Ban công ngoài trời giữa phòng tôi và phòng Diệp Chính Thần thông với nhau, ở giữa có hàng rào cao hơn hai mét, trèo qua đó xuống là cách duy nhất để vào phòng mà tôi có thể nghĩ ra được.

“Ban công? Em có nhảy qua được không?” Diệp Chính Thần nhìn tôi từ đầu đến chân vẻ nghi ngờ.

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Tôi đặt cốc trà xuống, đi ra ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn lên hàng rào cao hơn hai mét, cố lấy dũng khí, xắn tay áo. Tôi cố nhảy thật cao, túm lấy đỉnh hàng rào được làm bằng gỗ nhưng thử mấy lần mà vẫn thất bại, có lần tóm được rồi, người treo lơ lửng trên không một hồi, toát mồ hôi nhưng không sao trèo lên được.

Tôi nhảy xuống, định nhờ Diệp Chính Thần mang cho tôi mượn một chiếc ghế, quay đầu lại thì nhìn thấy anh đang dùng nửa bàn tay che miệng, cúi xuống, chắc hẳn anh đang cười tôi.

Tôi càng cuống hơn, vò đầu vẻ xấu hổ: “Buồn cười thế sao?”

“Không.” Diệp Chính Thần lắc đầu, nhưng giọng nói thì cho thấy anh đang cố nín cười. “Có cần anh giúp không?”

“Anh có làm được không? Cao lắm đấy.”

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Anh nhắc lại câu nói lúc trước của tôi với vẻ rất đáng ghét.

Hừ! Cao như vậy, tôi không tin là anh có thể trèo qua. Tôi đứng sang bên chờ xem màn kịch hay, không ngờ Diệp Chính Thần bước tới ban công, lùi lại mấy bước để lấy đà rồi nhảy lên, hai tay túm lấy hàng rào, chân đặt lên hàng rào, nhân đà đó băng người qua, rất nhanh nhẹn, dứt khoát.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi há miệng trợn mắt, đứng nguyên tại chỗ.

Không lẽ anh biết võ công?! Đây có phải là động tác băng tường đội nóc mà người ta thường nói không nhỉ?

Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Diệp Chính Thần đã trở về từ ngoài cửa: “Phòng của em đã được mở.”

“Anh... anh?” Tôi chỉ vào hàng rào ngăn ngoài ban công, nuốt nước miếng: “Anh có thể vượt qua được chỗ đó à?”

Tôi thầm nghĩ, không biết tay thiết kế ngốc nghếch nào đã thiết kế ban công kiểu ấy, để một người đàn ông nhảy vào phòng tôi chỉ cần ba phút. Nếu chẳng may trong lúc tôi ngủ say, người đó có ý đồ xấu, chẳng phải là tôi sẽ gặp nguy hiểm sao? Những gã háo sắc không đáng sợ, chỉ sợ những gã háo sắc có võ công!

Những suy nghĩ ấy của tôi làm sao giấu nổi đôi mắt tinh tường của một người có thể đọc hết mọi suy nghĩ của con gái như Diệp Chính Thần. Anh lập tức hiểu ngay ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi: “Em yên tâm đi, trừ phi em có nhu cầu đặc biệt, nếu không, anh vẫn lựa chọn cách đi vào từ cửa chính.”

“Ồ...” Mặt tôi lập tức đỏ bừng, biết rõ là không có tác dụng nhưng tôi vẫn cố che giấu. “Ý em là... tài nghệ của anh giỏi như vậy, có phải là do từng luyện tập Boxing hay Taekwondo gì đó không?”

TRANG: Trước 1...1112131415...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53397000
Visits Today: 427229
This Week: 1244800
This Month: 5391446

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan
Truyện dài
Thiên thần bóng tối của tác giả Chi Chan chính thức được viết tiếp Phần 2 và được cập nhật mới nhất chỉ có ở TraSua.Mobi. Với sự ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Trái Đất và Trái Nước
Trò chuyện cuộc sống
Có lần, một bạn học sinh hỏi tôi rằng: Trái Đất ba phần tư là nước, sao không gọi là Trái Nước mà gọi là Trái Đất? Câu trả lời ...
icon Cho những ngày hạnh phúc bình dị
Truyện teen
Hạnh phúc, đôi lúc chỉ đơn giản, là cùng nhau trồng một luống rau, em nhặt cỏ, anh tưới nước, cho những ngày hạnh phúc bình dị. R ...
icon Thần hộ mệnh
Trò chuyện cuộc sống
Có một người cha đi công tác xa, giữa bộn bề âu lo, thọc tay vào túi, bỗng thấy một chú ngựa nhỏ. Chú ngựa yêu quý của cô con gái yêu, ...
icon Nhắn gió mây rằng anh nhớ em...
Truyện teen
Tôi quen Phong trong những ngày mùa thu dịu ngọt, nhưng lại xa anh ngày hè oi ả, và cơn mưa ngoài trời cứ day dứt mãi không thôi. Mà những kỷ ...
icon Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon
Trà sữa tâm hồn
Giám đốc điều hành Amazon – Jeff Bezos học tại trường đại học Princeton, trong buổi lễ tốt nghiệp vào năm 2010 ở Princeton, ông đã chia s ...

Thông tin

Load: 0.001223s.
Truy Cập: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53397004
Visits Today: 427233
This Week: 1244804
This Month: 5391450

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Teya Salat