• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Rồi sau đó tôi cứ kích vào các tấm ảnh phía sau như một cái máy, bàn tay cũng cứng đơ.

Trên màn hình hiện ra một bức ảnh rất đẹp, bối cảnh là chỗ ở của Dụ Nhân, một ngôi nhà vô cùng ấm cúng, chỗ nào cũng có hoa tươi. Những ngọn nến nhiều màu sắc đang cháy trên chiếc bánh ga tô dâu tây, mọi người ngồi xung quanh bàn, hát bài Chúc mừng sinh nhật, duy chỉ có Diệp Chính Thần cúi người, môi kề bên tai của Dụ Nhân, bàn tay đặt trên bàn, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ hiệu hiếm có...

Dụ Nhân ôm một bó hồng rực rỡ, miệng Diệp Chính Thần nhếch lên nụ cười châm biếm...

Tôi nhìn chăm chăm lên màn hình hồi lâu, quên cả chớp mắt, vì thế mắt đau nhức vì khô.

Vừa may Tần Tuyết đang trên mạng, tôi gửi đi một dòng: “Gần đây có khỏe không?”

Tần Tuyết nhanh chóng trả lời: “Đã lâu không gặp.” “Mình vừa xem ảnh trong blog của cậu, bạn trai của cậu rất đẹp trai!”

“Cũng tạm được, anh ấy là học viên của trường Y khoa.”

Mấy chữ trường Y khoa quay cuồng trước mắt tôi, bàn tay tôi đặt trên bàn phím, đầu óc trống rỗng, mãi tới khi gửi tin đi tôi mới phát hiện, trên đó là dòng chữ: “Diệp Chính Thần có khỏe không?”

Tôi định xóa nhưng đã quá muộn. Tần Tuyết cho tôi biết, sau khi tôi về nước không lâu, Diệp Chính Thần đã chuyển ra sống với một cô gái tên là Dụ Nhân. Đó chính là cô gái trong ảnh, cô ta vừa xinh đẹp vừa khéo léo, lại là con nhà gia giáo nên lần này Diệp Chính Thần có vẻ rung động thật sự.

Tần Tuyết còn nói với tôi, tình cảm giữa hai người rất tốt, họ thường xuyên đi dạo ở vườn trường, đi siêu thị, hoặc tới thư viện cùng nhau... Nghe nói hai người đã kết hôn.

Những dòng chữ trên máy tính giống như những trái bom, phá hủy tất cả sự chờ đợi của tôi. Tôi vội lấy điện thoại ra, gọi cho Lăng Lăng.

Điện thoại vừa kết nối, tôi đã hỏi ngay: “Lăng Lăng, Tần Tuyết nói rằng Diệp Chính Thần và Dụ Nhân đã ở với nhau, tình cảm giữa hai người rất tốt, có phải như thế không?”

Ở đầu máy bên kia, Lăng Lăng thở dài: “Trước đây tớ không nói với cậu vì sợ cậu buồn. Tiểu Băng, chuyện gì đã qua thì hãy cho nó qua đi. Một người đàn ông có mới nới cũ như Diệp Chính Thần không đáng để cậu yêu...”

Những lời sau đó tôi hoàn toàn không nghe rõ nữa, bởi vì bên tai chỉ còn lại những tiếng ù ù. Đau đớn, thất vọng, nhưng biết trách ai đây? Tôi mới chính là kẻ thứ ba đáng xấu hổ, tôi cam tâm tình nguyện tin vào những lời thề thốt của người đàn ông ấy, vì vậy sự phản bội ấy chính là kết cục mà tôi phải đón nhận.

Đêm hôm ấy, tôi đã mơ một giấc mơ rất đáng sợ. Tôi mơ thấy mình trở lại khu nhà bên Nhật Bản, ngồi dựa vào tường. Ở phía bên kia tường, Dụ Nhân đang rên lên sung sướng, tiếng rên và tiếng thở hổn hển đều rất rõ...

Dụ Nhân đã liên tục thốt ra tên anh: “Diệp Chính Thần...” Tôi dùng móng tay cào lên những chữ viết ở trên tường, cào mãi, cào mãi, cho tới khi móng tay bật máu ...

Sáng sớm mùa đông, tôi chỉ mặc một chiếc áo dệt kim mỏng, ngồi dưới gốc cây du già nhưng không hề thấy lạnh. Những người đi ngang qua đều nhìn tôi vẻ tò mò như nhìn một kẻ điên. Tôi cũng cảm thấy mình như kẻ điên, nếu không thì vì sao tôi vẫn cứ nuôi ảo tưởng với Diệp Chính Thần? Đã từng bị lừa dối rất nhiều lần mà tôi vẫn cứ tin vào những lời hứa của anh...

Một chiếc áo khoác ấm áp trùm lên người tôi, Ấn Chung Thiên ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Chú nói sáng ra em đã đi, còn bệnh viện lại nói em không đi làm. Anh đoán là em sẽ tới đây.”

Tôi không muốn nói gì cả, đôi môi như đã biến thành gỗ đá.

“Từ nhỏ em đã như vậy, hễ có chuyện không vui là lại chạy tới đây...” Bàn tay to lớn của Ấn Chung Thiên nắm lấy tay tôi. “Là vì người đàn ông ấy, đúng không?”

Tôi lắc đầu, giọng nói run rẩy: “Anh ta không xứng.”

Ấn Chung Thiên tiếp tục xoa bàn tay tôi: “Bây giờ hiểu ra rồi cũng chưa muộn.”

Thì ra, tình yêu là lừa gạt người khác, nói rằng khắc cốt ghi tâm cũng chỉ là lừa dối người...

Màu đỏ rực của những chiếc lá phong rồi cũng sẽ nhạt phai theo thời gian, nước mắt rồi cũng dần khô cạn, những rung động, xốn xang cũng sẽ dần phai theo năm tháng và bị vùi chôn cùng số phận.

Có lẽ, nhiều năm sau, tôi sẽ không còn nhớ hình dáng của anh, thậm chí là cái tên.

Cho dù có tình cờ gặp trên đường thì cũng chỉ coi như một người xa lạ...



Chương 12:



Trong bệnh viện yên tĩnh, chỗ nào cũng ngửi thấy mùi thuốc khử trùng. Tôi mệt mỏi bước ra khỏi buồng bệnh chăm sóc đặc biệt, bám vào tường, từ từ ngồi xuống.

TRANG: Trước 1...8182838485...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Nếu không phải là anh-Tiểu Chi
Truyện dài
Nếu Không Phải Là Anh - Họ gặp nhau lần đầu trong một bar rượu nhoẹt nhòe ánh đèn mờ ảo, trong một tình huống đủ để đem đến cho h ...
icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Hoa tình đẫm máu - Tào Đình
Truyện dài
Hoa tình đẫm máu là câu chuyện tình yêu, đâu là phải trái đúng sai. Từ nó là cội nguồn tội ác, cũng có thể là liều thuốc xoa dịu tâm ...
icon Không Kịp Nói Yêu Em - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Không Kịp Nói Yêu Em là câu chuyện cảm động về mối tình đầy ngang trái giữa Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong. Giữa giang sơn và người đẹp, n ...
icon Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon
Trà sữa tâm hồn
Giám đốc điều hành Amazon – Jeff Bezos học tại trường đại học Princeton, trong buổi lễ tốt nghiệp vào năm 2010 ở Princeton, ông đã chia s ...
icon Trà sữa tâm hồn
Trà sữa tâm hồn
Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,A ...
icon Cài thêm niềm vui
Trà sữa tâm hồn
Plato từng nói rằng những việc bạn làm cũng nên là… trò chơi của bạn. Không phải như thế để coi nhẹ nó, mà là để bạn có nhiều hứ ...

Thông tin

Load: 0.000982s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog