• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Anh bước vào phòng, nói thẳng với tôi: “Mọi chuyện đã giải quyết xong, ngày mai họ sẽ thả người, anh sẽ đưa em tới đón Ấn Chung Thiên.”

Đứng trước vẻ mệt mỏi và lạnh lùng của anh lúc đó, tôi không biết phải dùng lời lẽ nào để thể hiện tình cảm của mình, nhìn thấy vết bẩn trên cổ áo anh, tôi khẽ nói: “Áo của anh bẩn rồi, để tôi giặt cho anh.”

Một ánh rạng rỡ thoáng hiện lên trong mắt anh, vẻ lạnh lùng và mệt mỏi dần tan biến. Diệp Chính Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, giọng nói không còn khô cứng nữa: “Phải chạy đi chạy lại Lăng Châu hai lần, mệt đứt hơi. Có thể tìm cho anh một chỗ nghỉ ngơi chút không?”

Diệp Chính Thần là người ưa sạch sẽ, thế mà Nam Châu hầu như lại không có khách sạn cao cấp. Tôi suy nghĩ một lát: “Hay là anh tới căn hộ của tôi vậy.” Ánh mắt của Diệp Chính Thần càng rạng rỡ hơn, thậm chí khóe miệng còn hiện rõ nụ cười: “Cô bé, em vẫn là người hiểu anh nhất.”

Tôi đặt bút xuống, gấp cuốn bệnh án lại, bất giác mỉm cười.

Tôi đưa Diệp Chính Thần về căn hộ của tôi. Vừa bước chân vào cửa, Diệp Chính Thần đưa mắt nhìn, căn phòng ba mươi mét vuông, thoáng một cái đã có thể nhìn cả căn phòng.

“Em không ở cùng cha mẹ à?”

“Có. Đây là căn hộ mà bệnh viện phân cho các bác sĩ trẻ như tôi, thỉnh thoảng tôi cũng tới đây ở.” Nói rồi, tôi cúi xuống, lấy một đôi dép nam trên giá đưa cho Diệp Chính Thần, nhưng chợt nhớ ra thói quen sạch sẽ của anh, tôi nghĩ chắc chắn anh sẽ không bao giờ xỏ chân vào đôi dép của Ấn Chung Thiên, vì thế tôi đặt đôi dép trở về vị trí cũ. “Không cần thay dép đâu, dù sao thì sàn nhà cũng bẩn rồi.”

Diệp Chính Thần nhìn tôi đặt đôi dép trở về vị trí cũ, dường như anh đang nghĩ ngợi điều gì, nhìn xuống đôi thảm mềm trải trên sàn và đôi cốc thủy tinh đặt trên bàn rồi lại nhìn về phía phòng ngủ của tôi, trong đó đặt một chiếc giường đôi rộng một mét rưỡi.

Vẻ mặt Diệp Chính Thần sa sầm. Tôi lặng lẽ lùi lại một bước, do dự xem có nên giải thích với anh rằng, tôi mua chiếc giường này chỉ là để nằm ngủ cho thoải mái.

Không chờ tôi lên tiếng, Diệp Chính Thần mở ngay cửa phòng tắm. Khi anh nhìn thấy một chiếc khăn mặt và một chiếc bàn chải trên giá thì khóe môi mới hơi giật giật, vẻ mặt u ám tạm thời tan đi.

Tôi đưa Diệp Chính Thần vào phòng ngủ, lấy một chiếc áo tắm bằng vải bông dùng cho cả nam và nữ đưa cho anh: “Anh thay đi, để tôi giặt quần áo cho anh.”

Diệp Chính Thần không nói gì, lập tức cởi khuy áo. Khi những chiếc khuy của bộ quân phục vừa cởi ra, mặt tôi bỗng nhiên nóng bừng, tôi vội ra khỏi phòng, khép cửa lại.

Trong căn phòng tắm bé tí, tôi ngồi vò bộ quân phục, Diệp Chính Thần đứng dựa nghiêng người ở cửa, nhìn tôi giặt. Trước cái nhìn của anh, tôi cảm thấy mất tự nhiên, bèn lên tiếng hỏi: “Chẳng phải là anh rất mệt sao? Anh đi ngủ một lúc đi.”

“Bây giờ không mệt nữa.”

“...” Những ngón tay tôi nắm chặt chất vải cứng nhưng trong lòng mềm hẳn lại.

Chúng tôi không nói gì với nhau nữa, tôi thì chăm chú giặt, anh thì chăm chú nhìn tôi, sự im lặng có lúc là sự trao đổi tốt nhất. Giặt xong, tôi treo bộ quần áo lên ban công, cẩn thận vuốt cho phẳng phiu. Làm xong mọi việc, trời cũng đã tối, tôi vào bếp nấu hai bát mỳ.

Màn đêm giăng xuống, tôi bê hai bát mỳ đặt lên trên bàn. Diệp Chính Thần ngồi xuống bàn ăn, cúi đầu hít hà mùi thức ăn rồi gắp một sợi mỳ lên, cho vào miệng, nhai rất lâu rồi mới nuốt.

“Không ngon phải không?” Tôi hỏi.

Anh lắc đầu: “Sau khi em đi rồi, anh đã tới hầu hết các tiệm mỳ, mà chẳng sao tìm thấy được vị này.”

“Trên đời này, những món ngon có rất nhiều, có thể vì anh chưa chú tâm thưởng thức.”

“Anh đã từng nếm rất nhiều món ngon.” Diệp Chính Thần ngẩng lên, nhìn tôi chăm chú. “Nhưng anh nhớ nhất mùi vị này.”

Một lát ớt theo xuống cổ họng, bỏng rát, tôi vội uống một ngụm nước. Diệp Chính Thần đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay tôi, tôi khẽ rụt tay về. “Nhưng ngày nào cũng ăn thì anh sẽ chán.”

Diệp Chính Thần nhướn mày, không nói câu nào.

Sau khi ăn xong, chúng tôi cầm cốc trà, đứng dựa vào cửa sổ. Ánh trăng soi bóng chúng tôi thành những hình rất dài và nhạt nhòa. Đêm cũng rất dài, tôi thực sự không tìm được chuyện gì thích hợp, đành chỉ xuống những con đường của thành phố: “Kia là phố Nhân Dân, kia là đường Thiết Du, khu vực cũ của Nam Châu... trước đây tôi sống ở đó...”

“Anh biết.”

Tôi hơi ngạc nhiên: “Sao anh biết?”

“Anh còn biết rằng, nhà của Ấn Chung Thiên cũng ở đó, hồi nhỏ hai người thường chơi cùng nhau, anh ta yêu thầm em từ lâu, còn em chỉ coi anh ta như anh trai.”

“Sao anh lại biết?”

“Những điều anh biết không chỉ có thế...” Diệp Chính Thần mỉm cười, nhấp một ngụm trà. “Sau khi em trở về nước, Ấn Chung Thiên đối xử với em rất tốt, còn em vẫn rất lạnh lùng với anh ta và giữ mối quan hệ bạn bè thuần khiết, mãi cho tới ba tháng trước đây, em mới chấp nhận lời cầu hôn của Ấn Chung Thiên...”

TRANG: Trước 1...94959697
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Hợp đồng yêu - Shell
Truyện dài
Hợp đồng yêu - một câu truyện tình cảm và hài hước. [Tải ảnh] Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ ! Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gía ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Ngoảnh lại hóa tro tàn - Tân Di Ổ
Truyện dài
Trong tim mỗi người đều có một mặt trời. Ta coi nó là Thánh kinh của đời mình, hễ bước một bước liền ngẩng đầu ngưỡng vọng. Trong ...
icon Hỏi Xoáy Đáp Xoay
Truyện cười
Hỏi Xoáy Đáp Xoay 1. Nghĩ nhanh: Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào? – Đáp ...
icon Trà sữa tâm hồn
Trà sữa tâm hồn
Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,A ...
icon Nguyện yêu em lần nữa - Súp Lơ Leng Keng
Truyện dài
Trạch nữ Nha Nha sau khi tốt nghiệp lại gặp phải "đại biến", bạn trai bắt cá hai tay, thủ trưởng hà khắc. Một lần vô tình đi x ...
icon Viết cho em, tháng Sáu!
Cafe chiều thứ 7
Người cho rằng hạ đến từ những ngày tháng Năm nhức nhối tiếng ve ran. Nhưng phải đến tận khi tháng Sáu trở về, ta mới thấy lòng mình ...

Thông tin

Load: 0.003036s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Polaroid