• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Em là đôi cánh của anh - Chiết Chỉ Mã Nghị

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Kiều Ưu Ưu cố nhịn không cười ra tiếng đưa điện thoại cho Hạ Sơ, vuốt tóc cô nói: “Con bé ngốc, tiếng của chồng mình mà cũng không nhận ra à!”

Trử Tụng và Lương Mục Trạch tranh cái điện thoại cả nửa ngày trời, thấy rằng tình hình này không khả quan, chỉ có thể hét vào điện thoại ở một khoảng cách xa: “Ưu Ưu, đợi anh trở về.”

Trử Tụng buông lỏng ngón tay, đưa điện thoại lại cho Lương Mục Trạch, đứng nghe lén vài câu, bình thường thì là người đàn ông cao to mạnh mẽ, nói chuyện với vợ thì lại bộ dạng đó. Trử Tụng ra vẻ chán ghét nhìn Lương Mục Trạch, nhưng anh lại quên hoàn toàn bộ dạng “chẳng có tài cán gì” cúi đầu cầu xin Kiều Ưu Ưu tha thứ khi nãy của mình.

Khóa huấn luyện tập trung quy định không cho phép bọn họ có liên lạc với bên ngoài, điện thoại là Trử Tụng lấy được từ chỗ đại tá không quân, người ta đã cố tình mắt nhắm mắt mở không tính toán gì, anh mà không nắm chắc lấy cơ hội thì đúng là quá có lỗi với lòng tốt của người ta rồi.

“Rõ ràng là mình tìm được điện thoại, bây giờ lại bị anh ta vơ lấy.” Trử Tụng rất bực bội, vừa đi vừa quay lại nhìn.

Xung quanh chẳng có ai, đêm tối gió mát, trên đường trở về Trử Tụng vừa hay gặp ngay người lính tuần tra trên đảo, Trử Tụng kéo người lính tuần tra đó lại, chỉ về hướng mình vừa đi qua, “tôi vừa mới đi qua bên kia, hình như nghe thấy có người gọi điện thoại.”

Người lính tuần tra bán tín bán nghi, nhìn về khoảng tối mịt đen sì phía trước hỏi: “Thật không?”

“Ai chẳng có chuyện gì lại tự nói một mình? Lại còn lén lén lút lút, chắc chắn là đang gọi điện, các cậu qua đó xem thử đi.”

Mấy anh lính tuần đi về hướng đó, Trử Tụng đút hai tay vào túi quần, vừa đi vừa hát khẽ đoạn “đấu trí” trong nhạc phim. Với kỹ năng của Lương Mục Trạch, anh ta còn lâu mới để mấy người lính tuần kia bắt được. Trử Tụng rõ ràng đang nói chuyện vui vẻ với bà xã của mình nhưng lại bị anh ta cướp lấy điện thoại, vì thế anh phải ăn miếng trả miếng với anh ta!

Lương Mục Trạch vội vàng tắt điện thoại, Hạ Sơ hơi thất vọng trả điện thoại lại cho Kiều Ưu Ưu. Khuôn mặt của Kiều Ưu Ưu nhăn lại, ngẩng cổ lên hỏi cô: “Dập máy rồi?”

“Vâng” Hạ Sơ gật đầu.

Kiều Ưu Ưu cuống lên: “Chị vẫn còn chưa nói với chồng mình chuyện mình có thai, ai bảo em dập máy?”

Hạ Sơ chạy tránh chiếc gối ôm Kiều Ưu Ưu đang ném vào mình, nói một cách vô tội, “không phải là em, em còn chưa nói xong thì Lương Mục Trạch đã dập máy rồi, anh ấy nói, lính tuần tra tới rồi…”

Hạ Sơ ngồi xuống bên cạnh Kiều Ưu Ưu, hai người cùng nhún vai, ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Một cuộc điện thoại, thời gian nói chuyện còn chưa tới hai phút, chẳng kịp nói cái gì, Kiều Ưu Ưu muốn báo cho Trử Tụng biết là thực ra tháng này cô không có chu kỳ, cô có thai rồi, tuy vẫn chưa tới bệnh viện kiểm tra nhưng đã có 95% chính xác không sai. Họ đã có một đứa con rồi, anh luôn mong mỏi có được một đứa con, bây giờ có rồi thì anh lại không ở đây, đến nói chuyện điện thoại cũng được coi là xa xỉ. Thế nhưng lúc nãy vừa mới có được cơ hội để nói thì lại bị một số người cản lại. Nghĩ vậy, Kiều Ưu Ưu lại ai oán nhìn Hạ Sơ.

Kiều Ưu Ưu bực bội nói: “Chị vẫn còn muốn hỏi em đấy.”

“Người ta sẽ nói với em, đó là bí mật.” Hạ Sơ bĩu môi, nghĩ tới bộ dạng lén lút khi nãy của Lương Mục Trạch là thấy khó chịu, nhưng vẫn không nhịn được chuyện nghĩ đến.

Kiều Ưu Ưu sờ nhẹ lên bụng mình: “Con gái cưng của mình còn chưa được gặp bố nó, cũng chẳng kịp để nó nghe thấy giọng của bố.”

Hạ Sơ nhìn bộ dạng của Kiều Ưu Ưu mà cũng cảm thấy thương, lúc có thai thì ông xã lại chẳng ở bên cạnh, chắc là sẽ rất khó chịu? Kiều Ưu Ưu lúc này chính là tương lai chân thực của cô về sau. Hạ Sơ ôm lấy vai cô an ủi: “Chị à, đừng đau lòng, không tốt cho em bé đâu.”

Kiều Ưu Ưu vuốt tóc, không để bản thân nghĩ tới những chuyện không vui nữa, cô kéo tay Hạ Sơ hỏi: “Giúp chị xem tim thai của con gái chị phát triển có tốt không.”

“Mới có mấy tuần, làm sao mà nghe thấy được!”

“Lại còn đòi làm bác sĩ ngoại khoa tim, hứ.”

“Thái cái gì mà thái?”

“Thái rau!”

“Nấu cơm cho em ăn à?”

“Em cũng biết mà, chị không biết nấu cơm.”

“Em cũng không biết.”

“Ái chà, này, nấu cơm cho Lương Mục Trạch ăn mà không nấu cho chị họ ăn à.”

“Được rồi, được rồi, ghét thế.”

“Con à, dì của con ghét mẹ, làm sao bây giờ?”

Hạ Sơ không nói được gì nữa, biết thân biết phận đứng lên đi vào bếp.

Nghe nói đêm hôm đó, thượng tá không quân Trử Tụng và trung tá lục quân Lương Mục Trạch đã đánh nhau, chẳng có ai bị thương, nhưng đã để cho mọi người được tận mắt chứng kiến tư thế quyến rũ của hai nhân vật nổi tiếng này. Nguyên nhân đánh nhau là gì? Chẳng ai biết là vì trung tá Lương Mục Trạch đã cướp điện thoại của thượng tá Trử Tụng và thượng tá Trử Tụng vì báo thù đã gọi lính tuần tra tới bắt người. Chỉ vì một cuộc điện thoại với vợ mà hai người đàn ông to lớn trở thành ích kỉ như vậy, thật đúng là...

TRANG: Trước 1...101102103104105...112 Sau
Tags: Em là đôi cánh của anh, Chiết Chỉ Mã Nghị
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
Truyện dài
"Bản tình ca mùa đông Canada" Vào những đông lạnh giá, tuyết trắng phủ ngập đường, trên một đất nước xa lạ. Cô - một c ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Em đến lớp cùng ai
Trò chuyện cuộc sống
Hồi học trường làng, lớp tôi có một chú tiểu. Chú mang theo lồng chim sáo, treo trước hiên lớp. Giờ ra chơi bọn tôi xúm lại trêu chỉ đ ...
icon Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ
Truyện dài
Tình yêu cuồng nhiệt, đôi khi là mù quáng, sự đau đớn, lìa xa, hạnh phúc, khổ đau cùng đan xen và được thể hiện vô cùng độc đáo, ấn ...
icon Điểm chỉ là kẹo thôi
Trò chuyện cuộc sống
Chúng tôi là học sinh lớp chuyên từ cuối tiểu học, đứa nào cũng từng chinh chiến qua nhiều kỳ thi học sinh giỏi các cấp. Điểm số là t ...
icon Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly
Truyện dài
Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắ ...
icon Con mèo sáng suốt
Truyện Cổ Tích
Mèo im lặng không đáp, mỏi mệt lê về góc của mình. Mèo đã được hưởng kết cục thông minh của nó như thế đấy! Ngày xửa ngày xưa, ...

Thông tin

Load: 0.000918s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog