• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Tôi tròn mắt ngạc nhiên nói: "Quên đi, làm gì có chuyện đấy, giết người đền mạng, có nợ thì phải trả".

Lập tức chẳng thấy cậu ấy nói gì nữa.

Tôi ngồi dậy đi rót cốc nước, quay lại xem thì thấy màn hình trống rỗng, nơi chân trời chỉ còn lại mỗi mình tôi, một mình với một mình, xung quanh bao trùm lớp sương trắng và ánh nắng tím xanh, một dáng vẻ khá cô đơn.

Mở khung chat với bạn, thấy nick cậu ấy đã tối om, Tần Chí Văn đã thoát rồi, tôi cảm thấy sao kỳ lạ thế, nhắm một cái tin cho cậu ấy: "Sao tự nhiên lại out thế?".

"Tớ bị rớt mạng, không kết nối được nữa, thôi, tớ đi ngủ trước đây, ngủ ngon nhé!".

"Ngủ ngon!".

Sáng hôm sau tan học về, soi gương mà tôi giật nảy mình, cạnh con ngươi có một vết máu tụ to cỡ đầu móng tay, bất giác một loạt những giả thiết không hay nhảy ra, nào là đáy mắt xuất huyết, hay là viêm kết mạc, hay là đau mắt đỏ?

Tôi hoảng đến mức chẳng buồn ăn cơm tối, cầm quyển sổ khám bệnh chạy tới bệnh viện Đông Hoa.

Tôi tới khoa cấp cứu, bình thường trường khám bệnh thì đều xếp số chuyên khoa, khoa mắt đông người, xếp hàng dài, mà chẳng biết bác sĩ phòng khám chạy đâu mất rồi, có người quát y tá hỏi: "Bác sĩ đâu?".

Y tá thì ngồi trêu đùa nhau ở phòng trị liệu, mãi mới nói vọng ra được câu: "Ra ngoài rồi, đợi chút đi".

Thế nên rất nhiều người vô cùng bực bội ngồi chờ ở ngoài, tiếng chửi rủa vang lên. Tôi vừa thấy vừa chán vừa bực mình, cầm quyển sổ khám bệnh chặt trong tay, đứng lên đi hai bước rồi lại ngồi xuống, ngó điện thoại xem giờ.

Trong phòng khám chuyên gia bên cạnh, tiếng ông già hét lên: "Anh không xếp số chuyên gia thì chạy vào đây làm cái gì, ra ngoài kia xếp hàng, bên đấy không có người thì liên quan gì đến tôi!".

Thằng bé trong đó khóc òa lên, không khí vốn đã ầm ỉ rồi nay càng ồn hơn.

Đợi gần một tiếng, vị bác sĩ đó cuối cùng cũng xuất hiện, thong thả ung dung bật máy tính, uống nước, rồi đọc tên, người được gọi tên gần như rưng rưng nước mắt lao vội vào.

Tôi lại đợi thêm nửa tiếng nữa mới được cho biết mắt tôi bị xuất huyết ngoài nhãn cầu.

Tốn mất hai mươi tệ tiền phí kiểm tra, chín mươi tệ tiền mua chai thuốc nhỏ mắt.

Lần đầu tiên tôi thấy khám bệnh là một việc phiền phức đến thế, bác sĩ là thượng đế, chúng tôi cần thượng đế tới phủ độ chúng sinh.

Tôi tức tối chạy tới chuyên khoa gan mật, vứt quyển sổ khám bệnh lên bàn bố nuôi nói: "Không bao giờ con đi khám nữa!".

Bố tôi thấy ngạc nhiên hỏi: "Con bị làm sao?".

"Mắt ạ, con biến thành người nửa thú rồi, mắt thỏ đây này, bố nhìn thấy chưa?".

Bố tôi cười phá lên nói: "Vừa hay, lát nữa đi ăn nhớ gọi thêm món cà rốt nhé, mà phải rồi dạo này sao không thấy tới đây vậy? Giận gì Cố Tông Kỳ à?".

"Chẳng liên quan gì đến anh ta cả!", tôi lôi ghế ra ngồi, chỉ vào mắt nói: "Một lọ thuốc nhỏ mắt mà chín mươi tệ, đúng là chẳng có lý lẽ gì nữa, để mở một chai thuốc nhỏ mắt vớ vẩn mà con phải đợi hai tiếng đồng hồ, đi khám bệnh sao mà phiền phức vậy chứ".

Nói xong mắt tôi bắt đầu ngứa, tôi dụi dụi, nước mắt bắt đầu chảy ra.

Bố tôi lắc đầu nói: "Trông con kìa, không vui thì nói ra, giữ mãi trong lòng làm gì, được rồi, bố đi họp đây, đứng có mà dụi mắt nữa đấy".

"Con không vui hồi nào cơ?".

"Đấy con xem, lại còn không thừa nhận, là con gái sao mà cứ thích giữ thể diện vậy, miệng nói một đắng nhưng bụng nghĩ một nẻo".

"Con đâu có!". Tôi gân cổ lên cãi lại.

"Thôi được rồi, có hay không tự con biết rõ nhất, bố đi đây, sắp trễ họp rồi".

Tôi ngồi một lúc thấy chán lại mò lên khoa ngoại trên tầng. Lúc đi qua bao nhiêu y tá đều nhìn tôi chào, thực ra tôi cũng chẳng biết tôi đến đây làm gì, chỉ là lên xem sao.

Đi qua phòng bệnh đặc biệt cạnh văn phòng bác sĩ, tôi thấy cô thiên kim tiểu thư kia đang ngồi trên ghế, tay đang ôm cái gì đó, nhưng cái lắc lư trong không trung kia thì tôi biết, chính là con búp bê bùa chú tôi tặng cho Cố Tông Kỳ.

Tôi bước tới, cũng chẳng thèm nhìn cô ta, nhưng tôi biết cô ta nhìn tôi ngạc nhiên, tôi nói: "Điện thoại đẹp nhỉ, nhưng mà lấy điện thoại của bác sĩ chơi không biết là sẽ có hậu quả gì sao?".

Cô ta "ồ" lên một tiếng hỏi: "Làm sao cơ?".

"Bác sĩ hai mươi tư giờ không được rời điện thoại, điện thoại của bệnh viện gọi tới, đi họp hay cấp cứu, bất cứ việc gì cũng cần đến điện thoại, nếu như bây giờ điện thoại đổ chuông thì cô sẽ làm gì?".

"Đem tới cho anh ấy...".

"Nếu anh ấy không ở văn phòng thì sao, nếu anh ấy đang đi kiểm tra phòng bệnh, cô lại không biết anh ấy ở đâu, điện thoại cấp cứu yêu cầu Cố Tông Kỳ phẫu thuật mà không thông báo được đến cho anh ấy, sẽ ảnh hưởng tới bệnh tình của bệnh nhân, cấp trên phê bình thì anh ấy sẽ phải trả lời sao?".

TRANG: Trước 1...5556575859...84 Sau
Tags:
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Nếu không phải là anh-Tiểu Chi
Truyện dài
Nếu Không Phải Là Anh - Họ gặp nhau lần đầu trong một bar rượu nhoẹt nhòe ánh đèn mờ ảo, trong một tình huống đủ để đem đến cho h ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Bợm già mắc bẫy cò ke
Truyện Cổ Tích
Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất ...
icon Khám sức khỏe
Truyện cười
Thấy vợ lục tìm sổ y bạ khám bệnh, chồng ngạc nhiên hỏi: - Sáng nay bà được UBND phường gọi ra có việc gì à? - Đúng thế. - V ...
icon Gửi bé Bống ở Xứ sở Niềm vui
Trò chuyện cuộc sống
Con có nhớ niềm vui của buổi học đầu tiên? Đó là khi con về khoe mẹ là cô giáo đã gọi con không phải bằng tên gọi ở nhà mà bằng tên ...
icon Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Truyện dài
Tháng ngày ngất ngưởng là câu chuyện hài hước của cô nàng Trăng Thanh cùng ba người bạn Sâm Cầm, Ria Mép và Bắp Ngô. Họ là bốn con ngư ...
icon Tất cả chúng ta đều cần có nhau
Trà sữa tâm hồn
Rất nhiều loài sinh vật sống đều cần đến nhau để sinh tồn. Suốt hồi còn nhỏ, tôi sống gần những cái cây tên là cây dương lá rung v ...

Thông tin

Load: 0.001807s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
80s toys - Atari. I still have