• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Hương Vị Đồng Xanh - Born

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Việt Phương khóc nức nở vì đau đớn, cô bé nhận ra đây không phải phim hoạt hình, ba mẹ cô bé cũng không phải là ba mẹ của Puruchiru, không yêu thương cô bé nhiều. Vốn đã muốn xin lỗi mẹ và muốn lên thành phố sống chung ba mẹ. Nhưng bây giờ thì cô bé chẳng còn muốn đi thành phố nữa. Việt Phương ấm ức nói:

- Con không đi thành phố đâu.

Cơn giận đang chuẩn bị xẹp xuống của bà Thu Hà lại lần nữa dâng lên, bà nhìn Việt Phương đầy tức giận. Tay cầm roi run run, thật sự muốn đánh thêm mấy cái cho hả giận, nhưng nhìn lằn roi đỏ hằn trên người con cũng chua xót. Bà nhìn Việt Phương nói:

- Nếu con không muốn theo mẹ về thì mẹ sẽ xem như chưa từng sinh ra con. Mẹ có một mình Việt Tình là đủ rồi.

Nói xong bà quăng cây chổi lên ván, rồi đi ra sau nhà. Việt Tình nghe vậy thì rất vui sướng, nhưng cũng ái ngại nhìn Việt Phương. Còn Việt Phương nghe xong câu đó, cõi lòng tê tái, buồn khôn tả.

Việt Phương úp mặt trong lòng bà nội, nước mắt của cô bé lăn dài trên mặt, bởi vì cô bé lại bị chính gia đình mình bỏ rơi lần nữa.

Trời vừa sáng, ba mẹ cô bé đã xách hành lý đưa Việt Tình trở lại thành phố. Ông Việt Tuyên xách hành lý lên xe rồi quay lại ôm Việt Phương vào lòng, hôn lên má cô bé một cái rồi ân cần dặn dò:

- Con ở với nội thì phải biết nghe lời nội có biết không! Ba mẹ lên thành phố để làm việc, khi nào ba mẹ rảnh, sẽ đưa chị hai về chơi với con. Con thích gì thì cứ bảo chú Nhân gọi điện lên cho ba, ba sẽ mua cho con, có biết không?

Việt Phương vẻ mặt như khóc mếu, rơm rớm nước mắt gật đầu. Đây không phải lần đầu tiên cô bé chia tay với người thân khi họ trở về thành phố. Nhưng đây là lần đầu tiên sau khi bà Thu Hà mẹ cô bé làm mặt lạnh với đứa con gái bà cho là bướng bỉnh kia, xem như Việt Phương không phải con bà, khiến Việt Phương rất đau lòng. Làm sao cô bé không cần mẹ cơ chứ.

Việt Phương vốn đã quyết định theo mẹ về thành phố rồi, chẳng qua cô bé chỉ là giận mẹ đánh mình mà nói lẫy như thế thôi. Chỉ là không ngờ mẹ mình thật sự chẳng cần mình, lại dễ dàng buông ra tiếng nói không xem mình là con nữa như thế. Dù rất hối hận, nhưng vốn có sự cố chấp của trẻ con cho nên Việt Phương dù buồn vẫn cương quyết cắn chặt môi không hé nửa lời.

Việt Phương nhìn mẹ mình dẫn Việt Tình lên xe, cô bé đanh mặt, mím môi, cương quyết không khóc; thế nhưng xe lăn bánh không bao xa thì nước mắt đã tràn đầy trên mặt, tiếng thút thít khẽ gọi: “Ba... me... chị hai...” của Việt Phương đã vang lên làm não nề một góc quê.

Bà nội thấy tội nghiệp đứa cháu, bèn lấy khăn quấn đầu lau tóc cho cháu gái rồi dỗ dành:

- Bé Phương còn có ông bà nội thương, con đừng khóc nữa!

Việt Phương thôi khóc, cô bé nhìn gương mặt già nua đầy nếp nhăn của bà nội, trong ánh mắt bà tràn ngập tình yêu thương dành cho mình. Việt Phương hiểu, cô bé không thật sự cô đơn lẻ loi, dù không có vòng tay ấm áp của ba mẹ nhưng cô bé có một hạnh phúc mà nhiều người muốn có nhưng không được. Như thằng Bảo, bạn của cô bé và đám nhóc.

Thằng Bảo ba nó mất sớm, mẹ nó bỏ đi theo người đàn ông giàu có nào đó trên thành phố, thỉnh thoảng gửi tiền về cho hai bà cháu nó xài. Mặc dù thằng Bảo chẳng ưng bụng tí nào, nó không muốn xài tiền của người đàn bà đã bỏ rơi nó, nhưng bà nội nó già yếu lại hay bệnh tật cần phải thuốc thang nên nó đành miễn cưỡng dùng số tiền ấy. Tuy nhiên, dù thiếu hụt bao nhiêu, nó cũng không hề hé môi xin thêm tiền của mẹ nó bao giờ. Bà ấy có hạnh phúc riêng của bà ấy, nó chẳng muốn có liên quan gì đến bà ấy chút nào hết. Cho nên, tiền mẹ nó gửi về, nó dùng để thuốc thang cho bà nội, còn cơm cháo hàng ngày là do bà con tốt bụng thương tình giúp đỡ. Thằng Bảo cũng to lớn khỏe mạnh, lại siêng năng, tuy là mới 10 tuổi đầu nhưng đã có thể làm được nhiều việc, ai sai gì nó làm đó, mọi người cũng thương tình nên đều sai nó làm rồi cho nó chút tiền.

Việt Phương thấy mình may mắn hơn thằng Bảo rất nhiều, không phải làm lụng cực khổ. Có ông bà và chú Nhân yêu thương, được học hành tử tế ở trường, chứ không phải học ở lớp xóa mù chữ như thằng Bảo.

- Vào nhà thôi con. - Bà nội Việt Phương giục, cô bé ngoan ngoãn theo bà về nhà khi bóng xe đã khuất dần. Nhưng đêm tối, Việt Phương vẫn nằm trong lòng bà khóc tức tưởi. Cả một đêm dài, Việt Phương khóc ròng cho đến khi ngủ thiếp đi.

Nhưng đến khi trời sáng, Việt Phương đã trở lại là một cô nhóc vô tư hoạt bát ham chạy nhảy theo đám bạn cùng xóm đi chơi. Bà nội nhìn Việt Phương rồi nói với ông nội cô bé:

- Cũng may con nít dễ quên. Tội nghiệp con bé!

Ông nội Việt Phương lắc đầu thở dài:

- Nó quên được thì mừng, chỉ sợ là...

Nói tới đây ông ngừng lại không nói tiếp, với tay vê điếu thuốc lào lên hút, dùng hộp quẹt mồi lửa rồi đưa lên miệng hút một hơi dài, sau đó thả ra một làn khói mỏng. Làn khói mỏng manh quẩn quanh trong xóm nhỏ rồi bay lên bầu trời cao.

TRANG: Trước 1...1516171819...119 Sau
Tags: Hương Vị Đồng Xanh, Born
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Di ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...
icon Cho và nhận
Trò chuyện cuộc sống
Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một n ...
icon Điều con người cần nhất
Trò chuyện cuộc sống
1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm ...
icon Vội gì
Truyện cười
Một quý ông sang trọng đang bước trên phố thì gặp một cậu bé tiến đến hỏi giờ: – Thừa ngài, ngài có thể cho biết bây giờ là mấy ...
icon Nụ hôn dưới mưa
Truyện teen
“Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi". ...

Thông tin

Load: 0.003512s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog