• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Khi Trời Gặp Đất - Nhàn Nhàn Lệnh

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Đúng đấy ba ạ. Tiểu Hảo gây ra thì phải tự giải quyết chứ”. Đúng là con rể đã không khiến ông thất vọng.

“Ba và anh lại ỷ đông bắt nạt ít rồi, không biết thương người gì cả!” Gia Hảo tức tối chạy ra ngoài.

Cửa phòng ngủ khép hờ, cô gõ vài cái rồi đẩy cửa bước vào.

Bà Dĩnh ngồi ở mép giường, mắt đeo kính lão, tay cầm tập album ảnh dày cộp.

“Đóng cửa lại”. Biết con gái bước vào bà chỉ nói chỏng một câu, không buồn ngẩng mặt lên nhìn.

Gia Hảo vội khép cửa lại đi hẳn vào trong: “Mẹ à, con sai rồi. Mẹ đừng tức nữa, tức nhiều có hại cho sức khoẻ lắm ạ. Hôm ấy đáng nhẽ con phải đi tảo mộ mới phải... hay là cuối tuần này để con đi nhé. Mẹ đừng tức nữa mà”.

Bà Dĩnh vẫn không buồn quan tâm, ánh mắt dán chặt vào tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, mãi sau mới cất lời: “Hồi ấy các con mới được hơn bốn tháng. Hai chị em giống nhau như hai giọt nước, bế đi chơi ai cũng thèm và ghen tị với ba mẹ”.

Gia Hảo im lặng.

Bà Dĩnh lật sang trang tiếp theo, chỉ vào một tấm ảnh khác và khẽ vuốt ve: “Tấm ảnh này chụp năm các con tốt nghiệp tiểu học. Mẹ đưa các con đi chơi và chụp ở ngoài Cố Cung. Lúc nhỏ hai con rất thích ăn mặc, để kiểu tóc giống nhau. Bản thân mẹ nhiều khi còn không phân biệt nổi hai con ai là chị ai là em”.

Gia Hảo vẫn im lặng, cắn chặt môi.

“Lên cấp hai các con không học cùng nhau nên ảnh chụp chung cũng ít dần”. Bà Dĩnh tiếp tục giở sang trang sau, nói lí nhí: “Giờ nghĩ lại hối hận quá, đáng nhẽ không nên chiều theo ý con. Không nên cho con theo học trường Tứ trung, trường ấy làm sao bằng được trường Nhất trung, trường vừa chật vừa hẹp, giáo viên lại kém”.

“Mẹ à, mẹ có điều gì không vừa ý cứ nói thẳng ra, chứ lật lại quá khứ có nghĩa gì không?” Cuối cùng không kìm được Gia Hảo thốt lên: “Mẹ à, mẹ đừng thế nữa. Mẹ như vậy lòng con cũng chẳng sung sướng gì”.

Ánh mắt thờ ơ lướt nhìn cuốn album và rồi cô thấy lòng nhói đau khi nhìn hai khuôn mặt tươi cười rực rỡ. “Mẹ có làm vậy, em nó cũng không sống lại được. Thế thì việc gì phải làm thế chứ?”.

“Em nó... em nó... em nó... Ngay cả tên của em mà con cũng không chịu gọi!” Bà Dĩnh bị kích động với kiểu xưng hô này. “Không phải chỉ có riêng năm nay con không chịu đi mà ngay cả năm ngoái con cũng lấy cớ không đi đấy thôi. Con thực sự bận à? Chẳng qua là con không muốn đi”.

“Đúng, là con không muốn đi. Năm sau và năm sau nữa con cũng sẽ không đi”. Gia Hảo không chịu được nữa rồi.

Bà Dĩnh đờ người ra nhìn cô với ánh mắt đau đớn: “Dù gì cũng là chị em ruột, giờ em không còn sống nữa, sao con lại có thể máu lạnh như vậy nhỉ?”.

“Con máu lạnh ư?” Gia Hảo cười chua chát, nhìn chằm chằm vào bà mẹ đang chìm đắm trong cơn tức giận: “Mẹ à, tại sao con không muốn đi. Người khác không biết thì thôi chứ lẽ nào đến mẹ cũng không biết?”.

Trời chạng vạng tối, đường núi ngoằn ngoèo, quạnh quẽ, người và chó cùng nhau lao lên đỉnh như điên.

Chấn thương ở gót chân trái của cô bỗng đau nhức nhối. Vết thương cũ này đã giày vò cô năm năm nay. Chính vết thương ấy đã hạn chế sự tự do đi lại của cô ở một mức độ nào đó.

Hình như cô làm cho Bò sữa sợ, nên nó đã mấy lần cắn gấu quần kéo cô không chạy nữa, nhưng đều không ngăn được.

Một mạch chạy lên đỉnh núi, cô khom lưng lại, chống tay lên đầu gối đang run lẩy bẩy, thở hồng hộc. Đợi đến lúc hơi thở điều hoà cô mới tìm một phiến đá ngồi xuống, ôm lấy Bò sữa đang hốt hoảng. Cô vùi khuôn mặt đầy mồ hôi vào bộ lông dày mượt của nó.

“Ngoan nào đừng sợ, mẹ không sao mà”. Cô thì thầm với nó.

Bò sữa thè lưỡi liếm tay cô.

“Trên thế này chỉ có con mới thực sự ở bên cạnh ta...” Cô vuốt ve đầu nó, muốn khóc mà không khóc nổi.

Cô loanh quanh trên đỉnh núi hơn tiếng đồng hồ rồi mới chịu quay về nhà tán gẫu với Tưởng Dao Dao ở trên mạng.

“Gia Hảo này, nói cho cậu biết một tin, cậu phải chuẩn bị tâm lý đấy. Đài đang chuẩn bị cho ra một chuyên mục giải trí, cậu được lựa chọn là một trong những ứng cử viên dẫn chương trình ấy đấy”.

Tin hay nhưng lòng cô vẫn không vui nổi.

“Thế là có hy vọng rồi”. Nhưng rồi cô vẫn thấy chán.

“Cậu có thể nhân cơ hội này mà thay đổi”.

Cô cười cười: “Ôi dào, giờ tớ còn chả nhớ nổi mấy ngôi sao nổi tiếng nữa là...”.

“Thì có sao đâu? Chúng ta làm chương trình ai chẳng phải mời người nổi tiếng. Như tớ đây này đến hơn một nửa là tớ chưa nghe tên bao giờ nhé”. Tưởng Dao Dao làm công tác tư tưởng: “Sao cậu lại buông xuôi thế, phải phấn chấn tinh thần lên chứ! Cơ hội tuyệt vời như thế cơ mà, kh ối người thắp hương cầu nguyện còn chẳng được đâu đấy”.

“Tớ biết rồi”.

Buổi tối tắm xong cô đứng trong phòng tắm soi gương bôi kem dưỡng thể. Cứ ngắm nhìn khuôn mặt mình, nhìn mãi nhìn mãi cô không thấy toát lên vẻ gì hợp với làng giải trí cả. Ngay cả lúc nghĩ thoáng nhất thì khuôn mặt vẫn có vẻ gì đó quá nghiêm túc, cứng nhắc. Mấy năm nay cô chỉ chuyên dẫn chuyên mục thiếu nhi, hay tiếp xúc với trẻ con nên không thấy áp lực gì, hai là tiết mục cũng đơn giản, chẳng mất công mất sức chuẩn bị nhiều.

TRANG: Trước 1...1718192021...97 Sau
Tags: Khi Trời Gặp Đất, Nhàn Nhàn Lệnh
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Trà sữa tâm hồn
Trà sữa tâm hồn
Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,Anh nho em, anh nho em, anh nho em,anh nho em, anh nho em,A ...
icon Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm
Truyện dài
“Động phòng hoa chúc cách vách” là một tiểu thuyết mang những nét đặc trưng trong văn phong của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm: một đôi kim ...
icon Lời khuyên dành cho cuộc sống
Trò chuyện cuộc sống
- Cho nhiều hơn người ta mong đợi bạn và hãy làm điều đó một cách hăng hái. - Đừng tin tất cả những gì bạn nghe, đừng tiêu xài tất ...
icon Đủ thân quen
Truyện cười
Cô gái trẻ mặc váy ngắn bó sát đứng đợi xe bus. Khi xe tới, cô gái định bước lên nhưng nhận ra chiếc váy quá chật và cô không thể nâ ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...

Thông tin

Load: 0.000836s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog