• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Đi thẳng về phía lớp mình, nụ cười xinh xắn đáng yêu hết mức. Qua một ngày học bận rộn, tin hội trưởng Hội Sinh viên khỏi ốm khiến nó hơi ái ngại, nó chả thích vậy tẹo nào. Vừa nghĩ, nó đã thấy điện thoại rung lên từng hồi. Dòng chữ “Thằng Cha Khốn Nạn” chạy dài trên màn hình điện thoại. Là Khang Duy, nó nuốt nước bọt bắt máy:

- Thiên Ngọc đúng không?

- Tôi là bà nội cậu. Cậu không lưu số? - Nó tỉnh bơ

- Tôi nghe Hoàng Quân nói qua rồi. Cô không phải chơi tôi. Mà vố đấy tôi bị hai cô chơi cũng đau đấy. - Khang Duy từ đầu dây bên kia cười giả lả.

- Vậy rốt cuộc có chuyện gì? - Nó bắt đầu thấy không an tâm.

- Hoàng Quân nhờ tôi hẹn cô ở đài phun nước thành phố. Tôi cũng không rõ là có chuyện gì mà không nói thẳng với cô luôn nhỉ?

- Hoàng Quân á? - Nó ngạc nhiên.

- Ờ. - Khang Duy khẳng định. - Nó hẹn 2 giờ, cô nhớ đến nhé. Cõ lẽ nó mong lắm.

Khang Duy dập máy, tiếng tút kéo dài khiến nó cứ thấy lâng lâng. Hoàng Quân hẹn nó hả? Tuyệt quá! Nhưng mà Thiên Ngọc à, sorry nhé, Khang Duy của chúng ta đâu tốt bụng đến mức ấy, bụng cậu ta vốn xấu lại càng xấu hơn từ khi uống Sting if Chinsu của Thiên Ngọc. (Xấu bụng à? Hiểu theo nghĩa nào cũng được!!!)

Sau khi bấm nút tắt trên điện thoại, Khang Duy nở nụ cười đầy bí ẩn. “Cô chắc chắn rất vui, đúng chứ Thiên Ngọc? Cô cứ vui vẻ chuẩn bị đi gặp thằng em trai yêu quý của tôi nhé...”

_oOo_

Thiên Ngọc vừa rửa bát vừa ngân nga hát, có vẻ yêu đời hơn bình thường. Nhật Linh nhìn từng hành động của Thiên Ngọc mà tò mò kinh khủng. Rời mắt khỏi chiếc laptop yêu quý, cô nằm bẹp trên giường, nhìn cô bạn thân chăm chú. Thiên Ngọc dường như không để ý, đặt bát đĩa lên giá rồi mở tung tủ quần áo, vừa lựa đồ vừa lên tiếng hỏi han:

- Tớ mặc đồ gì đẹp nhất?

- Không biết! - Nhật Linh nhìn Thiên Ngọc khó hiểu.

- Đừng nói không biết, cho tớ câu trả lời đi. - Thiên Ngọc có vẻ không hài lòng về câu trả lời vừa rồi.

- Ngày đầu đi làm, - Nhật Linh nhăn nhó, - đâu cần ăn diện thế, nhà hàng có đồng phục mà.

- Ừ nhỉ??? - Thiên Ngọc la toáng lên. - Tớ quên mất vụ đó, sorry Gấu nha. Chiều tớ có việc rồi.

- Việc? - Nhật Linh tò mò. - Cậu định đi đâu à?

- Ừm.

- Có vẻ rất quan trọng, còn lựa đồ nữa.

Thiên Ngọc ngừng hẳn việc tìm kiếm, lôi ra những bộ đồ đẹp nhất, miệng cười khúc khích:

- Hoàng Quân hẹn tớ đi chơi.

- HẢ???

Nhật Linh há hốc miệng. Nhanh thế sao? Cụt hết cả hứng, bao nhiêu mong đợi của cô mà chỉ để lại câu ngắn ngủi kết thúc thế này à.

- Cậu ấy hẹn chiều gặp ở đài phun nước. - Thiên Ngọc nhe răng, vẻ mặt rạng rỡ. - Xin lỗi cậu nha, cậu báo lại với chị chủ cửa hàng hộ tớ. Mai tớ sẽ đi làm mà.

- Hazzi. Biết thế, tớ ngủ đã. - Nhật Linh quay người vào trong, nhắm nhiền mắt.

- Từ từ đã... Chọn đồ cho tớ đã.

- Mặc cái áo phông có hình heo con màu hồng í, quần soóc nữa, trông như vậy rất dễ thương.

Nhật Linh nghe tiếng Thiên Ngọc hát khe khẽ, lịch kịch lôi giày ra từ trong tủ, chắc đang chọn giày. Chọn được một đôi giày hợp với bộ đồ, nó lại đứng trước gương lần mần buộc tóc. Tóc để kiểu nào thì đẹp? Buộc vổng lên hay để xõa nhỉ? Nó vẫn phân vân, hết chải lại buộc, hết buộc lại tháo ra. Nghe tiếng Heo phân vân than thở, Nhật Linh chán nản lên tiếng:

- Buộc vổng lên í, như vậy mới hợp với bộ đồ, đeo túi xách chéo nhé. Như vậy trông cá tính mà lại dễ thương.

- Tưởng cậu ngủ rồi chứ?

- Nghe cậu than vãn nãy giờ ngủ không được.

- Xin lỗi nhé. Cậu ngủ đi.

Thiên Ngọc lại tiếp tục công cuộc chải chuốt trước gương. Nhật Linh không phải không ngủ được vì Thiên Ngọc làm ồn mà là vì cô đang buồn. Biết rõ là Hoàng Quân thích Thiên Ngọc, Thiên Ngọc cũng thích Hoàng Quân. Nếu hôm nay Hoàng Quân tỏ tình chẳng phải Thiên Ngọc sẽ là “hoa đã có chủ” sao? Vậy là vài vụ đi chơi nữa, cô bạn sẽ đi cùng Quân, có gì thú vị cũng sẽ nghĩ đến Quân trước. Trong đầu Thiên Ngọc lúc ấy Nhật Linh chẳng phải người quan trọng nhất như bây giờ. Và có khi, cô sẽ còn bị cho ra rìa nữa.

Thật ra Thiên Ngọc có người yêu cũng tốt, coi như thoát kiếp F.A, không còn cô đơn. Nhưng mà... Nhật Linh thật ngớ ngẩn, gạt mớ suy nghĩ linh tinh đó đi, cô chìm vào giấc ngủ, chiều còn phải dậy sớm đi làm nữa chứ.

_oOo_

Nhật Linh tỉnh dậy, Thiên Ngọc vẫn đang ngồi trước gương chải chuốt. Cũng gần 2 giờ rồi, sắp đến lúc Thiên Ngọc đi gặp Hoàng Quân. Nhật Linh vuốt qua mái tóc hơi xù rồi khoác chiếc ba lô lên vai, tạm biệt cô bạn bước ra khỏi cửa. Cô thở khì một cái, con đường đầy lá. Hôm nay gió thu thật mát, sẽ là khung cảnh rất tuyệt cho những cặp đôi hẹn hò, biết đâu họ chọn LOL làm nơi hẹn, có khi lại đông khách cũng nên. Quán gà rán LOL hiện ra trước mặt, Nhật Linh cười thật tươi, đảo ánh nhìn về phía quầy thu ngân.

TRANG: Trước 1...1415161718...63 Sau
Tags: Là cây kẹo ngọt của Anh nhé, Cẩm Thương
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Người thiếu phụ ở Nam Xương
Truyện Cổ Tích
Ở huyện Nam Xư­ơng tỉnh Hà Nam, ngày x­a có một người con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trư­ơng Sinh, ng­ười cù ...
icon Thưa cô, em sẽ là một cô giáo - không nhàn nhã
Trò chuyện cuộc sống
Chiều hôm qua, cô ghé nhà em chơi. Cô nói với mẹ em: “Cho nó thi sư phạm đi, nhàn nhã, không nặng đầu óc, tha hồ có thời gian chăm sóc gia ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...
icon Siêu chậm
Truyện cười
Một bà béo nặng tạ rưỡi đến vườn bách thú Luân Đôn xin làm việc. Ông giám đốc hỏi: - Tại sao bà lại đến đây xin việc? - Dạ, th ...
icon Những ngón tay đan - Hân Như
Truyện dài
"Như loài Phượng Hoàng kiêu hãnh trầm mình trong lửa đỏ, vượt qua mọi niềm đau để rồi tái sinh trong hình hài rực rỡ nhất, rồi tun ...

Thông tin

Load: 0.002834s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Lamborghini Huracán LP 610-4 t