• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Nắng gắt - Cố Mạn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Tôi hoàn toàn không nghĩ mình lại khóc như thế. Mọi người dường như cũng vậy, nhưng cuối cùng ai cũng khóc, dừng không được. Nhất thời kích động, tất cả cùng leo lên xe đưa A Phân ra ga tàu, mua vé người tiễn, đưa cô ấy vào tận sân ga.

Ôm rồi lại ôm, cuối cùng thì xe lửa cũng lăn bánh.

Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy.

Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi...

Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại...

Tất cả mọi người không có tâm trạng nói chuyện, im lặng rời khỏi ga.

Bến xe buýt gần ga tàu lúc nào cũng đông, tôi vốn đã đứng cùng Tiểu Phượng và mọi người ở phía trước nhưng bị chen chúc đẩy dần ra ngoài, suýt nữa thì ngã, may mà có người giúp đỡ tôi lên.

Cuối cùng, nhìn thấy chiếc xe chật ních kia đã cảm thấy không thể sống sót nổi, tôi đành từ bỏ, đợi chuyến sau rồi đi vậy. Không ngờ nhìn lên biển báo tôi mới biết đây là chuyến xe cuối.

Tôi không tin cố gắng nhìn lại, chợt nghe có người bên cạnh nói.

"Đừng nhìn nữa, đây là chuyến cuối rồi."

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, tôi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Trang Tự.



Chương 12:



Gió đêm thổi làn váy của tôi khẽ bay. Một lúc lâu tôi mới nghe được giọng của chính mình: "Sao cậu còn ở đây?"

Lúc đưa A Phân đi, mấy người trong phòng Trang Tự cũng tới. tôi không quá để ý hành tung của bọn họ, nhưng sao anh ấy cũng không lên xe?

Đôi mắt anh ấy thâm sâu: "Tôi đứng sau cậu, cậu không lên đương nhiên tôi không lên được."

Lời này nghe sao giống như đang chỉ trích tôi thế. Tôi hồi tưởng lại cảnh chen chúc bi thảm lúc nãy, không khỏi xấu hổ: "Xin lỗi."

"Cậu nên nói cảm ơn."

Giọng nói của anh ấy nhẹ bẫng, tôi lại nghe thấy rõ ràng, hơi không hiểu một chút nhưng cũng không muốn nghĩ nhiều. Tôi hỏi: "Những người khác đâu?"

"Không biết." anh ấy dừng một chút, sau đó trả lời rõ ràng, hiển nhiên có chút giận dỗi?

Cũng chỉ là không lên được xe buýt thôi, không tính là tội ác tày trời chứ? Tôi đang tìm cớ gì để chia tay, thì di động của anh ấy đổ chuông.

Anh ấy lấy di động ra, nhìn màn hình, do dự một lúc mới nhận.

"A lô."

"..."

"Mình không lên xe được."

Có lẽ đối phương hỏi anh ấy đang ở đâu, như vậy, chắc là Dung Dung rồi. Tôi còn đang suy đoán thì bất ngờ nghe thấy anh ấy nói: "Mình đang ở cùng chỗ với Nhiếp Hi Quang."

Tim tôi nhảy dựng lên.

Cuộc nói chuyện cũng gần kết thúc, anh ấy nói môt câu "Được" rồi tắt máy.

"Điện thoại của bạn cùng phòng à?" Tôi dò hỏi, không lẽ anh ấy cứ nói thẳng tuột là đang ở cùng với tôi đấy chứ.

Anh ấy liếc mắt nói: "Của Dung Dung."

Tôi nhất thời á khẩu không nói được gì, một lát mới hỏi: "Cậu ấy nói gì không?"

"Mọi người đã lên xe buýt hết cả rồi, bảo chúng ta bắt xe về."

"... Vậy gọi xe thôi."

Anh ấy gật đầu.

Tôi sờ túi tiền, chợt nhớ ra lúc nãy nhất thời nảy ra ý định đưa A Phân tới đây, đâu có chuẩn bị tiền theo. Ngay cả tiền trả vé xe buýt cũng là Tiểu Phượng đưa cho. Tôi xấu hổ nói: "Tôi không mang tiền, cậu mang không?"

Anh ấy nhìn về phía tôi, có lẽ là do trời tối, ánh mắt anh ấy đặc biệt sâu. Anh ấy im một lúc, giống như ngẫm nghĩ xem mình có mang tiền hay không, sau đó nói: "Tôi cũng không có."

"Hả?" Tôi không khỏi há hốc mồm: "Vậy làm sao giờ?"

Anh ấy lại liếc nhìn tôi, đi trước một bước: "Đi bộ."

Tôi vẫn còn đứng nguyên tai chỗ, anh ấy đi được một đoạn, dừng lại quay đầu nhìn tôi. Im lăng. Tôi mím môi, đi theo.

Tôi không ngờ, sau khi có rất nhiều chuyện xảy ra, chúng tôi vẫn còn có một buổi tối đi cùng nhau trên con đường vắng vẻ như thế.

Cũng chỉ là cứ đi như vậy thôi, không nói gì hết, nhưng lại khiến lòng tôi không yên. Cuối cùng tôi bắt đầu đếm bước chân, tránh việc để đầu óc ngẩn ngơ lại suy nghĩ linh tinh.

Sau n lần đếm nhầm, tôi lại bắt đầu đếm lại từ đầu. Bỗng nhiên tôi nghe được giọng nói trống trải của Trang Tự vang lên trong gió đêm: "Cậu không dùng luận văn của tôi."

Anh ấy bất ngờ lên tiếng, mấy số tôi đếm bị rối loạn, im lặng một lúc tôi mới nói: "Ừm. Như vậy có lẽ không hay lắm."

Tôi cho rằng nói như vậy, thì câu chuyện sẽ dừng lại, không ngờ anh ấy cố chấp hỏi: "Không hay ở đâu?"

Tôi cứng họng, lẽ nào tôi muốn nói, bởi vì bài luận văn ấy là anh viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung cho nên tôi mới cảm thấy không hay?

"... Dù sao cũng là cậu viết."

TRANG: Trước 1...2223242526...75 Sau
Tags: Nắng gắt, Cố Mạn
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy
Truyện dài
là câu chuyện trải lòng của những cô gái tuổi cận trưởng thành, loay hoay đi tìm bản ngã giữa vô vàn những khuôn mặt nổi trội xung quan ...
icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Tất cả chúng ta đều cần có nhau
Trà sữa tâm hồn
Rất nhiều loài sinh vật sống đều cần đến nhau để sinh tồn. Suốt hồi còn nhỏ, tôi sống gần những cái cây tên là cây dương lá rung v ...
icon Những ngón tay đan - Hân Như
Truyện dài
"Như loài Phượng Hoàng kiêu hãnh trầm mình trong lửa đỏ, vượt qua mọi niềm đau để rồi tái sinh trong hình hài rực rỡ nhất, rồi tun ...
icon Khi Trời Gặp Đất - Nhàn Nhàn Lệnh
Truyện dài
Không có hạnh phúc nào hơn khi trong cuộc đời này biết được người mình yêu chính là người yêu mình. Trì Gia Ưu vốn có một cô em gái ...
icon Đảm bảo
Truyện cười
Hai người phụ nữ trò chuyện. - … Lúc đó bác sĩ đảm bảo rằng sau bốn tuần thì chồng tôi sẽ tự đi lại được. - Thế kết quả đú ...
icon Thông điệp tình yêu
Trò chuyện cuộc sống
Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở l ...

Thông tin

Load: 0.002198s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog