• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Nắng gắt - Cố Mạn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


"Vậy ư?? Thứ tôi làm cậu không cần ư?" Giọng điệu của anh ấy pha chút hoài nghi. "Năm ba, lúc ấy chúng ta mới quen biết, cậu đã hỏi tôi cho tham khảo luận văn chuyên ngành..."

Lần đó anh cũng đâu có cho tôi mượn, trong lòng tôi đau khổ lên tiếng. Hơn nữa, lần đó tôi cũng biết tàm tạm rồi, chỉ là muốn tìm cớ để giao tiếp với anh ấy nhiều hơn mà thôi.

(chị Dưa Hấu có điểm giống chị Mặc Sênh ^^)

"... Thì cậu cứ coi như tôi có chút tiến bộ đi."

Tôi không muốn nghĩ lai chuyện quá khứ nữa, mỗi một chi tiết đều vô cùng ngu ngốc khiến tôi hận không thể xóa bỏ đi. May mà, cũng chỉ có tôi và anh ấy biết mà thôi.

À không, có lẽ Dung Dung cũng biết? Bọn họ đang hẹn hò, biết đâu anh ấy cũng kể lại với Dung Dung những điều ngốc nghếch tôi đã làm, giúp cô ấy vui vẻ.

Suy nghĩ ấy thật quá đáng sợ, quả thực là tôi sắp bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Tôi không muốn đi cùng anh ấy nữa. Màn đêm yên tĩnh, đường xa vắng vẻ, tình huống này không hề phù hợp với hai người chúng tôi.

Bước chân tôi chậm lại.

"Cậu đi trước đi." Tôi nói, "Tôi không đi nổi nữa rồi, cậu không cần chờ tôi."

Anh ấy đứng lại, nhíu mày nhìn tôi, "Cậu... rốt cuộc được nuông chiều thành cái dạng gì rồi?"

...

Tôi chỉ là tùy tiện tìm một cớ mà thôi...

Ánh mắt anh ấy rơi xuống chân tôi, lông mày nhíu lại vẻ không đồng ý: "Sao lại đi loại giày này, chỉ biết đẹp, một chút cũng không..."

Có lẽ phát hiện giọng điệu của mình không thỏa đáng, anh ấy ngừng lại.

Tôi cúi đầu nhìn đôi xăng-đan, không kiềm được lên tiếng: "Tôi không biết hôm nay phải đi bộ, hơn nữa đây là loại giày rất bình thường, mới ra năm nay, ký túc phòng tôi hầu như ai cũng có một đôi."

Hơn nữa tôi nhớ không lầm thì Dung Dung hôm nay cũng đi đôi giày như thế này. Quả nhiên, nếu đã nhìn không vừa mắt người nào thì cô ấy mặc gì đi gì cũng là sai.

"Vậy sao?" Anh ấy dừng một chút nói, "Tôi không chú ý."

Tôi im lặng một chút, hỏi: "Trang Tự, có phải cậu rất ghét thấy tôi đúng không?"

"Nghĩ tôi vừa không có ý chí vừa lười biếng?"

Lại còn được nuông chiều từ bé?

Câu cuối cùng tôi không nói ra, dù sao cũng cảm thấy mình khác. Từ nhỏ bố mẹ đã bận bịu công tác, tôi ở quê cùng bà nội rất lâu, không phải làm gì cũng theo khuôn phép, cho nên hiện giờ có chút bất cần mà thôi, như vậy anh ấy coi là được nuông chiều từ bé ư?

"Đúng vậy." Anh không chút do dự trả lời nửa câu hỏi đầu của tôi.

Anh ấy vẫn vậy, không bao giờ nể mặt mũi tôi lấy một chút.

Tôi nhịn không được nói: "Như vậy có gì không tốt? Ai cũng phải có mục tiêu ư? Hài lòng với bản thân, không làm gì trở ngại người khác là tốt rồi, vì sao nhất định phải cần nhiều như vậy?"

Anh ấy im lặng nghe, không lên tiếng. Anh ấy đương nhiên không giống tôi, anh ấy là người nếu đã có mục tiêu thì nhất định phải đạt được. Tôi cũng không biết vì sao lại nói mấy lời này với anh ấy. Có lẽ chỉ là muốn anh ấy hiểu một chút, tôi là đứa thế nào cũng được, nhưng đó là thiên tính của tôi, tôi thích cuộc sống như vậy, đâu có gì sai.

Tôi nghĩ tới bài trắc nghiệm gần đây cùng làm với Khương Nhuệ, về chuyện ăn nho, ăn quả to hay quả bé trước. "Có một bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trơpcs. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xôi?"

Anh ấy nhẹ nhàng nói: "Nếu như không có nho to thì sao?"
"Hử...."

Tôi sửng sốt, nhớ tới gia đình anh ấy, đáy lòng bỗng nổi lên một trận chua xót. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô tích sự như thế.

"À không, đã từng có." Anh ấy đột nhiên nói, "Nhưng quả nho to duy nhất ấy đã bị tôi dọa cho chạy mất."

Bị anh ấy dọa cho chạy mất... Là Dung Dung ư? Tôi nghĩ tới gần đây đi liên hoan hai người họ không ngồi cùng nhau nữa, cũng ít nói chuyện.

Ví Dung Dung thanh mảnh với một quả nho to tròn, quả thực tôi không nhìn được buồn cười. Nhưng nhìn anh ấy nghiêm túc như vậy tôi cũng biết ý mà không bật cười, tôi nói: "Cô ấy rồi sẽ quay về thôi."

"Thật ư?"

Trang Tự lại nghiêm túc hỏi, khiến tôi cảm thấy đáp án của mình rất quan trọng với anh ấy. Thế nhưng, tôi cũng đâu phải Dung Dung.

Nhưng mà bộ dạng anh ấy dương như vô cùng cần biết đáp án, khiến tôi không tự chủ được mà gật đầu, có thể anh ấy cần một câu từ người khác để cảm thấy yên lòng hơn chăng?

"Thật." Tôi vô cùng nghiêm túc đáp.

Anh ấy không nói nữa, chỉ nhoẻn miệng cười, giống như đột nhiên yên tâm hơn.

Trong trí nhớ của tôi, Trang Tự chưa bao giờ cười như vậy. Giống như làn sương mù vừa được xua tan, mây tan trăng sáng. Tôi bị nụ cười của anh ấy làm cho thất thần, khôi phục tinh thần lại cảm thấy mất mát nặng nề hơn.

TRANG: Trước 1...2324252627...75 Sau
Tags: Nắng gắt, Cố Mạn
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon THAY HỒN ĐỔI XÁC
Truyện Ma
Chiếc mũ đã được lột ra, bỏ bên cạnh. Ngồi trước mặt ông là một người đàn bà mặt mày bơ phờ, mệt nhọc, đôi mắt dáo dác nhìn r ...
icon Thư gửi chồng tương lai
Trò chuyện cuộc sống
Gửi anh! Ai cũng có một mảnh trời riêng, một quá khứ để nhớ. Nếu một lúc nào đó, anh bỗng nhớ về người yêu cũ thì em sẽ không gh ...
icon Nâng cấp chồng
Truyện cười
Tôi đã đọc nhiều tài liệu và thấy rằng thì là mà, đàn ông là một trong những động vật cao cấp khó cải tạo nhất. Tuy nhiên, cũng theo ...
icon Tất cả chúng ta đều cần có nhau
Trà sữa tâm hồn
Rất nhiều loài sinh vật sống đều cần đến nhau để sinh tồn. Suốt hồi còn nhỏ, tôi sống gần những cái cây tên là cây dương lá rung v ...
icon Đừng để trái tim ngủ yên
Trò chuyện cuộc sống
Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vã chặn ng ...

Thông tin

Load: 0.000806s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Insane