• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Nắng gắt - Cố Mạn

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Nước sôi, tôi rót ra, bưng tới phòng, cẩn thận đặt trước mặt anh ta.

"Đã bỏ thêm một viên đá trong tủ lạnh vào rồi, cho nên sẽ không qua nóng đâu, có thể uống được rồi."

Anh ta không nhận lấy cốc nước. Ánh mắt dừng lại ở cốc nước rồi di chuyển lên mặt tôi, chậm rãi.

"Nhiếp Hi Quang, vì sao cô cảm thấy áy náy?"

"Cái... cái gì?"

"Vẻ mặt cô không giấu được có tâm trạng." Anh ta thờ ơ nói: "Ngày đầu tiên cô tới đây, tôi đã có cảm giác cô rất áy náy. Vì sao lại thê?"

"Tôi..."

Bị anh ta nhìn ra cả tâm gan, tôi thầm nghĩ không phải là mình cô ý nguyền rủa anh ta... Hơn nữa, làm sao tôi có thể nói với anh ta rằng, vì lúc trong chùa tôi đã nguyền rủa anh ta cho nên anh ta mới gặp tai nạn? Như vậy, nghe cũng không khoa học lắm thì phải...

Anh ta vẫn đang chờ một lý do đằng sau chữ "tôi" kia.

"Nhiếp Hi Quang, đây là lần thứ hai tôi bị tai nạn xe." Anh ta nhìn tôi, giọng nói trầm thấp.

"Lần trước, sau tai nạn, tôi đã đánh mất đi sự nghiệp của cả đời mình."

Sự nghiệp cuộc đời? Tôi sửng sốt, một lúc mới ý thức được anh ta đang nói chính là công việc trước đây – bác sĩ ngoại khoa.

Bác sĩ ngoại khoa, quan trọng nhất là...

Tôi nhìn lên bàn tay anh ta. Bàn tay vô cùng đẹp, ngón tay thanh mảnh rất có lực, khớp xương rõ ràng. Tôi tượng tượng tới hình ảnh bàn tay ấy cầm con dao phẫu thuật, nhất định sẽ là một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ.

"Anh..." Tôi á khẩu, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thương xót.

"Tay của tôi." Anh ta gật đầu, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm tôi, nói: "Nếu như tai nạn lần này có thể khiến cô Nhiếp hồi tưởng lại ký ức đã lâu, tôi đây sẽ vô cùng hài lòng."

Cái gì hồi ức đã lâu?

Tôi không hiểu, nhìn anh ta: "Anh đang nói cái gì?"

Anh ta không trả lời.

Ánh mắt lại giống như nhanh chóng đóng băng, anh ta thu hồi đường nhìn. Giọng nói trầm ấm khi nãy cũng bất chợt trở nên lạnh lẽo.

"Cô có thể về."

Hai hôm sau, tôi được thông báo sau này không cần mang văn kiện tới nữa. Tôi mới ý thức được, lẽ nào tôi lại đắc tội với anh ta?

Vị Lâm tiên sinh này cũng thật là quá dễ mếch lòng quá đi.

Tôi ôm đầu đau khổ suy nghĩ, cũng không nghĩ ra bản thân mình rốt cuộc nói gì sai.

"Xong đời." Tôi khổ não than với Ân Khiết: "Chờ anh ta quay lại làm việc, khẳng định mình sẽ lại phải tăng ca còn kinh khủng hơn."

Thế nhưng lần này tôi đã dự đoán sai rồi. Hai tuần sau Lâm Tự Sâm đi làm lại, quả thực đã hoàn toàn quên mất phòng quản lý còn có một người là tôi đây, triệt để không dùng tới tôi. Thậm chí có lần tôi đang lên mạng chơi, anh ta đi ngang qua sau lưng tôi mà còn làm như không thấy.

Ân Khiết chúc mừng tôi: "Hi Quang, xem ra mấy lần đưa văn kiện của cậu rất có ích. Nhìn xem,phó giám đốc Lâm chắc chắn không bao giờ bắt cậu tăng ca nữa đâu."

Vậy sao??

Đó là ảo giác của tôi ư? Sao tôi lại cảm thấy, thái độ của Lâm Tự Sâm đối với mình càng ngày càng tồi đi thế?



Chương 21:



Có điều, không phải tăng ca đương nhiên luôn là chuyện tốt.

Tôi cân nhắc hai ngày, cuối cùng quyết định ném vấn đề này sang một bên, bắt đầu hưởng thụ kiếp làm công thoải mái của mình.

Đã sang tháng mười hai, tiết trời dần lạnh hơn, quần áo mặc cũng nhiều thêm, vậy nên đồ cần giặt cũng gia tăng chóng mặt. Vì thế, tôi vẫn như lệ, thường tích trữ một đống quần áo cần giặt ném sang phòng trọ của Ân Khiết để giặt bằng máy giặt.

Hôm nay, tôi lại xách theo một túi quần áo sang bên đó. Tới nơi, tôi thấy Ân Khiết đang ngồi xổm ngoài cửa chơi điện thoại.

Tôi choáng váng: "Sao thế này? Không phải cậu bảo đang ở nhà à?"

Ân Khiết phủi mông đứng dậy: "Thì chẳng phải mình đang ở nhà đây sao. Ha ha, chỉ là quên mang chìa khóa, nên lừa cậu tới đây chơi cùng thôi."

"Lại quên chìa khóa..."

Tôi thật sự bó tay. Ân Khiết lúc làm việc thì luôn nhanh nhẹn, nhưng trong cuộc sống thường nhật thì lại ẩu đoảng qua loa không ai bằng. Chuyện cô ấy hay quên mang chìa khóa đã sớm xuất hiện từ khi chúng tôi còn ở chung. Giờ cô ấy chuyển sang đây ở, tôi thấy cô ấy quên chia khóa cũng không còn ngạc nhiên.

"Vũ Hoa cũng không có ở nhà à?"

"Cậu ấy đi tới nhà bạn học ở Côn Sơn rồi, chắc phải mấy tiếng nữa mới về. Mình vừa đi tìm quản lý ký túc lấy chìa khóa dự phòng, nhưng mà người ta không có đó, thật xuii xẻo."

Tôi nhớ lại lúc nãy lên trên lầu cũng không thấy nhân viên quản lý đâu. Không còn cách nào khác, tôi hỏi: "Mở cửa sổ chưa?"

TRANG: Trước 1...4344454647...75 Sau
Tags: Nắng gắt, Cố Mạn
» Lượt đọc : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53676275
Visits Today: 268940
This Week: 1524075
This Month: 5670721

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
icon Nếu không phải là anh-Tiểu Chi
Truyện dài
Nếu Không Phải Là Anh - Họ gặp nhau lần đầu trong một bar rượu nhoẹt nhòe ánh đèn mờ ảo, trong một tình huống đủ để đem đến cho h ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
Truyện teen
Nếu có thể, xin hạnh phúc đừng chạy quá xa để nếu không may lơ đễnh, tôi vẫn đủ sức níu chân em và cả những yêu thương như lúc này ...
icon Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện dài
Thiên thần sinh ra ở Thiên giới, được nuôi dưỡng bằng thức ăn tinh khiết là sương trời, nhưng cũng bị mấy chữ đầy ma lực đó thu hút ...
icon CHIẾC CHUÔNG OAN HỒN
Truyện Ma
Ông Châu là nhân viên môi trường đô thị quét rác,làm sạch phố phường đã được 16 năm nay. Nhờ cần cù siêng năng,được bạn bè đồng ...
icon Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ
Truyện Ma
Trời ơi đéo ngờ số em nó đen như cục c*t chó vậy, có cái chỗ ở cũng đéo đc yên, em đang trốn bên nhà thằng bạn, tối qua giờ em đéo d ...
icon Tranh thủ nhờ vả
Truyện cười
Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm. Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc ...

Thông tin

Load: 0.001005s.
Truy Cập: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53676283
Visits Today: 268948
This Week: 1524083
This Month: 5670729

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Polaroid