• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Rửa bát xong đi ra, anh đang nghe điện: “Hôm nay có việc, không đi”, rồi ngẩng đầu nhìn cô một cái, cúp máy. Cô hiểu ý, trở về phòng chơi vi tính.

Anh theo vào, nói: “Ra ngoài đi dạo nhé!” Lần đầu đi dạo phố với anh, tại các cửa hiệu, các cô nhân viên luôn ý tứ nhìn anh, nhoẻn cười, có vẻ quen thuộc. Hàng hóa bày từng dãy, xa hoa, hào nhoáng. Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho cô, Tử Mặc hiểu ý, lắc đầu, tỏ ý không ưng món đồ nào. Cái trò hưởng thụ vật chất này, không trở thành thói quen thì hơn, rốt cuộc mình không phải là người có khả năng sở hữu thực sự, có những thứ giống như ma túy, một khi đã dính vào là nghiện, muốn cai không dễ.

Anh quay lại quầy bán đồ trang sức, ông chủ hiệu đích thân ra đón, sau đó cho người đưa đi giới thiệu từng món đồ. Những chiếc nhẫn với kiểu dáng thiết kế đa dạng, gắn hạt kim cương cỡ lớn, đẹp mê hồn, giống như được chế tác bởi bàn tay phi phàm nào đó. Tất cả đều lung linh tỏa sáng giống như ở thế giới thần tiên. Người ta bảo kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ, có điều bây giờ cô chẳng có một người bạn tốt nào. Anh chỉ ngồi bên, lơ đãng nhìn cô.

Vốn dĩ không muốn, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, cho nên cuối cùng cô vẫn chọn sợi dây chuyền bạch kim trong tủ kính, có mặt là con cá heo đang uốn mình nhảy lên, vô cùng đáng yêu. Vừa nhìn đã thích, ngắm mãi không chán.

Quan hệ giữa họ, những người trong nhóm hầu như đều biết. Một lần gặp nhau, nhâm nhi cà phê, trong lúc chuyện phiếm Sính Đình hỏi cô: “Dạo này cậu với Giang thiếu thế nào?”

Mặc dù biết là không thể giấu, nhưng quả thật cũng không nói được gì hơn, bị hỏi thẳng như vậy, da mặt Tử Mặc rốt cuộc vẫn thuộc loại mỏng nên lập tức đỏ lựng, khẽ nói: “Vẫn thế thôi!”

Sính Đình rời mắt khỏi cuốn tạp chí thời trang: “Thật sự rồi à?”

Cô lại cười: “Theo cậu thì sao?” Sính Đình chỉ nhướn cặp mày dài thanh như nét vẽ, không nói. Tử Mặc nhún vai cười: “Mình không phản đối cuộc tình chớp nhoáng, huống hồ lại là đồ thượng phẩm như vậy.”

Suốt quãng đường về nhà, anh luôn giữ bộ mặt lạnh, sầm sì. Thả cô trước cổng chung cư là phóng xe đi. Một hôm Thẩm Tiểu Giai hỏi đùa: “Tử Mặc, sao gần đây không thấy chiếc “Mec” màu xám bạc đâu vậy?” Lúc đó cô mới bàng hoàng, đã hơn một tháng hai người không liên lạc.

Lần tiếp theo gặp Sính Đình mới biết, thì ra anh bị một tai nạn xe hơi nhỏ. Thấy vẻ kinh ngạc của cô, Sính Đình cũng ngạc nhiên không kém: “Không phải cậu không biết đấy chứ?”

Trở về nhà, cô cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, đắn đo không biết có nên gọi hay không. Chần chừ mãi vẫn không biết thế nào, lúc đó rất muộn, nếu gọi e là sẽ làm phiền người ta, vậy là thôi.

Sáng hôm sau, đến công ty cô gọi cho cửa hiệu hoa, đặt mua một bó bách hợp nhờ người chuyển giúp. Lúc chín giờ, văn phòng đang đông người, cô lập tức bị cuốn vào công việc. Đang bận rộn, chỉ thấy tiếng Tiểu Vương bên cạnh nhắc: “Tử Mặc, điện thoại reo mấy lần rồi!” Cô vội cầm lên, quả thật có ba cuộc gọi nhỡ, xem chi tiết, đều là số máy của Giang thiếu, nhưng phải đến giờ ăn trưa, cô mới có thời gian rỗi gọi lại.

“Đã đỡ chưa?”

Đầu dây bên kia không trả lời. Cô biết Giang thiếu đang nghe, bởi có tạp âm truyền đến. Hồi lâu sau vẫn không thấy có động tĩnh gì, cô đành nói: “Anh nghỉ ngơi cho tốt!”

Đang định cúp máy thì anh lên tiếng, giọng hậm hực, như nghiến răng ken két: “Em đúng là người không biết điều!”

Rồi lại im bặt, cô nhìn đồng hồ, đã vào giờ làm việc buổi chiều, trong phòng ai nấy đều đang bận: “Em cúp máy đây!” Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng “tút... tút...” trong điện thoại, thì ra anh đã cúp máy trước. Cô ngây ra nhìn chiếc điện thoại trong tay.

Lúc sắp hết giờ làm buổi chiều, anh lại gọi: “Đến đây đi!” Khẩu khí vẫn thế, không cho phép cô từ chối.

Đi thang máy lên tầng tìm số phòng của anh, hỏi một cô y tá, được cô ấy rất nhiệt tình dẫn đến tận cửa phòng. Đẩy cửa vào, thấy một phòng bệnh cực rộng, thoáng đãng và sang trọng, để đầy những lẵng hoa và quả tươi. Giang thiếu đang xem tài liệu, thấy cô vào anh chỉ ngẩng lên nhìn, không nói gì, cũng coi như không thấy. Tử Mặc đã quen như thế, quan hệ của hai người vốn là vậy. Cô bước đến sofa ngồi xuống, tiện tay cầm cuốn tạp chí trên bàn trà, lặng lẽ giở ra xem. Chiếc sofa đó mềm như bông, vô cùng dễ chịu, cô thấy mệt mỏi, vậy là mơ màng thiếp đi lúc nào không biết.

Khi tỉnh lại đã rất muộn, tâm trạng Giang thiếu hình như đã khá lên nhiều, mặt không còn sầm sì nữa, còn loáng thoáng nụ cười, nói: “Ăn cơm thôi! Đói rồi!” Lúc đó cô mới để ý, trên bàn trà đã bày đầy thức ăn mua sẵn, nhìn những chiếc hộp đã mở nắp, đó là tên một khách sạn năm sao. Sau khi qua lại với nhau, bi

TRANG: Trước 1...111213
Tags:
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Nếu không phải là anh-Tiểu Chi
Truyện dài
Nếu Không Phải Là Anh - Họ gặp nhau lần đầu trong một bar rượu nhoẹt nhòe ánh đèn mờ ảo, trong một tình huống đủ để đem đến cho h ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Bạn đang đi tìm may mắn?
Trà sữa tâm hồn
Bạn nghĩ thế nào về điều gọi là “may mắn”? Mẹ của bạn gái tôi có những niềm tin hơi mê tín một chút. Nhưng vì tôi rất quý bác ...
icon Em sẽ đến cùng cơn mưa
Truyện dài
Văn học Nhật đem đến cho độc giả cảm giác bình yên, lãng mạn khi đắm mình trong những tác phẩm tinh tế, chìm trong câu chữ nhẹ nhàng nh ...
icon Tranh thủ nhờ vả
Truyện cười
Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm. Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc ...
icon Đảm bảo
Truyện cười
Hai người phụ nữ trò chuyện. - … Lúc đó bác sĩ đảm bảo rằng sau bốn tuần thì chồng tôi sẽ tự đi lại được. - Thế kết quả đú ...
icon THAY HỒN ĐỔI XÁC
Truyện Ma
Chiếc mũ đã được lột ra, bỏ bên cạnh. Ngồi trước mặt ông là một người đàn bà mặt mày bơ phờ, mệt nhọc, đôi mắt dáo dác nhìn r ...

Thông tin

Load: 0.000465s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Easter eggs.