• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Những ngón tay đan - Hân Như

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Biết rõ tính cách của Hoàng Anh nên Linh Trang cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu cám ơn anh. Bữa trưa nhạt nhẽo nhanh chóng trôi qua trong sự im lặng của ba người, thỉnh thoảng Linh Trang sẽ hỏi hai người một câu hỏi gì đấy, khi thì về cuộc sống riêng tư của Phụng Anh, khi thì nói về công việc tại công ty với Hoàng Anh, nhưng tuyệt nhiên cô không đả động tới mối quan hệ giữa hai người bọn họ. Hoàng Anh và Phụng Anh đều trả lời cho đúng phép, thực ra cũng chẳng mặn mà lắm, thế nên bữa trưa vừa kết thúc là hai người lập tức chào Trang, lấy lý do về công ty giải quyết công việc để rút lui khỏi café Topical.



Chương 9: Gặp lại người quen cũ



Sau khi cả hai đều yên vị trên ghế, Hoàng Anh ngồi vào vị trí vốn có của mình, còn Phụng Anh ngồi ở chiếc ghế tựa êm ái ở đối diện anh, chiếc ghế mà lúc nãy vào cô đã ngồi ở đấy. Trong lúc Hoàng Anh xem xét hồ sơ xin tài trợ của câu lạc bộ, Phụng Anh mới có thời gian để ngắm căn phòng làm việc rộng không đầy mười sáu mét vuông của anh. Phòng làm việc này không tính là rộng, nhưng cách sắp xếp ngăn nắp trong phòng khiến cho không gian bên trong vô cùng thoáng đãng. Ngoài bàn làm việc của Hoàng Anh kê ở sát cửa sổ, trong phòng còn có hai giá sách lớn, bên trong bày đầy sách về kinh doanh, về tuyển dụng, về kiến trúc, thậm chí cả tiểu thuyết tình cảm cũng có. Phụng Anh không biết Hoàng Anh có thật sự đọc được hết những cuốn sách trong đó không, nếu có thì cô sẽ thực sự khâm phục anh ta đến chết mất. Ở sau bàn làm việc của Hoàng Anh có một cánh cửa khép kín, Phụng Anh đoán sau cánh cửa là toilet. Ở góc tường đối diện bàn làm việc của Hoàng Anh có đặt một bình lọc nước lớn, kế ngay bên cạnh là một tủ cá nhân, lúc vừa vào phòng Hoàng Anh đã cởi áo vest và treo vào trong tủ đó, cô còn thoáng thấy qua trong đó có cả khăn quàng cổ nữa. Anh chàng này đúng là người luôn ăn mặc rất chỉn chu. Ngoài những thứ đó ra, trên một bức tường trong phòng có treo hai cái bằng khen gì đó. Ngay trên bàn làm việc của Hoàng Anh cũng chỉ có một chậu cây xương rồng nhỏ, lúc này trên thân có một bông hoa màu vàng nhỏ tí xíu. Một căn phòng tương đối đơn điệu, sử dụng tông màu trắng là chủ yếu khiến cho người vào có một chút cảm giác ớn lạnh khó tả. Phụng Anh cảm thấy, dường như đời sống nội tâm của Hoàng Anh hoàn toàn khác với anh chàng hễ mở miệng là thích nói những lời hoa mĩ. Dân nội thất bọn cô có một tâm niệm, cách bài trí nội thất trong phòng riêng của một người chính là thế giới nội tâm của người đó. Cách bài trí đơn giản trong phòng với màu trắng chủ đạo cho thấy Hoàng Anh giống như biển cả, bề mặt lúc nào cũng nổi sóng, nhưng trong lòng lại yên ả, lặng lẽ và mênh mông, một khi người khác để mình chìm vào đó, mãi mãi cũng không thể khám phá hết, mãi mãi không thể tìm ra một bến bờ bình yên để nghỉ lại.

Làm sao có thể yêu một người đàn ông mà mình mãi không thể hiểu hết được?

Phụng Anh vừa nghĩ tới đó thì chợt nghe thấy tiếng của Hoàng Anh vang lên:

- Nghĩ gì vậy người đẹp? Nhìn em có vẻ lơ đãng quá.

- Tôi đang nghĩ nếu trong phòng này có một hai bức tranh thì nhìn sẽ thấy đỡ nhàm chán hơn. – Phụng Anh quay vào nhìn anh ta, chỉ thấy Hoàng Anh đang nhìn mình rất chăm chú nên cô lại vội quay đi.

- Theo em thì anh nên treo tranh gì? – Hoàng Anh chống hai tay lên cằm, hứng thú nhìn cô, hỏi.

- Tranh về biển. Căn phòng này lạnh lẽo quá!

- Chẳng phải màu của biển là màu lạnh? – Hoàng Anh tỏ vẻ không đồng tình.

- Sai rồi. Biển lúc nào cũng có nắng, có gió, ngày bão thì có giông tố, có màu xám xịt của giận dữ, nói chung là lúc nào cũng dữ dội, sao có thể lạnh lẽo được. – Phụng Anh cười nhạt.

- Nói cũng đúng. – Hoàng Anh gật đầu. – Vậy một ngày nào đó rảnh, em hãy giúp anh kiếm một vài điều mới mẻ cho căn phòng này nhé! Đúng rồi, hồ sơ của bọn em anh đã xem xong rồi. Trước khi cho em câu trả lời, em có thể cho anh hỏi mấy câu được không.

- Tất nhiên. – Phụng Anh gật đầu, nhưng sau đó lại nói thêm – Miễn là việc này liên quan tới hoạt động của Câu lạc bộ.

- Chứ em nghĩ anh sẽ hỏi em cái gì? – Hoàng Anh bật cười khi thấy cô luôn tỏ ra đề phòng mình.

Phụng Anh trừng mắt không nói gì.

- Bọn em đã từng đi xin tài trợ bao giờ chưa?

- Rồi. – Phụng Anh gật đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung thêm – Đã xin hai lần, lần này là lần thứ ba.

- Có xin được không? – Hoàng Anh nhìn cô, dường như anh rất hứng thú khi nói tới chủ đề này.

- Hai lần trước bọn tôi đều gửi tới các công ty, nhưng họ đều từ chối. Hai lần ấy chúng tôi đều phải nhờ vào quỹ của đoàn trường.

- Các em có biết lý do mình bị từ chối không?

TRANG: Trước 1...3031323334...49 Sau
Tags: Những ngón tay đan, Hân Như
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Bà Nhiêu Trinh
Truyện Ma
Câu chuyện này tôi nghe bà ngoại kể từ khi còn nhỏ xíu. Gần ba mươi năm qua rồi, nhưng chi tiết trong câu chuyện vẫn cứ như in trong đầu t ...
icon XIN CON
Truyện Ma
Không biết đưa bài nên thế nào nhưng cũng xin góp vui một chuyện mà tớ được nghe chú tớ kể xin góp vui cùng mọi người. Câu chuyện có v ...
icon Chuyện ở đời, đừng vội phán xét ai!
Trò chuyện cuộc sống
Chuyện ở đời muôn hình vạn trạng, đừng vội nhìn, đừng vội phán xét vì đơn giản rằng chúng ta là … người ngoài cuộc. Một con tà ...
icon Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi
Truyện dài
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. ...
icon Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư
Truyện dài
Cuộc đời Minh An trong tích tắc đảo lộn khi một lượt biến cố đổ xuống. Ba bị bắt và chết trong tù, mẹ kế ôm tài sản bỏ đi, và th ...

Thông tin

Load: 0.000590s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Easter eggs.