• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Thời gian hoa nở - Tô Lạc

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Thế phải làm sao?”

“Để tôi tự xoa bóp một chút là được. A!”

“Sao thế?”

“Tôi hơi mạnh tay.”

“Sao anh lại ngố thế cơ chứ, tự mình xoa mà còn mạnh tay!”

Tiểu Viên lườm Thang Hi Hàn một cách khinh bỉ: “Nhìn đây này.”

Người bị khinh bỉ răm rắp nghe theo, duỗi thẳng chân ra cho cô xoa bóp.

Vài phút sau, Tiểu Viên chợt nhớ ra mình dù sao cũng là một y tá, rồi tự mình cảm thấy khinh bỉ bản thân một cách sâu sắc. Chẳng phải là trên đời có một loại xe gọi là xe cấp cứu sao? Không biết sao? Sao mình phải xoa bóp chân cho anh ta chứ? Ngốc quá! Mày đâu phải là Hạ Vũ Hà, sao phải đi phục vụ Hoàng thượng chứ? Bảo xoa bóp là xoa bóp. Chu Tiểu Viên, mày ngu đến mức lợn cũng phải thông cảm rồi đấy!

Tiểu Viên dần tỉnh ngộ, vỗ mạnh vào người Thang Hi Hàn, nói: “Đứng dậy, ra cửa, đi khám bệnh.”

Thang Hi Hàn đang mơ màng tận hưởng cảm giác gia đình ấm áp, được người khác quan tâm: “Sao nhanh thế đã thôi rồi à? Tôi vẫn còn cảm thấy hơi...”

“Không đi được chứ gì?” Cô nhìn anh ngờ vực.

Tiểu Viên nói: “Nếu không đi được thì gọi 120.” !!!

“Thôi tôi đỡ rồi, đi nào.” Nhân viên trực ban quen Tiểu Viên, ánh mắt tinh nghịch hết nhìn Tiểu Viên lại đảo qua bên Thang Hi Hàn.

“Sinh hoạt không điều độ rất dễ sinh ra bệnh mãn tính, người trẻ tuổi cần phải chú ý. Không có ai nấu cơm cho à?” Chị bác sĩ đưa mắt nhìn Tiểu Viên.

Thang Hi Hàn biện hộ: “Có, có ạ. Tối nay cô ấy có nấu mì tôm cho em.”

Này này, anh không nói gì thì sẽ chết sao? Tiểu Viên thầm nghĩ, câu nói này rất dễ gây hiểu nhầm, hiểu nhầm nghiêm trọng đấy!

“Ừ”, chị bác sĩ càng cười lớn. “Lẽ nào tài nghệ của Tiểu Viên không tốt, nấu không ngon sao?”

Thang Hi Hàn lau mồ hôi, cái chị này, chị nói chuyện tài quá nhỉ! Anh nhìn Tiểu Viên, ánh mắt ra hiệu, hỏi xem anh có nên trả lời hay không? Tiểu Viên tức tối đau khổ, bây giờ anh mà trả lời thì càng mất mặt, mất mặt, hiểu không hả?

“Nếu cậu rỗi thì đến nhà ăn bệnh viện chúng tôi mà ăn, ở đấy tôi quen, người nhà tôi làm việc ở đấy, để tôi nói với họ giúp cho.”

“Không cần, không cần đâu ạ.” Tiểu Viên vội vã nói. “Cũng ngon lắm ạ.” Thang Hi Hàn nói đỡ theo.

Chị bác sĩ tiếp lời: “Ngon mà ăn vào lại đau bụng thế à?”

“Không phải, không phải, cũng gần đây mới ăn thôi, về sau chắc là sẽ không bị đau nữa đâu ạ.” Thang Hi Hàn thở dài, phản biện bảo vệ luận án cũng không đến nỗi mất nhiều công sức thế này. Phụ nữ tri thức Trung Quốc đúng là không phải tầm thường.

Tiểu Viên kéo tay anh, vội vàng cảm ơn rồi nhanh chóng bước đi. Có một lúc thế mà anh nói nhăng nói cuội cũng đã đủ nhiều rồi.

Ăn uống no nê, bệnh cũng đã khám xong. Tiểu Viên cảm thấy bản thân cũng tích đủ công đức rồi.

Cử chỉ khó chịu, thái độ không hài lòng, lúc nào cũng giữ khoảng cách trên một mét với mình, Thang Hi Hàn cảm thấy sắp không chịu đựng nổi nữa. Rõ ràng là sau ngày hôm đấy về nhà mọi chuyện vẫn ổn, sao bỗng nhiên coi anh như thứ đồ nguy hiểm, hiện vật cấm sờ vậy? Thở sâu, bình tĩnh! Thang Hi Hàn cảm thấy có chút hối hận, rõ ràng là không nên tỏ ra coi thường người khác như thế. Diệp Thụ Thần có bày cho anh vài kế sách để đối phó, nhưng anh chẳng thèm quan tâm, xem ra lúc này, đúng là càng đọc nhiều càng thấy mình đọc ít.

Thang Hi Hàn do không biết tình hình của địch ra sao nên lòng dạ rối bời, bỗng Tiểu Viên lên tiếng: “Này, tôi không tiễn anh nữa nhé! Nhớ uống thuốc và ăn cơm đúng giờ, chú ý nghỉ ngơi, chắc sẽ không sao đâu. Ừm, tôi về trước nhé, có gì liên lạc sau.”

“Viên Viên!”

“Dạ?” Cô ngẩng lên nhìn anh. Lẽ nào có vài điều chú ý thế mà anh cũng không nhớ nổi, phải để tôi ghi ra giấy rồi đưa cho mấy hồng nhan tri kỷ của anh?

“Cô không có gì muốn nói với tôi nữa sao?”

“À, phải rồi, mẹ tôi bảo khi nào rỗi tới nhà chơi.”

“Chu Tiểu Viên!” Thang Hi Hàn cảm thấy sự hiểu nhầm ngày càng lớn, anh chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cách đối xử không công bằng này đáng lẽ không phải dành cho anh chứ? Anh bực mình rồi đấy.

Đi thẳng vào vấn đề, anh hắng giọng, lên tiếng với vẻ dò hỏi: “Mấy ngày nay cô cố tình không nghe điện thoại à?”

Tiểu Viên ngẩn ra, nước mắt chỉ chực tuôn ra, nghĩ bụng sao con người này lại lợi hại đến vậy, suốt cả buổi tối chẳng nói gì, hóa ra là biết cả rồi. Vài tiếng cười ngượng nghịu phát ra: “Không có gì đâu, chỉ là công việc bận rộn thôi.”

Trả lời xong cô mới nghĩ chẳng khác nào mình đã thừa nhận rồi.

Thang Hi Hàn tức tối, gằn giọng nói: “Chu Tiểu Viên! Cô trốn tôi có phải không?”

“Hả?” Tiểu Viên ngớ ra, sao lại nổi nóng rồi. Mỗi lần Thang Hi Hàn lớn tiếng là Tiểu Viên lại run bắn lên. Lần này cũng vậy, ngớ ra một lúc vẫn chưa biết nên trả lời ra sao.

TRANG: Trước 1...3132333435...86 Sau
Tags: Thời gian hoa nở, Tô Lạc
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
Truyện dài
"Bản tình ca mùa đông Canada" Vào những đông lạnh giá, tuyết trắng phủ ngập đường, trên một đất nước xa lạ. Cô - một c ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...
icon Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
Truyện teen
Nếu có thể, xin hạnh phúc đừng chạy quá xa để nếu không may lơ đễnh, tôi vẫn đủ sức níu chân em và cả những yêu thương như lúc này ...
icon XIN CON
Truyện Ma
Không biết đưa bài nên thế nào nhưng cũng xin góp vui một chuyện mà tớ được nghe chú tớ kể xin góp vui cùng mọi người. Câu chuyện có v ...
icon Sọ dừa
Truyện Cổ Tích
Một hôm trời nắng gắt, ngư­ời vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát n­ước quá mà không tìm đâu ra nư­ớc, cuối cùng bà đành phải li ...
icon Tấm Cám
Truyện Cổ Tích
Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất rồi, mẹ con Tấm cũng mất ...

Thông tin

Load: 0.001775s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Snack's 1967