• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Tường Vi đêm đầu tiên - Minh Hiểu Khê

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Em định làm gì, anh biết rất rõ.”

Diệp Anh khẽ mỉm cười:

“Đúng, không giấu được anh.”

“Nếu anh không ở đây, em muốn làm gì anh đều không can thiệp, thậm chí anh có thể sẽ giúp em”, ngón tay gạt nhẹ giọt sương đọng trên cánh tường vi, giọt nước lấp lánh ươn ướt ngón tay anh, “... nhưng Tạ thị, không phải là bàn đạp của em”.

“Nhà họ Tạ đã mắc nợ em, không phải sao?”, nét mặt cô dửng dưng.

Im lặng một lát, Việt Xán nói:

“Sâm Minh Mỹ sẽ là vị hôn thê của anh.”

Diệp Anh cười:

“Xin chúc mừng.”

“Vì thế, anh không muốn thấy em chà đạp cô ấy”, vân vê đầu ngón tay ướt hơi sương, Việt Xán nói, nét mặt không biểu cảm.

Cô lại cười:

“Sâm tiểu thư không phải là kẻ thù của em, tại sao em phải chà đạp cô ấy?”

Việt Xán nhíu mày.

“Mà anh cũng không phải là kẻ thù của em”, trong màn đêm, mùi hương hoa tường vi ngào ngạt, cô bước đến, cầm tay anh, đặt lên trên trán mình, “Mặc dù anh đã thất hứa với em, Xán…”.

Đầu ngón tay anh vẫn còn lưu mùi hương tường vi.

Những ngón tay mát lạnh.

Cô cầm những ngón tay ấy đặt lên vết sẹo dài dưới chân tóc nơi góc trán. Ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm ngước nhìn anh:

“Hồi đó, em vẫn một mực đợi anh, nhưng anh không bao giờ đến, hoa tường vi ngoài cửa sổ đã nở hết, anh vẫn không đến. Anh nhìn xem, vết sẹo dài như vậy. Đêm hôm ấy, em đã bị ông ta đẩy ngã vào cạnh bàn, chảy rất nhiều, rất nhiều máu, máu tươi tràn xuống khiến em không thể nào mở mắt, đến tận lúc đó, em vẫn mong anh đến.”

Vết sẹo ấy hơi lồi và rất dài.

Hai đồng tử trong mắt Việt Xán tối sầm, ngón tay khẽ run, cô vẫn giữ chặt anh, không để anh nhích ra, dù chỉ một chút!

“Em đã hận anh, Xán à.”

Lòng nặng trĩu, cô nói như than thở:

“Hai năm đầu ở trong đó, em hận anh, hận anh vô cùng”, đôi mắt đen tĩnh lặng như giếng sâu, cô nhìn thẳng vào mắt anh, “... nhưng, Xán, em không muốn trở thành kẻ thù của anh, em cũng không muốn anh trở thành kẻ thù của em. Em cần Tạ gia, em cần ai đó giúp đỡ”.

“Giúp em vào tập đoàn Tạ thị?”

“Đúng.”

“Nếu em trực tiếp đến tìm anh, anh không thể không giúp em.” Trong đầu bỗng hiện ra cảnh tượng cô dựa vào người Việt Tuyên, Việt Xán chớp mắt, giật mạnh tay khỏi tay cô, “Bây giờ em đã chọn Nhị thiếu gia, không phải sao?”.

“Đó là bởi vì, bên cạnh anh đã có Sâm tiểu thư”, cô thở dài, “Em nghĩ, đã có Sâm tiểu thư, anh sẽ không còn nhớ em là ai. Vì thế, em không dám tin anh lần nữa”.

“Ha ha ha ha!”

Việt Xán bật cười to, cười điên dại như hoàn toàn không bận tâm có thể có người đi qua hoa viên lúc đó, cười như cậu thiếu niên ngông cuồng, bất kham sáu năm về trước. Anh cười trong mấy phút rồi ánh mắt rời khỏi mặt cô, nói vẻ giễu cợt:

“Được, anh có thể giả bộ không nhận ra em, cũng không ngáng đường em. Nhưng em phải cho anh biết, rốt cuộc em và Tuyên có quan hệ gì.”

“Sao?”

“Em thích Tuyên? Hay chỉ lợi dụng cậu ta?”, Việt Xán hỏi thẳng.

“Còn anh?”, cô cười nhạt, “Anh thích Sâm tiểu thư chứ?”.

Việt Xán cau mày.

“Tình cảm của anh đối với Sâm tiểu thư thế nào...”, Diệp Anh nhìn anh, “... thì tình cảm của em đối với Nhị thiếu gia cũng như thế”.

Ánh mắt cô…

Cơ hồ như đều do anh quyết định.

Việt Xán chăm chú nhìn cô hồi lâu, đồng tử in hình đôi mắt đen láy, phẳng lặng như mặt hồ của cô. Ánh mắt anh càng lúc càng tối sẫm, cuối cùng anh đột ngột quay người bỏ đi, thậm chí không nói lời tạm biệt. Diệp Anh nhìn theo bóng anh mỗi lúc một xa, khi bóng đó hoàn toàn biến mất, cô mới khẽ thở phào.

Rõ ràng anh ta vẫn nhận ra cô.

Xán…

Cậu thiếu niên cuồng nhiệt như con ngựa hoang bất kham của ngày xưa, bây giờ lại trở thành mối nguy hiểm ngáng đường cô rồi sao? Ngồi trên chiếc ghế dài cạnh con đường trong hoa viên, Diệp Anh tư lự rất lâu, cô nín thở lấy lại cân bằng trong lòng, khi mở kẹp giấy, bắt đầu vẽ, cô chợt nhìn thấy, bên khóm tường vi dại...

Hoa tường vi đỏ thẫm nghiêng mình trong gió.

Những phiến lá xanh non.

Trên mặt đất chỗ bụi hoa vừa bị đào xới, một chiếc xẻng dài, một bình tưới nước và một bình phun thuốc vẫn còn dính đất bị ai đó bỏ quên. Gió đêm hòa lẫn mùi hăng hăng của đất, giống hệt mùi vừa rồi trên cơ thể Việt Xán.

* * *

Hai ngày sau.

Buổi sáng.

Toà nhà của tập đoàn Tạ thị cao hơn năm mươi tầng với biểu tượng màu da cam nổi bật, tọa lạc ở khu trung tâm sầm uất nhất thành phố. Bề ngoài tòa nhà lắp kính màu nâu nhạt, rất hài hòa với cảnh quan xung quanh, dưới ánh mặt trời, trông như một cung điện thuỷ tinh trong suốt, long lanh.

TRANG: Trước 1...2526272829...95 Sau
Tags: Tường Vi đêm đầu tiên, Minh Hiểu Khê
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
Truyện dài
"Bản tình ca mùa đông Canada" Vào những đông lạnh giá, tuyết trắng phủ ngập đường, trên một đất nước xa lạ. Cô - một c ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
icon Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền
Truyện dài
Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ c ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Gửi bé Bống ở Xứ sở Niềm vui
Trò chuyện cuộc sống
Con có nhớ niềm vui của buổi học đầu tiên? Đó là khi con về khoe mẹ là cô giáo đã gọi con không phải bằng tên gọi ở nhà mà bằng tên ...
icon Chuyện ở đời, đừng vội phán xét ai!
Trò chuyện cuộc sống
Chuyện ở đời muôn hình vạn trạng, đừng vội nhìn, đừng vội phán xét vì đơn giản rằng chúng ta là … người ngoài cuộc. Một con tà ...
icon Yêu em từ cái nhìn đầu tiên - Cố Mạn
Truyện dài
Nhắc đến Yêu em từ cái nhìn đầu tiên có lẽ không cần dùng quá nhiều lời, bởi cùng với Sam Sam đến đây ăn nào, Bên nhau trọn đời, Y ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...

Thông tin

Load: 0.000870s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog