Đến lúc con súc sắc được chuyển đến tay tôi, tôi bắt đầu thấy hối hận tại sao vừa nãy mình không phản đối chơi trò này. Không biết tôi có thù oán gì với mấy con súc sắc mà cứ tôi mở cốc là chúng cho ra mấy con số lè tè ngay được.
Kết quả, ván đầu tiên kẻ thua cuộc là tôi.
Đào Tử cười nham hiểm, điệu phấn khích dường như biến thái này làm tôi có cảm giác như nó chật vật sống được đến ngày hôm nay chỉ là để chờ chứng kiến cảnh tôi thua bạc.
Nó nói: "Tô Nhã, xin chị cho chúng tôi biết, người yêu cũ của chị tên là gì?"
Tôi không thể không ném cho nó một cái lườm bái phục. Quanh năm ngập đầu trong sự nghiệp hóng hớt buôn chuyện, khứu giác cũng nhanh nhạy hơn người, có thể dễ dàng đánh hơi được thứ mà người ta muốn giấu kín nhất.
Tôi đáp: "Tôi chọn chịu phạt."
Đào Tử nói: "Uống rượu đi rồi..." Đầu nó đảo liên hồi như cái trống lắc, quay hết bên phải sang bên trái, cuối cùng nó cũng tìm được một cây chổi quét trần ở góc tường đưa cho tôi, "Coi như đây là cái cột, cậu biểu diễn một màn múa cột cho mọi người xem đi!"
Tôi há hốc miệng, trợn tròn mắt!
Con bé này thâm thật. Tôi nói: "Đào Tử, chũng mình quen biết nhau đã lâu thế rồi, mình còn đang trọ ở nhà cậu nữa..."
Đào Tử chặn họng tôi: "Im ngay, thân mấy cũng vô dụng! Có giỏi thì lần sau cố mà thắng đi, rồi nghĩ cách báo thù tớ thế nào chẳng được, lần này cậu mà âm mưu trốn tránh... hỏi xem mọi người có để yên cho cậu xỏ lá không?"
Tôi quay sang nhìn mọi người xung quanh, tất cả đều đang cười dửng dưng nhìn tôi lắc đầu: "Tô Nhã, có gan đánh bạc thì phải có gan chịu thua chứ! Bạc phẩm có tốt thì nhân phẩm mới tốt được!"
...
Phải nói rằng, bất kể đi đến đâu, luôn có những con người có khả năng cường điệu hóa vấn đề thành bài học tư tưởng xuất hiện bên đời tôi.
Vô vọng. Tôi đành thở dài, nốc cả ly rượu trước mặt vào bụng để lấy dũng khí, rồi mắm môi mắm lợi cầm cây chổi ra đứng giữa phòng, nhắm mắt lại, mượn chút hơi men đang bắt đầu dâng lên từ dạ dày, uốn éo lắc lư như bị ma nhập.
Chỉ nghe bên tai vang lên một tràng cười như thể sấm rền.
Tôi mở mắt ra, thấy Đào Tử đang quỳ dưới đất, khốn khổ ôm chặt lấy chân của Tiểu Điền để không ngã lăn ra sàn. Những người khác cũng đang ôm bụng thở phì phò cố giữ chút hơi tàn.
Tôi nói: "Mọi người dù gì cũng nên lịch sự chút chứ, đừng có thẳng thừng kích động lòng tự trọng của tôi như thế!"
Đào Tử nói: "Thưa tráng sĩ Tô Nhã, nhìn người khác múa thì phải trả tiền, nhìn cậu múa thì bọn tôi phải trả bằng sinh mạng đấy! Từ nay về sau quyết không để cậu múa thêm lần nào nữa! Sao cậu có thể biến màn múa cột thành màn đánh đấm dã man thế cơ chứ!"
Đối mặt với tình trạng hỗn loạn không thể nói lý kiểu này tôi thường chọn phương án im lặng.
Sau đó, trong im lặng tìm thời cơ, rồi một khi đã tìm ra thì nhất định phải báo thù thật dã man tàn bạo!
Nhưng cái gọi là thời cơ lại không chịu đến với tôi, thành ra việc báo thù cũng vì thế mà chưa thể thực hiện được.
Ván thứ hai, tôi lại thua.
Chương 35 - Gặp lại sau bao năm
Tiểu Điền nói: "Tô Nhã, cậu yên tâm, mình không thất đức nham hiểm như Đào Tử đâu, không đời nào hỏi mấy câu vô vị gãi ngứa ngoài giày như thế. Mình rất thẳng thắn. Xin hỏi, cậu làm tình lần đầu tiên lúc bao tuổi?"
...
Mẹ ơi! Tôi thấy nó còn nham hiểm thất đức hơn Đào Tử một trăm lần! Tôi có hóa thành tro cũng không thể cho chúng nó biết bản nương cáo biệt thời thiếu nữ khi hai mươi mốt tuổi!
Tôi nói: "Tôi vẫn chọn chịu phạt!"
Tiểu Điền cong môi lên nói: "Đúng là, sao hỏi cái gì cũng chọn phạt thế, chẳng thú vị gì cả."
Tôi lại nốc thêm một ly rượu phạt nữa trong lúc chờ đợi đám lang sói bàn bạc hình phạt biến thái dành cho mình.
Đào Tử nói: "Xem ra phải cho Tô Nhã chạy ra ngoài, không thể để nó chỉ mất mặt trước bọn mình thôi. Phải cho nó làm trò đồi bại trước mặt người khác mới được, cho nó biết thế nào là nhục như con trùng trục để lần sau thua không dám chịu phạt nữa, chỉ còn nước trả lời câu hỏi của bọn mình!"
...
Trời! Tôi sai rồi, tôi xin thu lại câu vừa nãy! Thực ra thất đức và nham hiểm nhất trên đời này vẫn là bà già lắm quẻ Đào Tử!
Mọi người đều thấy ý kiến của Đào Tử vô cùng thấu tình đạt lý. Sau khi đã xác định phương hướng "cho tôi bẽ mặt trước người ngoài", cả bọn bèn chụm lại suy tính một hình phạt bệnh hoạn táng tận lương tâm mới.
Tiểu Điền nói: "Tô Nhã, quyết định rồi, vì đây là lần đầu tiên cậu bước ra khỏi cửa nên bọn mình cũng không muốn làm khó cậu quá, lần này coi như khởi động cho nóng người thôi. Cậu, rất đơn giản, sang phòng hát đối diện, mở cửa ra, sau đó hét to ba lần câu 'tôi là con lợn' là được!"
Total Visits: 48327296
Visits Today: 321742
This Week: 2295192
This Month: 321742
