• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Nhắn gió mây rằng anh nhớ em...

homeĐọc TruyệnTruyện teen

Tôi quen Phong trong những ngày mùa thu dịu ngọt, nhưng lại xa anh ngày hè oi ả, và cơn mưa ngoài trời cứ day dứt mãi không thôi. Mà những kỷ niệm của chúng tôi, thường gắn liền với những cơn mưa...

- My hả, My giờ này đi suốt, khi thì miền Tây, khi thì cực Đông, mà thực ra, tôi cũng không đếm được tần suất cô ấy đi đâu! - Cậu bạn buông một hơi dài khi tôi hỏi về My, cô gái năm xưa tôi đã dại dột buông tay.

Cám ơn cậu bạn rồi tôi buông điện thoại, uể oải nằm xuống ghế. Tin nhắn tới từ cậu bạn vừa nãy:

- Có can đảm thì đi tìm cô ấy đi, đồ tồi! - Tôi cứ trân trân nhìn dòng tin nhắn vừa tới, như thể nhìn thấu vào quãng thời gian vừa qua, khi tôi để mặc My với mớ ký ức về mình, không một hồi kết tốt đẹp. Tim tôi thắt lại, em đang ở đâu trên dải đất này? Đúng mà, có sai đâu khi nói tôi là một thằng tồi. Khi để em như thế, một mình cô độc, My ơi.

***

- Cám ơn em nhé, chuyến đi của tụi anh rất vui, nhờ có em. Mong sớm được gặp em - Huy vừa cười, vừa chân thật nói với My. My cười xòa:

- Có chi đâu anh, dịp tới có tour nào cứ alo nhé - Rồi My bước ra tàu, trở về đảo. Bóng My xa rồi, mà Huy vẫn còn không thôi ngóng nhìn mãi. Cô gái nhỏ nhắn, mà nhiệt tình và đáng yêu thế. Quen nhau nhiều lần trong những dịp đi viết bài, rồi lần này, là may mắn được đi cùng em trong tour Cô Tô, Huy không nén nổi cảm xúc yêu mến dành cho cô gái. Dù chuyến đi mang tính chất đi nghỉ cùng bạn bè, nhưng thực ra là mong được gặp em. Huy biết rõ lòng mình, hơn ai hết…

Lần này, nếu không có em - cô hướng dẫn viên nhiệt tình, thì hẳn anh và bạn bè đã không có một chuyến đi đầy nụ cười và tràn đầy niềm vui như thế. Những mong, sẽ được trò chuyện với cô lâu hơn, vậy mà em đã tạm biệt để chuẩn bị cho những chuyến đi khác, cho những đoàn khách ở trên đảo rồi. Anh lên xe, trở về thành phố với một nỗi nhớ đong đầy.

***

Thành phố mùa này sao mà đẹp lạ, những hàng cây xanh mát mắt, những đóa bằng lăng tím ngắt cả một khung trời. Phong bước qua từng con phố, vừa đi vừa lục lại trí nhớ, hòng tìm nụ cười của cô gái năm nào. Trước kia, My thích được anh đèo đi ngắm sen hồ Tây sáng sớm, thích đi ăn kem những chiều mưa lạnh - sở thích kỳ lạ, nhưng luôn khiến em hạnh phúc vô cùng.

Quán trà quen, vẫn đôi ba hàng ghế sẫm màu trên ban công, vẫn mùi trà hòa cùng hương gió sà vào những chiều muộn. Anh lần tay trên bức tường dọc theo lối đi dẫn lên tầng hai, cố tìm xem anh và My đã đến đây bao lần, đã cùng cười nói bên nhau bao lâu.

Cô gái của anh, chỉ vì một lần lầm lỡ, anh đã đánh mất rồi. Cô nhân viên cũ vẫn nhận ra anh, mỉm cười gật đầu chào anh. Anh toan hỏi về My, nhưng lại thôi. Anh đến bên khung cửa sổ đặt cuốn album của khách hàng viết lại cho quán.

Hà Nội, ngày… tháng… năm

Mưa hôm nay rơi nhiều quá, ướt cả vai, cả tóc em, vậy mà anh thì chẳng còn ở đây? Phương Nam nắng ấm không anh, chị ấy, có làm anh vui?

Hà Nội, ngày cuối tuần không anh...

Hôm nay, em tới đây bằng xe bus, không có ai nhắc em phải ngồi bên này cho đỡ nắng, cũng không có ai cho em tựa vai ngủ vùi. Sao anh đi, mà không cho em một lời, dù cay đắng, em vẫn muốn nghe.

Hà Nội, ngày trở về...

Một năm rồi, em mới trở lại thành phố này. Xa anh nhanh quá, những ký ức giờ ra sao?

… Thật nhiều dòng chữ quen thuộc, là My của anh, vẫn trong trẻo và dịu dàng như thế. Duy chỉ có điều, có những trang, chỉ ghi ngày tháng, không một dòng chia sẻ nào thêm.

Bức ảnh gần nhất, là khung cảnh một bãi biển vắng người. Anh cố gắng gặng hỏi cô nhân viên, nhưng cô cũng không biết gì thêm. Chỉ biết rất lâu rồi, không thấy chủ nhân của những lưu bút này quay lại. Chén trà bỏ dở, anh lao ra ngoài phố. My ơi, em ở đâu?

***

Đêm biển bình yên đến kỳ lạ. Vậy là tôi đã đi như thế này hơn ba năm trời. Lần gần nhất trở về Hà Nội cũng đã hai năm. Lạ thật, những ký ức vẫn gợi nhớ về anh, nhưng chưa một lần tôi muốn ngoái lại.

Xa anh, là khoảng thời gian thật khó khăn, và tôi cứ muốn chúng ngủ vùi thật lâu, để lòng đừng dội lên những miền nhớ vô vàn. Thật khó để khóa chặt nỗi nhớ về một bóng hình trong tim, và cố vùi lấp bằng những chuyến đi dài. Tôi không về Hà Nội nhiều, bởi sợ bất kỳ thứ gì nơi thành phố nhỏ xinh này lại gợi nhắc thêm về anh.

Tôi quen Phong trong những ngày mùa thu dịu ngọt, nhưng lại xa anh ngày hè oi ả, và cơn mưa ngoài trời cứ day dứt mãi không thôi. Mà những kỷ niệm của chúng tôi, thường gắn liền với những cơn mưa.

Vùi đầu vào những trang viết, tôi bắt đầu dần quen biết nhiều người hơn, họ đi nhiều, trải nghiệm và cứ đi về lại viết. Trước tôi từng nghĩ, quên anh thì khó, chi bằng cứ viết ra tên anh trên trang giấy này. Thế rồi thời gian cũng làm tôi vơi bớt phần nào, phần vì công việc hiện tại, nó cho phép tôi toàn tâm toàn ý dành sức lực cho chúng.

Hiện giờ, tôi làm hướng dẫn tour cho các đoàn tại đây, sau đó, có thể sẽ viết một vài bài về chuyến đi, gửi cho công ty đăng lên các trang mạng. Tôi yêu thích công việc này, nó mang lại cảm giác vui vẻ, không nhàm chán.

TRANG: 12
Tags:
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chạm tay vào yêu thương
Truyện teen
Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhò ...
icon Tháng năm không ở lại
Truyện teen
*** "Tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất. Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi." Thời học sinh là quãng th ...
icon Lời tỏ tình của hoàng hôn
Truyện teen
Tôi bên Quân không quá lâu nhưng thứ tình cảm đã có với Quân khó có gì thể thay thế được. Quân là người đã thổi vào trong tôi một ngu ...
icon Cho những ngày hạnh phúc bình dị
Truyện teen
Hạnh phúc, đôi lúc chỉ đơn giản, là cùng nhau trồng một luống rau, em nhặt cỏ, anh tưới nước, cho những ngày hạnh phúc bình dị. R ...
icon Một người vừa đủ để yêu
Truyện teen
1. “Tôi vẫn sống tốt mà không cần tình yêu!” Tuyên ngôn xanh rờn và đầy kiêu hãnh ấy trong chúng ta ít nhất ai cũng từng một lần nó ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Khám sức khỏe
Truyện cười
Thấy vợ lục tìm sổ y bạ khám bệnh, chồng ngạc nhiên hỏi: - Sáng nay bà được UBND phường gọi ra có việc gì à? - Đúng thế. - V ...
icon Hương Vị Đồng Xanh - Born
Truyện dài
Tình yêu là một thứ gì đó không thể chiếm giữ cũng không có cách nào chiếm giữ, càng muốn nắm lấy nó thì nó lại càng xa khỏi tầm tay ...
icon Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi
Truyện dài
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. ...
icon Em sẽ đến cùng cơn mưa
Truyện dài
Văn học Nhật đem đến cho độc giả cảm giác bình yên, lãng mạn khi đắm mình trong những tác phẩm tinh tế, chìm trong câu chữ nhẹ nhàng nh ...
icon Ngoảnh lại hóa tro tàn - Tân Di Ổ
Truyện dài
Trong tim mỗi người đều có một mặt trời. Ta coi nó là Thánh kinh của đời mình, hễ bước một bước liền ngẩng đầu ngưỡng vọng. Trong ...

Thông tin

Load: 0.000438s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Insane