Đi quanh 1 lượt họ quay lại đại sảnh thì đã thấy có dọn sẵn một tiệc bupfe nhỏ đặt giưã đại sảnh.
Chọn đồ ăn xong, cũng khá mệt mỏi vì cả ngày hoạt động, cặp nào trở về phòng cặp nấy theo chỉ dẫn của gia nhân trong nhà.
Vừa mở cửa phòng, mắt Trịnh Kim đã sáng lên khi nhìn thấy chiếc giường êm ái. Anh đi vào trong, thả mình xuống giường giang hai tay , uể oải nói:
- Giờ mới được ngủ.
Kim Ah nuốt nước bọt nhìn tư thế "hớ hênh" của Trịnh Kim, cô hắng giọng:
- Định khêu gợi tôi đấy à.
Trịnh Kim ngoi đầu dậy, nhìn Kim Anh đầy vẻ giễu cợt, nhếch môi nói:
- Xin lỗi, Tớ không có cảm xúc vơí bạn.
- Ồ, vậy à.
Kim Anh bỗng đổi sắc thái, cô nhìn Trịnh Kim bằng ánh mắt rất lạ. Tia nhìn ấy đến rợn cả người,tiến gần đến Trịnh Kim. Cậu hỏang hồn bật người dậy, nói:
- Làm gì vậy.
- Nghĩ xem.
Chương 71:
Kim Anh nói với vẻ đầy "nữ tính" cô ngồi sát lại Trịnh Kim, tay sờ soạn lên mặt cậu. Trịnh Kim điềm nhiên, khẽ nhếch môi cười khẩy, không những không tỏ thái độ bất ngờ mà còn nhìn thẳng vào mặt Kim Anh với cự ly rất gần làm cô nóng bừng mặt, anh nói:
- Được, nếu cậu muốn.
Vừa nói, anh vừa cởi chiếc áo thun cotton cổ tim của mình ra để lộ thân hình lý tưởng nhưng có vẻ hơi gầy một chút so với siêu mẫu nam. Kim Anh mở trừng mắt, 2 má đỏ bừng lên, máu mũi cô suýt phụt ra. "Ôi...mẹ ơi...con tụt huyết áp mất..."
Cô chỉ định trêu cậu ta cho thử xem gương mặt lạnh lùng kia ngượng sẽ như thế nào ai ngờ lại rơi vào tình thế này. Tác dụng phụ ư. Kim Anh dở khóc dở cười. Nhưng không còn đường lui rồi. Cô nuốt nước bọt "lên ngựa là phóng thôi" :
- Tốt thôi...
Kim Anh đành đánh liều chơi nốt ván này với Trịnh Kim xem ai thua trước.Cô rướn người gần sát mặt Trịnh Kim, mở tròn đôi mắt nói:
- Làm gì thì làm đi.
- Rất tốt - Trịnh Kim mở to mắt, quay đối diện mặt Kim Anh.Bỗng tim Kim Anh đập mạnh đến nỗi không kiểm soát được...Gần chút nữa thôi... thêm chút nữa Trịnh Kim có thể chạm đến bờ môi của Kim Anh, cô cũng ơn ớn nhìn ánh mắt thâm sâu khó lường này "làm ơn chịu thua đi...đừng lì thế chứ..chịu thua tôi 1 lần thôi..." Kim Anh nhíu nhíu mày khi gương mặt Trịnh Kim ngày càng gần hơn với cô. Và rồi... chỉ thấy một nụ cười nhếch lên từ khoé môi.
Trịnh Kim đột nhiên nằm xuống kéo chăn quấn quanh người, cố che dấu cảm xúc đang len lỏi trong mình, anh nhắm mắt nói:
- Đừng tỏ ra háo thắng như thế vơí người khác nếu không phải là tôi, cậu sẽ thiệt đấy.
Kim Anh chưa kịp ăn mừng vì thành công làm cho Trịnh Kim thất bại trước vẻ "quyến rũ" của mình thì Trịnh Kim đã nói 1 câu thâm thúy mà cô không thể hiể nổi. Cô không hiểu ý xâu xa của anh là mấy bèn hỏi:
- Ý cậu là sao?
Trịnh Kim không nói gì. Bất chợt cơn đau bụng đúng thời điểm này lại tái phát bàn tay cậu lạnh giá, người khẽ gập lại, tay ôm chặt bụng cố gắng ngăn không bật hơi thở nặng nề ra để Kim Anh biết.
Kim Anh thấy Trịnh Kim im lặng, cô bước xuống giường ngó nghiêng xem cậu ngủ chưa. Kim Anh quan sát thì thấy hai hàng lông mi đen dày kia đã nhắm lại, sóng mũi cao thẳng làn môi mỏng mím chặt lại giường như đang kìm nén gì đó. Kim Anh bây giờ mới chú ý đến làn da của cậu, nó trắng nhưng có vẻ là trắng xanh dấu hiệu của người bị bệnh thì Trong 11 nhóm còn lại chỉ chon ra ba nhóm về sớm nhất để lọt vào vòng trong phải. Cô bỗng nhớ lại lần cậu vì ăn phải món Humbeger kẹp ớt của mình mà đau bụng suýt ngất vẻ mặt cậu cũng na ná bây giờ, 1 chút gì đó thương cảm dâng lên trong Kim Anh. Kim Anh thấy Trịnh Kim có triệu trứng toát mồ hôi mà đêm ở đây thì lạnh làm gì nóng đến nỗi vậy. Kim Anh nhíu mày, lay người Trịnh Kim:
- Cậu sao vậy.
Cố lắm, Trịnh Kim mới mở lời bằng giọng bình thản nhất:
- Không...sao.
- Tôi thấy cậu đang đau ở đâu đó đúng không.
- ...
- Cậu đau bụng à.- Kim Anh hoảng hốt khi thấy Trịnh Kim cứ mãi im lặng, hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau đến nỗi không thể gần hơn nữa, gương mặt anh tuấn tái nhợt lại, cắn chặt răng vào môi quyết không kêu la. Kim Anh lo lắng, cô nghĩ anh chỉ để thuốc ở đâu đó trong túi xách của cậu thôi. Nghĩ là làm, Kim Anh vội vàng lục trong chiếc túi xách của cậu. Thấy một hộp thuốc trị viêm dạ dày, cô hỏi nhanh:
- Mây viên.
- 3.
Kim Anh lấy đúng liều, nhìn quanh căn phòng, may trên bàn chỗ gần cửa sổ còn một chai nước lọc cuối cùng, cô lấy cho anh uống.
Uống thuốc xong, sắc mặt Trịnh Kim có vẻ khấm khá hơn, nét mặt anh dãn ra đôi chút, màu môi hồng tự nhiên đã dần trở lại với anh. Kim Anh thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi xuống cạnh Trịnh Kim, nhìn anh tò mò hỏi:
- Cậu bị từ bao giờ ?