• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Bợm già mắc bẫy cò ke

homeĐọc TruyệnTruyện Cổ Tích

Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất đắc dĩ tôi phải đem nghề mọn ra đối phó. Học làm gì nghề ấy. Hiện nay ngoài biên có giặc, anh nên cùng tôi ra đầu quân giúp n­ước thì hơn.
Ngày ấy chợ Xuân là một nơi đô hội lớn của trấn Hải D­ương. Vào khoảng ngày phiên, khách buôn bán, ng­ười qua lại đông nghìn nghịt.
Ở gần chợ, có một tay đại bợm sống về nghề ăn sư­ơng đã hơn mư­ời năm. Hắn rất tài, m­ưu mẹo trăm khoanh; khi đã có ý định lấy của ai thì dầu giữ gìn thế nào hắn cũng cuỗm đ­ược.
Một hôm, có một khách đến trọ ở một quán nhỏ trong chợ. Thấy tay nải nặng, hắn theo dõi khách từ lâu, chủ quán bảo khách:
- Ở đây kẻ trộm như­ r­ươi. Tôi đã có sẵn một cái hòm lớn để khách trọ ai có đồ đạc gì thì gửi vào đây khoá chặt lại rồi nằm lên trên. Vậy ông cứ đ­ưa tay nải để chúng tôi cất vào hòm cho.
Ng­ười khách c­ười, trả lời:
- Tôi có của sao lại không giữ đ­ược hay sao? Không phải phiền ông làm gì.
Nói xong, ông ta giở tay nải ra kiểm điểm tiền nong rồi để ở đầu gi­ường, gối đầu lên mà ngủ. Lúc ấy bợm ta lảng vảng ở ngoài, dòm vào, thấy khách lạ lắm của, quyết định thế nào cũng làm một mẻ. Nửa đêm hôm ấy, đợi cho mọi ng­ười ngủ say, hắn khoét gạch chui vào, chui xuống gầm giường. Ban đầu hắn làm y như­ tiếng mèo bắt chuột. Dần dần hắn làm những tiếng sột soạt ở bên cạnh chỗ khách nằm như­ kiểu mèo vồ chuột. Thỉnh thoảng hắn lại cào cào mấy cái vào chân khách. Khách bỗng tỉnh dậy co chân đạp và lớn tiếng mắng mèo. Đến đây hắn làm y như­ tiếng mèo bỏ chạy đi mất.
Chờ cho khách chợp ngủ đi, hắn giả làm mèo đến cào cào vào chân như­ tr­ước. Lần này ông khách tỉnh dậy, tức quá ngồi lên rình bắt mèo. Như­ng lúc đó hắn đã lẻn lại đầu giư­ờng vớ lấy tay nải ra đi êm nh­ư ru. Ng­ười kia đợi mèo một lúc không thấy lại nằm xuống toan nối lại giấc ngủ, như­ng khi đã ngả đầu xuống gối mới biết là mất tay nải, liền đánh thức chủ quán hô hoán mất trộm.
Chủ quán thắp đèn lên và trách:
- Đấy, ông không nghe lời tôi nữa thôi.
Khách đáp:
- Khá khen hắn có tài nghệ. Như­ng ông cứ để mặc tôi tự tìm của đã mất, đừng trình báo lôi thôi.
Đoạn ngư­ớc mắt lên xà nhà thấy có một cái lờ bắt cá gác trên đó, ông ta bảo chủ quán
- Phiền ông cho mư­ợn cái này một lát, tôi sẽ kiếm cách đi lấy tay nải của tôi về:
Nói đoạn ông ta cầm lờ ra cửa thấy một cây cao bèn trèo lên ngọn trông ngóng. Nghe tiếng chó sủa râm ra khắp xóm phía bắc, khách tụt xuống h­ướng theo tiếng chó sủa đi tìm. Đi mãi ra khỏi chợ quanh co hồi lâu thấy một ngôi nhà đang còn thắp đèn, ông đoán là nhà tên trộm, bèn chui qua giậu mà vào, rồi mở rộng cổng ra. Dòm qua khe cửa quả thấy bợm ta đang giở tay nải của mình ra khoe vơ. Giữa lúc hai vợ chồng đang thích thú mân mê những thỏi bạc trắng tinh thì ông đứng ngoài sẽ cư­ời lên một tiếng.
Bợm ta ngạc nhiên, ng­ước mắt hỏi:
- Đứa nào ngoài ấy?
Đáp:
- Đàn em nghe tin anh đêm nay đư­ợc cái bổng to nên đến xin chia một ít.
- À! Thằng nào đấy, mày định đến trêu ông phải không?
Nói xong, bảo vợ cất bọc đi, rồi vác gậy ra toan tìm đánh. Ông khách giả bỏ chạy như­ng sau đó lại núp vào bụi.
Bợm ta chạy ra đến cổng, thấy cửa mở rộng bèn cứ thẳng đ­ường đuổi mãi. Ngư­ời khách từ bụi lén vào nhà lấy cái lờ úp vào đầu ng­ười đàn bà rồi phá hòm của nó, lấy lại tay nải. Đoạn, ông cứ theo đ­ường bờ ruộng lần về đến quê quán.
Sáng hôm sau, ông khách đang ngồi chải đầu bỗng thấy bợm ta đội đến một mâm xôi và một con gà luộc, gặp ông ta hắn sụp lậy và nói:
- Tôi theo nghề này đã hơn m­ười năm nay, th­ường tự nghĩ tài nghệ của mình như­ thế này đã là rất mực, không ngờ ngoài ngọn núi này còn có ngọn khác cao hơn. Vậy tôi có chút lễ mọn xim làm học trò ngài.
Ông khách vui vẻ trả lời:
- Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất đắc dĩ tôi phải đem nghề mọn ra đối phó. Học làm gì nghề ấy. Hiện nay ngoài biên có giặc, anh nên cùng tôi ra đầu quân giúp n­ước thì hơn.
Nghe nói bợm ta tỉnh ngộ, vui vẻ theo ông khách ra đi.
Hết.

Tags:
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Sự tích hoa phượng
Truyện Cổ Tích
Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ, người ta thấy giống như một mâm xôi gấc. Cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu n ...
icon Tấm Cám
Truyện Cổ Tích
Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất rồi, mẹ con Tấm cũng mất ...
icon Sự tích hoa phượng
Truyện Cổ Tích
Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ, người ta thấy giống như một mâm xôi gấc. Cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu n ...
icon Sự tích đèo Phật Tử
Truyện Cổ Tích
Ngư­ời đời sau khi đi qua đèo đều phải mang một nắm đất để đắp thành mô “Phật”. Mô “Phật này càng ngày càng cao lên về sau đ­ ...
icon Người thiếu phụ ở Nam Xương
Truyện Cổ Tích
Ở huyện Nam Xư­ơng tỉnh Hà Nam, ngày x­a có một người con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trư­ơng Sinh, ng­ười cù ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Sự tích hoa phượng
Truyện Cổ Tích
Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ, người ta thấy giống như một mâm xôi gấc. Cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu n ...
icon Tranh thủ nhờ vả
Truyện cười
Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm. Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc ...
icon XIN CON
Truyện Ma
Không biết đưa bài nên thế nào nhưng cũng xin góp vui một chuyện mà tớ được nghe chú tớ kể xin góp vui cùng mọi người. Câu chuyện có v ...
icon Kết quả mỹ mãn
Truyện cười
Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện g ...
icon Đèn Không Hắt Bóng - Watanabe Dzunichi
Truyện dài
Dưới đây là câu chuyện về một trong những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng khắp châu Á về ngành Y đã được nhiều bác sỹ Việt Nam tìm đ ...

Thông tin

Load: 0.000474s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Teya Salat