• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Đang ăn thì cô ta hỏi tôi:

- Cậu mua điện thoại mới chưa, chúng mình trao đổi số điện thoại, có thời gian rỗi thì đi chơi. Dù sao mình cũng không định đi học nữa.

Tôi có chút ngạc nhiên:

- Hả, thế cậu định làm gì?

Cô ta quay sang cười:

- Đi khắp nhân gian, được rồi, mau cho mình số điện thoại.

Sau đó cả tôi, Lâm Mộ Sắc, Tô Quân Lương và Thẩm Ngôn trao đổi số điện thoại.

Thế giới này thật nhỏ bé!

Thanh toán xong, bốn người chúng tôi đứng trước chiếc gương trong nhà vệ sinh chỉnh trang nhan sắc. Lâm Mộ Sắc vừa nhai kẹo cao su vừa lấy trong túi xách một cái lọ nhỏ xịt vào cổ tay, sau đó lại bôi sau tai. Tôi tò mò hỏi cô ta:

- Lúc nào cậu cũng mang nước hoa bên mình à?

Cô ta rất thẳng thắn:

- Đúng vậy, kẹo cao su và nước hoa nhất định phải mang bên mình. Ai mà biết được lúc nào muốn hôn hay muốn lên giường, dĩ nhiên phải chuẩn bị sẵn sàng.

Ngay cả chị Thẩm Ngôn lớn hơn chúng tôi sáu, bảy tuổi cũng phải kinh hoàng vì câu nói này:

- Sốc quá!

Lâm Mộ Sắc không hề bận tâm:

- Chẳng phải cái cô Kim Sam Soon trong phim Hàn quốc đã nói: "Hãy cứ yêu như chưa từng bị tổn thương". Câu này có hơi sướt mướt, nên nói là hãy cứ yêu giống như vẫn còn trinh!

Tôi phát hiện muốn làm bạn với Lâm Mộ Sắc thật sự cần phải có một trái tim thật khỏe mạnh, nếu không sẽ không thể "tiêu hóa" được.

Tô Quân Lương đã từng theo người mẹ đào hoa của mình đi du lịch đến Việt Nam, Lào, Campuchia. Sau khi quay về, cô ấy nói với tôi:

- Cậu biết không, ở Campuchia có rất nhiều mìn. Chúng được chôn từ thời chiến tranh nhưng đến bây giờ vẫn chưa được gỡ hết. Mỗi năm có rất nhiều người vô tội bị thương, thậm chí chết vì mìn. Vì thế những người sống ở đó đều biết những nơi cỏ mọc um tùm không được đi. Những căn phòng đóng kín cửa không được vào. Những nơi đó có mìn, không cẩn thận một chút là sẽ mất đi hai chân hoặc tính mạng. Có quả mìn chỉ to bằng lọ nước hoa Chanel No.5 nhưng phạm vi sát thương lên đến hàng chục mét.

Nghe cô ấy kể xong, tôi đã nói như đinh đóng cột, điều đó chẳng liên quan gì đến mình, mình đâu có đến Campuchia, mìn có nổ cũng không vào người mình.

Hồi ấy, tôi không hiểu được, thật ra trong cuộc sống thanh bình cũng có mìn.

Những quả mìn này là vô hình, mắt thường không nhìn thấy nhưng một khi nó nổ thì nỗi đau mà nó mang lại còn lớn hơn những quả mìn chôn dưới đất kia.

Tôi nhớ rất rõ buổi tối Tô Quân Lương không để lại giấy nhắn hay tin nhắn cho tôi mà vội vàng quay về thành phố Z, bỗng nhiên trời nổi cơn giông bão, sấm chớp xé ngang bầu trời, mưa ào ào như muốn nhấn chìm cả thế giới.

Tôi đi đi lại lại trong ký túc giống như một con thú hoang. Đường Nguyên Nguyên đã ngủ say không kìm được bảo tôi khẽ một chút. Nếu như bình thường có thể tôi còn đấu khẩu với cô ta, làm ầm lên, nhưng lúc này toàn bộ tâm trí của tôi đều dồn vào Tô Quân Lương, vì thế tôi chạy ra hành lang bên ngoài.

Không phải điện thoại của Tô Quân Lương không liên lạc được mà là không có người nhấc máy. Điều này càng khiến người ta lo lắng. Tiếng "tút... tút" từng giây từng giây như giày vò người nghe. Tôi lẩm nhẩm với chiếc điện thoại:

- Nghe đi, nghe đi, Quân Lương, cậu nghe điện thoại đi!

Chẳng phải chúng ta là bạn thân nhất của nhau sao? Có chuyện gì không thể cùng nhau gánh vác? Mình biết cậu rất kiêu ngạo nhưng mình không phải người khác. Mình là Tống Sơ Vi. Mình là người bạn duy nhất của cậu. Vì sao ngay cả mình cậu cũng muốn trốn tránh?

Trong đêm tối tĩnh lặng, lời khẩn cầu của tôi trở nên thật vô vọng và thê lương.

Giọng nói của Cố Từ Viễn trong điện thoại nghe có vẻ mơ hồ nhưng cũng rất chân thành:

- Sơ Vi, em đã đọc tin tức mới nhất trên tờ nhật báo của thành phố Z hôm nay chưa?

Tôi cảm thấy rất kỳ lạ:

- Chưa, em đâu phải sinh viên khoa truyền thông, đọc báo làm gì? Sao thế? Trường cấp ba của chúng ta được chọn làm trường trọng điểm của toàn quốc sao?

Anh im lặng đúng một phút, rồi nói:

- Bố Quân Lương bị bắt rồi.

Đột nhiên một tia chớp xé ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm rền vang.

Tôi cầm điện thoại đứng giữa hành lang u tối, không nói được câu nào.

Tô Quân Lương bắt chuyến tàu đêm về thành phố. Vì mua vé gấp nên không có chỗ ngồi, cô ấy chỉ có thể đứng ở chỗ hút thuốc.

Cánh cửa sổ trong đêm tối giống như một tấm gương. Đôi mắt đờ đẫn của Tô Quân Lương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt trong gương.

Cô ấy bặm môi, muốn bám vào thứ gì đó để có thêm một chút sức mạnh nhưng cuối cùng đôi tay cô ấy chỉ có thể dừng lại trên tay cầm lạnh buốt.

TRANG: Trước 1...2425262728...78 Sau
Tags: Ánh trăng nói đã lãng quên, Độc Mộc Châu
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Anh Hận Anh Yêu Em
Truyện dài
Anh Hận Anh Yêu Em “Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa ...
icon Điều Bí Mật - Hân Như
Truyện dài
Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời. Chàng là một ...
icon Nắng gắt - Cố Mạn
Truyện dài
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiên ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Thời gian hoa nở - Tô Lạc
Truyện dài
Chu Tiểu Viên là một cô gái ngoại hình bình thường, mập ú, lại chưa từng có bạn trai, nhưng tính tình đáng yêu, ngây thơ, trong sáng. Trong ...
icon Ai hiểu được lòng em - Lục Xu
Truyện dài
Khi còn nhỏ, cô có tình cảm với anh, thế nhưng lúc ấy anh còn đang cùng với cô em gái cùng cha khác mẹ của cô trình diễn tiết mục thanh ma ...
icon Yêu em từ cái nhìn đầu tiên - Cố Mạn
Truyện dài
Nhắc đến Yêu em từ cái nhìn đầu tiên có lẽ không cần dùng quá nhiều lời, bởi cùng với Sam Sam đến đây ăn nào, Bên nhau trọn đời, Y ...
icon Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Truyện dài
Tháng ngày ngất ngưởng là câu chuyện hài hước của cô nàng Trăng Thanh cùng ba người bạn Sâm Cầm, Ria Mép và Bắp Ngô. Họ là bốn con ngư ...
icon Con mèo sáng suốt
Truyện Cổ Tích
Mèo im lặng không đáp, mỏi mệt lê về góc của mình. Mèo đã được hưởng kết cục thông minh của nó như thế đấy! Ngày xửa ngày xưa, ...

Thông tin

Load: 0.000824s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Pair of Vintage Old School Fru