• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Sư huynh, em xin anh, đừng để cho cô ấy qua đêm ở đây... Em sẽ không thể chịu nổi...” Tôi cắn ngón tay mình, khóc rồi lùi vào góc tường. “Đau quá, đau tới mức không chịu đựng được...”

Ánh mắt của Diệp Chính Thần tối sầm, anh kéo bàn tay tôi, nhìn chăm chăm vào lòng bàn tay ấy: “Em... làm gì thế này?”

Dòng máu nóng có pha lẫn chất cồn dồn lên đầu, phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tình cảm trào ra như nước vỡ đê khiến lý trí của tôi bị đẩy lùi. Tôi ngẩng lên nhìn anh, những dòng nước mắt nóng hổi tuôn rơi...

Diệp Chính Thần né tránh ánh mắt tôi, đứng dậy bật đèn.

Mọi thứ trước mắt tôi đều mờ đi, chỉ còn lại biểu hiện của anh, rất rõ. Tôi thấy anh chau mày nhìn căn phòng bừa bộn của tôi; thấy khi cúi xuống nhặt nửa điếu thuốc lá, anh nhíu mày chặt hơn. Tôi còn nhìn thấy anh cầm chiếc máy tính bảng từ giường tôi, nhìn lên màn hình bỗng dưng lóe sáng rồi ngây người...

Đầu óc tôi phản ứng rất chậm, hồi lâu sau mới nhớ tới chuyện đêm qua không ngủ được, cứ ôm máy tính và trả lời những lời nhắn...

“Đừng...” Tôi định giằng lại chiếc máy tính nhưng Diệp Chính Thần đã túm lấy cổ tay tôi. Những dòng viết trên trang mạng là bằng chứng thép tố cáo tôi.

“Tôi yêu một người đàn ông có vợ, rất yêu, rất yêu. Anh ấy nói rằng sẽ ly hôn và bảo tôi chờ... Tôi nên làm gì? Tôi có thể chờ anh ấy không?”

“Mọi người đừng chửi anh ấy, anh ấy không phải như mọi người nghĩ đâu. Không phải anh ấy chơi bời với tôi, anh ấy thích tôi thật lòng...”

“Cảm ơn, tôi biết nên làm gì rồi... Cô hãy cho anh ấy một cơ hội, anh ấy sẽ quay trở về.”

Từng hàng nước mắt tuôn rơi.

Diệp Chính Thần đột nhiên ném chiếc máy tính xuống bàn, nâng mặt tôi lên, không chờ tôi phản ứng kịp, anh đã hôn tôi. Đôi môi ấy vừa bập xuống, chiếc lưỡi mềm lập tức tấn công, dường như anh muốn trút hết tình cảm dồn nén những ngày qua trong nụ hôn ấy.

“Ôi, không...” Tôi chống cự, nhưng lại bị cuốn lấy. Tôi đành từ bỏ việc chống cự. Tôi thừa nhận mình không phải trinh tiết liệt nữ, có trời biết tôi đã nhớ hơi ấm từ vòng tay anh đến thế nào, nhớ hơi thở anh đến thế nào, nhớ những ngày tháng yêu nhau với anh đến thế nào. Những ngày ấy chúng tôi có thể quấn quýt bên nhau một cách đường hoàng dù là dưới sự theo dõi của Dụ Nhân.

Vừa nghĩ tới Dụ Nhân, mọi nhiệt tình của tôi bỗng trở nên nguội lạnh, tôi đẩy mạnh bàn tay của anh đang đặt trên ngực tôi, vùng thoát khỏi vòng tay anh.

Diệp Chính Thần nhìn tôi chăm chăm, trong đáy mắt ánh lên ngọn lửa của sự ham muốn: “Chúng ta đừng giày vò nhau nữa, anh biết em không quên được anh.”

“Như thế nào mới là không giày vò? Làm người tình không dám ngẩng mặt lên nhìn ai của anh ư?” Tôi kiên quyết lắc đầu. “Anh về đi, Dụ Nhân đang chờ anh.”

Diệp Chính Thần đưa tay ra, khẽ vuốt ve mái tóc dài của tôi với vẻ đầy yêu thương, quyến luyến: “Anh biết, với hoàn cảnh hiện tại của mình, anh không có tư cách bảo em phải chờ anh... nhưng anh hy vọng em hãy tin anh một lần nữa, chờ tới khi anh lấy lại được tự do, anh nhất định sẽ lấy em.”

Tôi không biết người con gái ở bên kia tường có nghe thấy không, nếu nghe thấy thì sẽ nghĩ như thế nào. Không hiểu có giống tôi không, yêu sâu sắc bao nhiêu thì cũng hận và đau đớn bấy nhiêu.

Sau khi Diệp Chính Thần đi rồi, dạ dày tôi quặn đau, tôi ôm miệng, chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.

Những cặn rượu mơ còn lại màu đỏ vương lên bồn rửa tay màu trắng.

Điện thoại đổ chuông, tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh nôn ra mật xanh, mật vàng nên chẳng còn hơi sức đâu mà nghe nữa. Nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên hết hồi này đến hồi khác, xem ra người gọi tới rất kiên trì. Tôi đành gượng bò ra khỏi nhà vệ sinh, đưa tay chộp lấy chiếc túi trên sàn nhà, lôi chiếc điện thoại ra.

Trên màn hình hiện lên số máy từ trong nước, nếu tôi không nhầm thì đó là số di động của Ấn Chung Thiên. Nhớ hồi đầu mới sang Nhật Bản, Ấn Chung Thiên thường gọi cho tôi hoặc để lại lời nhắn trên mạng. Kể từ khi tôi nói với anh rằng, tôi đã có bạn trai, anh không chủ động liên lạc với tôi nữa.

“A lô.” Tôi cố giữ cho giọng thật bình thường.

“Tiểu Băng...” Anh ngập ngừng một lúc rồi hỏi tôi: “Em ở bên đó có bận không?”

“Cũng ổn, gần đây thì hơi bận một chút.”

“Có thể tranh thủ thời gian về nước một chuyến không?” Giọng của Ấn Chung Thiên tỏ ra rất nghiêm trọng khiến tôi có linh cảm chẳng lành.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Bàn tay tôi bắt đầu run lên, chiếc điện thoại gần tuột khỏi tay.

“Chú Bạc vừa phẫu thuật xong...”

Tôi cảm thấy máu trong cơ thể như ngừng chảy, mọi thứ trước mắt như nhòa đi.

TRANG: Trước 1...7879808182...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Truyện dài
Cô con gái út trong gia đình họ Phạm - Phạm Tiểu Đa luôn giữ vị trí đặc biệt ngay từ lúc sinh ra, từ bố mẹ đến sáu anh chị em của Ti ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
icon Thiên thần bóng tối - Phần 2 - Chi Chan
Truyện dài
Thiên thần bóng tối của tác giả Chi Chan chính thức được viết tiếp Phần 2 và được cập nhật mới nhất chỉ có ở TraSua.Mobi. Với sự ...
icon Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
Truyện dài
Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng yêu + vô cùng ngon miệng “SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO” cuối cùng đã có thể bắt đầu “ăn”!!! Chiế ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Đừng để trái tim ngủ yên
Trò chuyện cuộc sống
Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vã chặn ng ...
icon Tranh thủ nhờ vả
Truyện cười
Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm. Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc ...
icon Con mèo sáng suốt
Truyện Cổ Tích
Mèo im lặng không đáp, mỏi mệt lê về góc của mình. Mèo đã được hưởng kết cục thông minh của nó như thế đấy! Ngày xửa ngày xưa, ...
icon Bợm già mắc bẫy cò ke
Truyện Cổ Tích
Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất ...
icon Bà Nhiêu Trinh
Truyện Ma
Câu chuyện này tôi nghe bà ngoại kể từ khi còn nhỏ xíu. Gần ba mươi năm qua rồi, nhưng chi tiết trong câu chuyện vẫn cứ như in trong đầu t ...

Thông tin

Load: 0.000838s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Easter eggs.