• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài


“Làm món gì cũng được.” Tôi đưa thực đơn cho cô phục vụ.

Cô gái phục vụ nhìn sang Diệp Chính Thần, anh gật đầu: “Vậy thì làm món gì cũng được.”

Người phục vụ đi rồi, chúng tôi lại ngồi đối diện nhau, rất gần và cũng rất xa.

Trong phòng yên tĩnh tới mức chúng tôi có thể nghe thấy được tiếng thở của nhau. Tôi cúi xuống uống trà, tâm trạng lúc này chẳng khác gì những chiếc lá chè đang từ từ nở ra trong nước sôi, để cho dòng nước nóng đắng chát nhấn chìm sự khô héo.

Diệp Chính Thần lại lên tiếng, giọng nói và biểu hiện vẫn bình tĩnh khiến tôi không sao hiểu được: “Sao em không hỏi anh vì sao lại mặc bộ quân phục này?”

Cốc trà trên tay tôi run run, nước sánh cả ra ngón tay, bỏng rát.

Diệp Chính Thần vẫn bình tĩnh thổi vào những phiến lá chè nổi lên trên, chậm rãi nói: “Cha anh là một quân nhân, anh lớn lên trong khu tập thể quân đội. Năm mười tám tuổi, anh định thi vào trường Y khoa, nhưng cha anh lại yêu cầu anh thi vào Học viện Không quân, hai cha con không ai chịu ai trong hơn hai tháng... cuối cùng thì mỗi người lùi một chút, và quyết định để anh thi vào Học viện Quân y.”

“Vậy sao anh lại nói dối tôi là anh học ở Đại học Y khoa Bắc Kinh, cha anh là một thương nhân?”

“Vì anh sang Nhật không chỉ vì học y mà còn vì một mục đích khác.”

Tôi ngỡ ngàng nhìn anh, những ký ức bị tôi kìm nén một thời gian bỗng ào ra như dòng nham thạch. Căn phòng sạch sẽ của Diệp Chính Thần, khả năng không tầm thường, chiếc rèm cửa sổ luôn đóng kín của anh, và cả những từ “tự do”, “trách nhiệm” nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần.

Diệp Chính Thần nhìn thẳng vào tôi, dường như muốn tìm kiếm thứ gì đó trên mặt tôi. Ngoài việc im lặng, tôi chẳng còn phản ứng gì khác. Lại một lời nói dối chân thực được hé mở, lại một hiện thực đáng sợ bày ra trước mắt. Tôi rất muốn hỏi Diệp Chính Thần, cuộc hôn nhân giữa anh và Dụ Nhân có phải cũng có mục đích khác hay không? Nhưng tôi không dám hỏi, tôi sợ nghe câu trả lời của anh.

Sợ rằng anh sẽ nói: “Không phải thế.”

Và càng sợ hơn khi anh trả lời: “Đúng thế.”

Họ đã sống chung với nhau ba năm, tôi cũng đã có Ấn Chung Thiên. Chúng tôi không thể quay lại được, không thể nào cứu vãn được, đó là sự thực. Là thật hay giả thì nuối tiếc một chút trước tình yêu đầy những vết thương, còn ích gì nữa?

“Cô bé...” Lại là tiếng gọi ấy, tôi có cảm giác như sắp bị cuốn vào một vòng nước xoáy.

Tôi hốt hoảng cắt ngang lời Diệp Chính Thần, không để anh kịp nói những lời muốn nói: “Dụ Nhân... có khỏe không?”

Có lẽ câu hỏi của tôi quá đường đột, Diệp Chính Thần im lặng hồi lâu, vẫn quan sát vẻ mặt của tôi.

“Nghe nói tình cảm vợ chồng giữa hai người rất tốt, xin chúc mừng!”

Diệp Chính Thần ngây người: “Ai nói với em như vậy?

Dụ Nhân à?”

“Điều đó có quan trọng không?”

Diệp Chính Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, anh quay mặt lại nhìn tôi: “Giữa anh và Dụ Nhân là quan hệ công việc, ngoài công việc ra, bọn anh chẳng có gì cả.”

Chẳng có gì cả... Bên tai tôi như có tiếng nổ, nếu ba năm trước tôi được nghe những lời này thì tốt biết bao. Nhưng đáng tiếc, lúc ấy Diệp Chính Thần không thể nói, chỉ giương mắt nhìn tôi đau lòng đến muốn chết, rồi dùng lời nói dối này để biện minh cho một lời nói dối khác. Bây giờ nói ra sự thật, tôi biết trả lời như thế nào? Chúng tôi đã đi đến bước này, liệu có thể quay trở về quá khứ không? Tôi không biết nữa, không biết gì nữa…

Diệp Chính Thần nhìn theo ánh mắt tôi rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi. Ánh đèn màu xanh lạnh chiếu xuống khiến chiếc nhẫn trở nên lóng lánh đủ màu sắc. Một miếng đá nằm sâu dưới lòng đất hàng nghìn năm có được vẻ đẹp như vậy là vì nó đã phải trải qua hàng nghìn lần cắt xẻ và hàng nghìn lần mài giũa, vì thế mà nó tượng trưng cho sự vĩnh hằng, cho lời thề suốt đời suốt kiếp, là lời thề của Ấn Chúng Thiên dành cho tôi, và cũng là lời thề của tôi với Ấn Chung Thiên.

Sau khi ăn một bữa cơm vô vị, Diệp Chính Thần đưa tôi về chỗ nghỉ. Dọc đường đi, anh không nói gì, đến khi sắp rời đi, anh bỗng nắm tay tôi, khiến chiếc nhẫn làm đau ngón tay tôi và có lẽ cũng làm đau cả ngón tay anh.

Cuối cùng, anh cũng buông tay tôi ra: “Em đừng lo, vị hôn phu của em sẽ không sao đâu, anh sẽ nghĩ cách.”

“Cảm ơn!” Ngoài từ đó ra, tôi không tìm được từ nào nữa.

Trở về căn phòng ở nhà nghỉ, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Tôi cố gắng nhớ lại từng chuyện nhỏ nhất trong ba năm qua giữa tôi và Ấn Chung Thiên, nhưng hình bóng của Diệp Chính Thần luôn xen vào khiến những dòng ký ức ấy bị vỡ vụn, tôi càng cố tìm cách gạt bỏ hình bóng của anh thì nó lại càng trở nên rõ nét, thậm chí mỗi ánh mắt, biểu hiện nhỏ nhất cũng rõ tới mức khiến trái tim tôi run lên.

TRANG: Trước 1...8990919293...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Di ...
icon Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
Truyện dài
"Bản tình ca mùa đông Canada" Vào những đông lạnh giá, tuyết trắng phủ ngập đường, trên một đất nước xa lạ. Cô - một c ...
icon Trái tim màu hổ phách
Truyện dài
Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ, Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đ ...
icon Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy
Truyện dài
là câu chuyện trải lòng của những cô gái tuổi cận trưởng thành, loay hoay đi tìm bản ngã giữa vô vàn những khuôn mặt nổi trội xung quan ...
icon Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
Truyện dài
Em vẫn chờ anh - Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm ,Gặp gỡ và yêu đắm đuối chàng trai mà anh ta chỉ coi cô như trò ch ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ
Truyện dài
Tình yêu cuồng nhiệt, đôi khi là mù quáng, sự đau đớn, lìa xa, hạnh phúc, khổ đau cùng đan xen và được thể hiện vô cùng độc đáo, ấn ...
icon Em đến lớp cùng ai
Trò chuyện cuộc sống
Hồi học trường làng, lớp tôi có một chú tiểu. Chú mang theo lồng chim sáo, treo trước hiên lớp. Giờ ra chơi bọn tôi xúm lại trêu chỉ đ ...
icon Bợm già mắc bẫy cò ke
Truyện Cổ Tích
Tôi cũng chơi cái nghề này từ hồi còn nhỏ như­ng vì thấy không có hậu nên giải nghệ đã lâu. Vì hôm qua anh đến lấy của tôi nên bất ...
icon Sọ dừa
Truyện Cổ Tích
Một hôm trời nắng gắt, ngư­ời vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát n­ước quá mà không tìm đâu ra nư­ớc, cuối cùng bà đành phải li ...
icon Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi
Truyện dài
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. ...

Thông tin

Load: 0.000910s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog