• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Động phòng hoa trúc cách vách - Diệp Lạc Vô Tâm

homeĐọc TruyệnTruyện dài

Tôi biết với mình thế là hết, trận tuyến phòng ngự trong lòng tôi đã bắt đầu lung lay. Nơi nào có Diệp Chính Thần thì nơi ấy sẽ chẳng có bức tường không thể xô đổ, mặc dù bức tường đó tôi đã mất công xây suốt ba năm.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tôi cứ tưởng rằng đó là nhân viên thu dọn nên vội ra mở cửa. Không ngờ, người đó lại là Dụ Nhân. Ba năm không gặp, Dụ Nhân trông càng đẹp hơn, làn da trắng hồng dưới lớp phấn mỏng, đôi môi căng mọng có phủ một chút son.

“Hi!” Tôi cười, bỗng thấy rất khâm phục bản thân, bởi lúc này mà còn mỉm cười được.

“Tôi có thể vào trong được không?”

Tôi né người, chờ Dụ Nhân vào hẳn bên trong rồi mới đóng cửa lại, chờ để nghe cô ta hỏi tội.

Dụ Nhân vẫn cứ là Dụ Nhân, chưa bao giờ làm cho tôi thất vọng, nói câu nào cũng đi thẳng vào vấn đề.

“Nghe nói cô vì vị hôn phu nên đã phải cầu cứu tới Diệp Chính Thần...”

Dụ Nhân không nói tiếp nhưng ánh mắt đã thể hiện rất rõ ý không tán thành.

Trước mặt cô ta, tôi cũng chẳng cần phải tỏ ra thanh cao, hơn nữa cũng chẳng có thanh cao để mà thể hiện: “Đúng vậy.”

“Làm như vậy có công bằng với anh ấy không?”

“Cô Dụ, lúc đầu cô đã gây ra cho tôi rất nhiều hiểu lầm, khiến cho anh ấy dù có cả trăm cái miệng cũng không thể biện hộ, như thế cũng có công bằng với anh ấy không?” Tôi không hề biết rằng, mình cũng có thể nói bằng miệng lưỡi sắc bén như vậy, có lẽ đứng trước mặt người là vợ của Diệp Chính Thần nên ý chí đấu tranh của tôi mới trở nên rõ rệt như vậy.

Sắc mặt của Dụ Nhân không thay đổi, trả lời vẻ đương nhiên: “Đó là điều mà tôi nên làm, là chức trách của tôi.”

Tôi tức đến nghẹt thở. Cô ta diễn trò trước mặt tôi, khiến tôi và Diệp Chính Thần quay như chong chóng, thế mà bây giờ cô ta lại lớn tiếng và không hề xấu hổ nói với tôi rằng, đó là chức trách của cô ta.

Tôi cố nén cơn giận, mỉm cười lạnh lùng giống cô ta: “Hôm nay cô tới đây là muốn thực hiện chức trách gì nữa đây?”

Dụ Nhân nhìn tôi bằng đôi mắt như hai giọt nước mùa thu: “Để nói với cô sự thật. Sự thật mà ba năm trước Diệp Chính Thần không thể nói. Cô có muốn nghe không?”

“Vì sao cô lại muốn nói với tôi?” Tôi nhìn Dụ Nhân vẻ cảnh giác.

“Vì tôi thừa nhận rằng mình đã thua. Tôi và anh ấy sống dưới một mái nhà suốt ba năm, cho dù có uống say thì anh ấy cũng không thèm nhìn ngó tới tôi...”

Cuộc chiến giữa đàn bà không có thắng thua mà chỉ là hai kẻ bị thương đầy mình. Dụ Nhân nói cô ta đã thua, còn tôi cũng đâu có thắng, tôi đã trải qua ba năm với sự giằng co và mâu thuẫn, cho tới khi cõi lòng đã chết, tới khi không còn hy vọng gì ở tình yêu, cho tới khi tôi chấp nhận sự lạnh lùng của hiện thực và quyết định lựa chọn cuộc sống bình lặng như nước thì cô ta lại mang sự thật như mang một chiến lợi phẩm đến để nói với tôi.

Dụ Nhân lại hỏi: “Bây giờ cô đã muốn nghe chưa?”

Tôi cảm thấy chiến lợi phẩm rất giống khối thuốc nổ, Dụ Nhân sẽ dùng nó để hủy hoại cuộc sống của tôi. Nhưng tôi vẫn gật đầu rồi chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói: “Mời ngồi.”

Dụ Nhân ngồi xuống, lặng lẽ nhìn tôi, thong thả kể cho tôi nghe chuyện về Diệp Chính Thần.

Thì ra, năm năm trước, tổ chức Yamaguchi-gumi (1) và một số băng nhóm xã hội đen ở Nhật Bản hoạt động ráo riết, điên cuồng vơ vét tiền bạc. Tổ chức Cảnh sát hình sự Quốc tế cảnh giác, lo ngại rằng Yamaguchi-gumi sẽ không cam tâm trước thất bại của lần thanh toán trước mà quay trở lại. Vì thế họ đã cài rất nhiều người làm nội gián nhưng không thu được gì. Trong một lần “ngẫu nhiên”, Diệp Chính Thần đã cứu sống một ông trùm của băng nhóm người Hoa, rồi nhờ gia thế và y thuật tài giỏi, dần dần Diệp Chính Thần đã giành được lòng tin của họ…

Lẽ ra, mọi kế hoạch đã được tiến hành rất thuận lợi, nhưng ba năm trước tôi đã xuất hiện ở phòng bên cạnh phòng của Diệp Chính Thần, làm cho kế hoạch của họ bị xáo trộn. Diệp Chính Thần biết rõ, trách nhiệm không cho phép anh sa vào chuyện yêu đương, nhưng anh đã không thể kìm nén được tình cảm của mình và để được ở bên tôi, Diệp Chính Thần đã đề nghị với tổ chức rằng anh cần có một người phụ nữ chăm sóc cho cuộc sống của anh, càng cần có một cô gái học về y để chia sẻ áp lực của việc học hành, để anh có thể chuyên tâm vào điều tra vụ án. Sau khi đề nghị được phê chuẩn, Diệp Chính Thần bắt đầu theo đuổi tôi... Nhưng Diệp Chính Thần không thể nào ngờ được rằng, cha anh đã lặng lẽ hành động, cố gán cô con dâu mà ông nhắm từ lâu là Dụ Nhân cho anh.

Diệp Chính Thần vội vã về nước, định giải quyết việc đó nhưng tất cả đã được an bài, anh chỉ còn cách phục tùng mệnh lệnh, tạm thời chia tay tôi.

Dụ Nhân sang Nhật Bản với niềm hy vọng tràn đầy, tưởng rằng có cơ hội ở bên cạnh thì hai người sẽ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhưng Diệp Chính Thần đã nói với cô ấy, anh và tôi đã có quan hệ với nhau, mong rằng Dụ Nhân sẽ tác thành cho chúng tôi. Dụ Nhân cho rằng cô ấy mới là người yêu và hiểu Diệp Chính Thần nhất, là người phụ nữ thích hợp với anh nhất, nên sau đó cô ấy từng bước tiếp cận tôi, để tôi càng ngày càng hiểu lầm Diệp Chính Thần và cuối cùng là rời xa anh... Cô ấy muốn cho Diệp Chính Thần biết, tôi hoàn toàn không xứng đáng để anh yêu.

TRANG: Trước 1...9091929394...97 Sau
Tags: Động phòng hoa trúc cách vách, Diệp Lạc Vô Tâm
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Di ...
icon Nói Yêu Em 7 Lần - Born
Truyện dài
Ai cũng có những điểm tận cùng trong đáy hộp bí mật của ký ức. Là những năm tháng thanh xuân run rẩy khi lần đầu siết một bàn tay ai đ ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Truyện dài
“Lòng chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống.” Xuất hiện một năm trước với truyện dài “Đời Callboy”, Nguyễn Ngọc Thạch nhanh chón ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Siêu chậm
Truyện cười
Một bà béo nặng tạ rưỡi đến vườn bách thú Luân Đôn xin làm việc. Ông giám đốc hỏi: - Tại sao bà lại đến đây xin việc? - Dạ, th ...
icon Hỏi Xoáy Đáp Xoay
Truyện cười
Hỏi Xoáy Đáp Xoay 1. Nghĩ nhanh: Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào? – Đáp ...
icon Đảm bảo
Truyện cười
Hai người phụ nữ trò chuyện. - … Lúc đó bác sĩ đảm bảo rằng sau bốn tuần thì chồng tôi sẽ tự đi lại được. - Thế kết quả đú ...
icon Nguyện yêu em lần nữa - Súp Lơ Leng Keng
Truyện dài
Trạch nữ Nha Nha sau khi tốt nghiệp lại gặp phải "đại biến", bạn trai bắt cá hai tay, thủ trưởng hà khắc. Một lần vô tình đi x ...
icon Hương Vị Đồng Xanh - Born
Truyện dài
Tình yêu là một thứ gì đó không thể chiếm giữ cũng không có cách nào chiếm giữ, càng muốn nắm lấy nó thì nó lại càng xa khỏi tầm tay ...

Thông tin

Load: 0.000871s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog