Tim tôi bắt đầu đau thắt theo từng nhịp thở ấy.
Cả hai im lặng rất lâu, rất lâu. Cuối cùng hắn lên tiếng, có vẻ như hắn đã uống quá nhiều, lưỡi đã cứng đờ nhưng vẫn nhất định ép mình phải nói ra những lời này: "Anh biết em không thích ăn đồ tây nhưng tại sao em lại đến nhà hàng kiểu u đó? Anh biết em không yêu anh ta nhưng tại sao em nói anh ta là người yêu em? Anh biết em yêu anh nhưng tại sao em lại muốn chia tay? Anh biết em vẫn còn yêu anh nhưng tại sao em không chịu thừa nhận? Tô Nhã, em nói đi! Nói cho anh biết! Nói xem là vì sao!"
Hóa ra hôm đó, người tôi nhìn thấy bên ngoài nhà hàng kiểu Âu đúng là hắn.
Tại sao ư? Ninh Hiên, anh nói xem rốt cuộc em nên trả lời câu hỏi của anh thế nào đây?
Tôi khẽ gượng cười. Hắn không thể trông thấy biểu cảm của tôi lúc này, nếu thấy nhất định hắn sẽ bảo: Tô Nhã, đừng cười nữa, em cười thật khó coi.
Tôi nói: "Ninh Hiên à, đã bao năm rồi, sở thích, thói quen của con người đều sẽ thay đổi. Không phải em không thích đồ ăn tây mà quan trọng là được đi ăn cùng ai thôi!"
Bàn tay còn lại của tôi nắm chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay nhưng tôi không hề thấy đau đớn.
Có lẽ An Tỷ nói đúng, đau đến cùng cực, đau đến tê dại rồi sẽ không thấy đau nữa.
Ninh Hiên có vẻ không thể chấp nhận những lời tôi nói, giọng hắn nghẹn đặc như thể đang khóc: "Anh không tin. Tô Nhã, em nói dối. Anh không tin em thực sự yêu anh ta!"
Tôi vẫn cười.
Tôi nói: "Ninh Hiên, em không lừa anh, em thực sự yêu anh ấy!"
Tôi nói: "Ninh Hiên, chúng ta đã chia tay lâu rồi, anh nghĩ thoáng ra một chút đi, đừng cố chấp như vậy nữa!"
Tôi nói: "Ninh Hiên, anh là người lớn rồi, đừng trẻ con thế, chúng ta không thể đâu!"
Tôi nói: "Ninh Hiên, cho dù không thành người yêu, ít nhất chúng ta vẫn là cô trò mà!"
Tôi nói: "Ninh Hiên, em xin lỗi! Em lại làm tổn thương anh rồi! Hãy tránh xa em ra, xa thật xa! Cả đời này anh nhất định để em làm tổn thương bao nhiêu lần đây!"
Câu cuối cùng chắc chắn Ninh Hiên không thể nghe được.
Chẳng biết từ lúc nào, chẳng biết tôi đang nhọc công nói đến câu nào thì hắn đã tắt máy.
Sau đó, cuối cùng tôi cũng có thể nói ra những lời tận đáy lòng với chiếc điện thoại.
Nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn ra từ khóe mắt chảy xuống tóc mai.
Tôi nhếch miệng, cố gắng duy trì nụ cười trên mặt. Cho dù tóc hai bên tai đều đã ướt hết tôi vẫn phải cười, phải cười.
Tôi tắt máy.
Thế là cắt đứt, giọng nói hắn và cũng là giọng nói tôi; cắt đứt, vướng bận của hắn và cũng là vướng bận của tôi; cắt đứt, là từ nay về sau chia lìa đôi ngả.
Cho dù hạnh phúc đã từng ở gần tôi đến vậy nhưng cuối cùng vẫn cứ tuột khỏi tay.
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Không có anh em biết mình không thể có hạnh phúc.
Nhưng Ninh Hiên, cầu xin anh hãy sống thật hạnh phúc! Nhất định phải hạnh phúc!
Bất kể thế nào cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Tôi như bỗng chốc quay về sáu năm trước, lần nữa nếm trải nỗi đau đớn rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Phật nói quả không sai, nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục. Tốt với xấu, hỉ với bi, ngọt với đắng, hạnh phúc với đau đớn tất cả đều là trong ý niệm của con người. Nghĩ rằng mình vẫn còn tương lai phía trước, tôi cười; nghĩ lại nhận ra đó chỉ là mơ mộng hão huyền của riêng mình, tôi lại khóc.
Đi làm, Đào Tử thấy tinh thần của tôi có vấn đề, thế nên cứ quấn lấy tôi như một con cún con, không nói năng, cũng không hỏi han gì.
Nó im lìm nằm bò lên bàn làm việc của tôi, chăm chăm nhìn tôi bằng hai con mắt ướt át mãi không thôi. Cuối cùng tôi không chịu được nữa, hỏi nó: "Đào Tử, định nói gì?"
Đào Tử lắc đầu nói: "Mình chẳng muốn nói gì cả, chỉ đang xem cậu có điều gì để nói với mình không thôi."
Tôi bỗng thấy ấm áp trong lòng, giả vờ cười để tống khứ nó đi: "Mình không có gì! Ngoan nào, về chỗ cậu ngồi đi!"
Đào Tử ngồi thẳng dậy, vẫn nhìn tôi và như đang suy nghĩ điều gì, lưỡng lự một lát, cuối cùng nó hỏi: "Tô Nhã, có phải 'tình bạn vĩ đại' của cậu kết thúc rồi? Mình bảo này, thực ra không nhất định chỉ phát triển 'tình bạn' này với một người thôi đâu. Cái này kết thúc, chúng ta lại phát triển thêm một cái khác! Cậu đừng nên cố chấp làm gì! Thực ra hồng trần vẫn rất thú vị mà, xuất gia rồi là cậu không được để tóc dài nữa đâu! Phải cạo trọc đầu!"
Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi phải bật cười: "Nói cái gì thế, ai phải cạo đầu!"
Đào Tử vỗ ngực thở hắt: "Phù, coi như nụ cười vẫn còn tí cõi trần! Cậu ấy, không nói là muốn cạo đầu nhưng hai hôm nay trông mặt mũi chẳng có sức sống gì cả làm cho mình cuống lên chỉ lo cậu có chuyện gì nghĩ không thông lại định chạy đi xuất gia thôi!" Nó vỗ vai tôi thân tình nói: "Tô Nhã, thật đấy, trên đời này cóc ba chân còn hiếm chứ trai hai chân thì còn nhiều lắm! À phải rồi, nói đến nhiều, Tiểu Điền, cậu chưa trả mình cái thẻ hội viên phải không..."
Total Visits: 47499059
Visits Today: 454484
This Week: 1466955
This Month: 13314407