Tôi bất lực ngồi ôm trán, Đào Tử, lối tư duy của nó đúng là cực kỳ khác thường...
Ngày này qua ngày khác, tôi vẫn cứ mang bản mặt bệnh nặng sắp chết này. Mấy ngày qua, quản lý gọi hết các nhân viên phụ trách cấp trung trở lên đi họp. Các chủ nhiệm, trưởng ban trở ra từ phòng họp liền lập tức bắt đầu điên cuồng phân công công việc.
Cuộc triển lãm của Ninh Hiên đã trù bị từ lâu cuối cùng cũng đến lúc được tiến hành. Tôi đoán chắc là tác phẩm Trái tim Trừng Hải của hắn đã hoàn thành rồi.
Đào Tử khẽ hỏi tôi: "Tô Nhã, mình có điều rất rất thầm kín giấu trong lòng lâu lắm rồi, hôm nay cậu cho mình hỏi nhé?" Tôi nói: "Không được." Lập tức Đào Tử trở nên hùng hổ: "Khốn! Nhất định tôi phải hỏi! Cậu nói đi, có phải thời gian đến công ty đá quý kia nằm vùng, cậu mượn việc công để làm chuyện riêng, phát triển 'tình bạn vĩ đại' với ai ai ở đấy rồi? Sau đó chẳng may tình bạn đổ vỡ nên mới thất thểu về đây, còn mang theo một đám bọ chét nữa!"
Tôi mệt mỏi thở dài: "Trí tưởng tượng của cậu khá thật đấy!"
Đào Tử bĩu môi: "Xin người, không phải là tôi tưởng tượng giỏi đâu, là người che đậy kém quá thôi. Cậu nhìn lại cậu xem, mặt mũi xanh xao, tinh thần rệu rã, nói đến chuyện triển lãm có thể khai mạc được rồi, tất cả mọi người đều phấn chấn, riêng chỉ một mình cậu là xúc động đến nỗi rớt nước mắt kia kìa. Vì thế mình tự hỏi, tại sao khi nhắc tới triển lãm cậu lại đau lòng hơn bình thường? Sau đó cũng đại khái hiểu ra nhất định là cậu không muốn gặp người nào đó ở công ty đá quý kia. Còn nguyên nhân là vì 'tình bạn vĩ đại' của hai người đã đổ vỡ rồi! Mình nghĩ mãi nghĩ mãi... rốt cuộc ai là 'người bạn vĩ đại' của cậu đây?"
Nhìn Đào Tử nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ tôi cảm thấy hơi rợn người, chỉ sợ nó bỗng dưng đoán ra người đó chính là Ninh Hiên.
Tôi vội vàng chen ngang: "Đừng có nói linh tinh, đang trong giờ làm việc mà cứ nói chuyện đâu đâu, cẩn thận lát nữa quản lý gọi cậu vào nói chuyện đấy!"
Đào Tử hếch mũi lên, nói: "Ối giời, giả vờ ngoan đạo là sở trường của mình, quản lý làm sao bắt được mình! Có bắt thì ông ấy cũng chỉ bắt được cậu thôi!"
Chương 50 - Ai làm tổn thương ai?
Tôi phát hiện ra Đào Tử không chỉ có năng khiếu buôn chuyện bép xép mà miệng lưỡi nó còn có gien xui xẻo của giống quạ đen. Nó vừa nói dứt câu quản lý sẽ bắt tôi, chưa đầy năm phú sau y như rằng ông ta cho người gọi tôi vào nói chuyện thật!
Đào Tử kinh hãi trợn trừng mắt, cho hai tay lên bịt miệng lẩm bẩm: "Mẹ ơi! Tôi thành nhà tiên tri rồi!"
Cho dù tinh thần tôi đang rất sa sút, rất chán chường, rất uể oải, rất mụ mị nhưng nhìn bộ dạng lệch lạc của Đào Tử, lòng tôi không thể không dậy sóng. Khi đi ngang qua chỗ nó, tôi không nhịn nổi quát nó một câu: "Đồ bà tám đen quạ!" sau đó mặt lạnh băng đi thẳng, để lại một mình nó đang chết trân phía sau.
Đang chuẩn bị bước khỏi cửa phòng làm việc, bỗng sau lưng tôi vang lên tiếng thất thanh của Đào Tử: "Tô Nhã! Đừng tưởng cậu đang đau khổ vì mất đi 'tình bạn vĩ đại' mà tôi không dám chỉ ra lỗi sai của cậu nhé! Cách dùng từ vừa rồi của cậu sai bét! Phải là 'bà tám quạ đen' mới đúng!"
Tôi bỗng liêu xiêu, suýt nữa đâm sầm vào khung cửa...
Vừa thấy tôi, quản lý liền đi thẳng vào vấn đề: "Tô Nhã à, có một nhiệm vụ cần giao cho cô!" Có lẽ trông sắc mặt tôi không tốt, giọng quản lý trở nên ngập ngừng: "Cái này... Tô Nhã, cô ốm à? Cái này... nếu cô ốm thật thì hơi phiền đây..."
Quản lý có vẻ khó xử, hai hàng lông mày nhíu lại thành những rãnh sâu như dùng đao khắc lên, nối liền với sống mũi càng tô điểm cho nỗi phiền muộn vô cùng của ông.
Tôi mềm lòng nói: "Tôi không sao đâu quản lý, chỉ là dạo này hay mất ngủ thôi. Có nhiệm vụ gì cần giao quản lý cứ cho tôi chỉ thị ạ!"
Quản lý lập tức rạng rỡ mặt mày, cười tươi nói: "Tôi đã nói rồi, Tô Nhã là nhân viên giỏi mà! Quả nhiên không sai, Tô Nhã đích thực là nhân viên giỏi đấy! Là thế này Tô Nhã ạ, ngài Trình bên công ty đá quý có đưa ra yêu cầu, muốn cô là người đọc bài giới thiệu về cá tác phẩm của anh ta trong buổi triển lãm sắp tới. Ờ phải rồi, lát nữa cô sang bên công ty họ lấy sơ đồ bố trí các tác phẩm và lời giới thiệu sơ lược về đây, mau chóng nắm chắc những gì cần phát biểu trong buổi triển lãm đó đấy!"
Nghe quản lý nói, tôi bắt đầu ngây người.
Quan hệ giữa tôi và Ninh Hiên đã tan vỡ đến lần thứ hai, thậm chí tôi còn nghĩ từ nay đến chết hắn cũng chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi nữa, thế mà giờ hắn lại chỉ định tôi, thế này rốt cuộc là nghĩa làm sao? Chẳng lẽ tôi đã làm hắn tổn thương đến như vậy nhưng hắn vẫn quyết không từ bỏ ư?
Total Visits: 44614960
Visits Today: 285343
This Week: 1043282
This Month: 10430308