• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Vẫn mơ về em - Hồng Cửu

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Ảo tưởng đẹp đẽ đó của tôi mau chóng tan vỡ khi đặt chân đến công ty đá quý.

Đến trước phòng làm việc của Ninh Hiên, tôi gặp cô thư ký mới thay chỗ An Tỷ. Cô gái xa lạ nhìn tôi mỉm cười thân mật, làm tôi bỗng thấy bùi ngùi. Chỉ mới qua có mấy ngày thôi, vẫn cái bàn ấy nhưng người ngồi trước nó nay đã là người khác rồi.

Hóa ra câu nói này thật đúng là quy luật nghìn đời. Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn.

Phải rồi, không có bữa tiệc nào là không tàn. Đó là một bữa tiệc tấp nập khách khứa, có người đến cũng có kẻ đi, đi rồi lại đến, đến rồi lại đi. Con người sống cũng chỉ biết có tiễn biệt và chào đón nhau như vậy thôi. Vì thế, khi cảm thấy hạnh phúc, nhất định ta phải trân trọng từng phút từng giây vui vẻ đó, chớ để phí hoài cảnh xuân tươi đẹp, cố mà ghi tâm khắc cốt những hạnh phúc từng có ấy, có như vậy sau này khi người đó không ở bên ta nữa ta cũng có thể kiên cường sống tiếp.

Cô thư ký mới hỏi tên tuổi tôi xong không làm khó thêm gì để tôi tự đi vào.

Gõ cửa. Không nghe thấy tiếng "mời vào". Lại gõ thêm hai lần nữa vẫn không có tiếng đáp lại.

Tôi đặt tay lên nắm cửa thử vặn. Cửa không khóa mà chỉ khép hờ.

Tôi đẩy cửa.

Sau đó, tôi bắt gặp cảnh tượng khiến bản thân hết sức kinh hoàng, bối rối, thậm chí còn cảm thấy tủi nhục khó xử.

Ninh Hiên và cô nàng Ngải Phi môn đăng hộ đối, hai người họ đang ôm nhau như chuẩn bị cho một nụ hôn!

Cảnh tượng trước mắt bỗng nhòa đi, trái tim tôi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên không thay đổi. Tôi điềm tĩnh mỉm cười, lịch sự nói: "Rất xin lỗi! Tôi không cố ý làm phiền! Hai người cứ tiếp tục đi, chớ mất hứng vì sự vô duyên của tôi!"

Nói xong tôi vẫn cố gắng tỏ ra bình thản, mỉm cười đóng cửa lại.

Cửa vừa đóng, nụ cười trên mặt tôi lập tức vỡ tan. Lòng tôi buồn đến không thể buồn hơn được nữa, nhưng nửa giọt nước mắt cũng không lăn ra được.

Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Ninh Hiên muốn đích thân tôi đến lấy tài liệu. Hắn cố ý! Hắn cố ý để tôi chứng kiến tất cả, hắn muốn làm tôi đau đớn, làm tôi nhức nhối, làm tôi buồn khổ, làm tôi hối hận! Hắn muốn tôi biết rằng, không có tôi hắn vẫn có thể sống vui vẻ phơi phới đào hoa.

Cổ họng tôi đắng chát. Vị đắng lan dần lên khoang miệng, làm tôi gần như giàn giụa nước mắt. Tôi không thể không thừa nhận, Ninh Hiên, hắn đã thành công!

Tôi rất đau đớn, rất nhức nhối, rất buồn khổ! Nhưng lại không thể hối hận. Bởi từ đầu đến cuối tôi đâu còn lựa chọn nào khác!

Tôi không nhớ sau đó mình đã quay trở lại văn phòng của Ninh Hiên nhận tài liệu từ tay hắn, nói câu chào rồi quay người bỏ đi ra sao, cũng không nhớ mình đã trở về trung tâm triển lãm, báo cáo lại công việc với quản lý thế nào.

Tôi chỉ nhớ tối hôm đó sau khi về nhà, đến nửa đêm toàn thân tôi bắt đầu nóng rực, sau một hồi lại chuyển sang trạng thái lạnh run, toàn thân lập cập. Cứ như vậy, một hồi nóng rồi đến một hồi lạnh liên tiếp thay phiên nhau. Tôi vừa như bị giày vò nhưng lại cũng vừa như đang được siêu thoát.

Một mình tôi quanh quẩn trong cơn mộng mị, muốn tìm ra lối thoát khỏi cơn mê man nhưng hết lần này đến lần khác đều chỉ đâm sầm vào tường đau điếng, rơi xuống màn đêm vô tận, run rẩy chút hơi tàn, hoang mang bất lực không tìm nổi đường sống.

Ý thức bị chôn vùi trong thân xác, thân xác lại ngập trong mệt mỏi.

Nỗi đau khổ và sự giày vò tôi cảm thấy trong lúc này như vô tận. Tôi chỉ muốn mình chết quách đi cho xong.

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không chết, chỉ là ốm một trận rất nặng mà thôi.

Xin nghỉ làm nằm bẹp trên giường được ba ngày, cuối cùng bệnh tình cũng không để tôi chết, sức khỏe của tôi cũng dần dần hồi phục. Nhưng khi đứng trước gương, suýt chút nữa tôi không nhận ra mình. Sao lại tiều tụy đến mức này!

Vừa đến trung tâm triển lãm, Đào Tử trông thấy tôi liền hét toáng lên: "Ối trời ơi! Tô Nhã, cậu vừa đi Hàn Quốc hút mỡ về à? Bây giờ trông cậu gầy giơ xương! Bí quyết gì đấy, mau mau dạy mình với! Ơ, sao lại hút cả ngực nữa à, bé đi nhiều đấy..."

Nó vừa nói vừa trơ tráo giơ móng vuốt ra ấn lên ngực tôi, bép bép mấy cái. Trước kia mà có chuyện này xảy ra, nhất định tôi sẽ bẻ gãy mấy ngón tay ghê rợn của nó rồi hậm hực quay đi. Nhưng bây giờ, tất cả đối với tôi đều vô nghĩa, mặc kệ cho nó ấn bóp, tôi không buồn phản ứng lại.

Đào Tử không khỏi kinh hãi: "Tô Nhã, cậu lại tiến gần việc cạo đầu thêm một bước nữa rồi đấy! Mình thấy cậu sắp nhìn thấu hồng trần rồi!"

TRANG: Trước 1...113114115116117...133 Sau
Tags: Vẫn mơ về em, Hồng Cửu
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Ôsin nổi loạn - Suly
Truyện dài
Ôsin nổi loạn của Suly là một câu chuyện với một nữ chính hài hước, ngốc nghếch và nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm nhưng đã ...
icon Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
Tặng cho mỗi người con gái từng may mắn gặp được tình yêu: Càng can đảm, càng hạnh phúc! Bảy năm trước. Cô nói: -Tôi cố ý đấy, ...
icon Nắng gắt - Cố Mạn
Truyện dài
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiên ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Chuyện ở đời, đừng vội phán xét ai!
Trò chuyện cuộc sống
Chuyện ở đời muôn hình vạn trạng, đừng vội nhìn, đừng vội phán xét vì đơn giản rằng chúng ta là … người ngoài cuộc. Một con tà ...
icon Truyền thuyết về Hồ Gươm
Truyện Cổ Tích
Vua Lê Lợi đã trả lại gươm cho rùa thần và từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ G­ươm hay hồ Hoàn Kiếm. Vào thời giặc Minh ...
icon Điểm chỉ là kẹo thôi
Trò chuyện cuộc sống
Chúng tôi là học sinh lớp chuyên từ cuối tiểu học, đứa nào cũng từng chinh chiến qua nhiều kỳ thi học sinh giỏi các cấp. Điểm số là t ...
icon Nụ hôn dưới mưa
Truyện teen
“Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi". ...
icon Vội gì
Truyện cười
Một quý ông sang trọng đang bước trên phố thì gặp một cậu bé tiến đến hỏi giờ: – Thừa ngài, ngài có thể cho biết bây giờ là mấy ...

Thông tin

Load: 0.001039s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Easter eggs.